Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 2152:
Để đối phó với loại bệnh nhân này, trước tiên thay đổi nhận thức của họ. Nói thì dễ, làm thì khó. Thay đổi nhận thức của một còn khó hơn là mổ l khối u. Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, câu nói này kh nói su. đến c.h.ế.t cũng kh thay đổi.
May mà bệnh nhân hiện tại là một bé. Nhận thức thế giới của trẻ em ở độ tuổi này chưa hoàn thiện, thể tìm cách ều chỉnh nhận thức của chúng về khoa học. Quan trọng nhất là, việc ều chỉnh này ý nghĩa tích cực đối với việc ều trị bệnh của bé. Một bác sĩ chu đáo cần xem xét toàn diện ều này. Việc gọi bác sĩ chuyên khoa đến hiện trường để chẩn đoán bệnh là dựa trên những cân nhắc như vậy.
Miễn là tình trạng bệnh nhân cho phép, bệnh nhân kh bị mất kiểm soát đến mức nguy kịch, thì kh ai muốn dùng biện pháp mạnh, đối với trẻ em thì tốt nhất là dỗ dành. Nếu tình huống tương đối nguy cấp, thì cân nhắc các biện pháp khác. Ví dụ như tiêm thuốc an thần. Khi mọi nghĩ đến đây, thì tiếng nói chuyện ở cửa, dường như đối phương thấu suy nghĩ của mọi , vội vàng kêu lên: “Đừng ép buộc đứa trẻ.”
Giọng nói này ôn hòa, lịch sự, nho nhã, mang âm ệu hơi lạ của tiếng Trung, hình như kh địa phương?
Tôn Dung Phương theo ánh mắt của mọi , kh biết vị khách mới đến là ai.
Ở cửa phòng VIP xuất hiện hai đàn cao gầy, mặc áo khoác màu xám đen và đen, tự ý bước vào như khách kh mời mà đến, rõ ràng chưa th báo trước cho bất kỳ ai ở đây.
Tôn Ngọc Ba và những khác liền thì thầm: “Ai gọi khoa Nhi?”
Khâu Thụy Vân, phụ trách gọi ện thoại trước đó, giải thích: “ kh gọi cho khoa Nhi, chỉ gọi cho khoa Ngoại Tổng quát II của các .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-2152.html.]
Nồi lại đổ lên đầu khoa Ngoại Tổng quát II, Tôn Ngọc Ba tức giận: “ nói chúng làm à? Bằng chứng đâu? Chúng thời gian làm chuyện này ?”
Nhận được th báo là đến ngay, còn đâu thời gian để rêu rao khắp nơi. Hơn nữa, gọi khoa Nhi làm gì. Tạ Hữu Thiên mười hai, mười ba tuổi. Khoa Nhi trong nước thể khám cho trẻ em đến mười bốn tuổi. Vấn đề là, kh nói đến việc trẻ lớn cũng kh thích đến khoa Nhi đầy trẻ con khóc lóc, bệnh của trẻ nhỏ, khoa Nhi trong nước kh lúc nào cũng xem được. Khoa Nhi trong nước chỉ Nội Nhi, kh Ngoại Nhi chuyên nghiệp.
“Kh các nói ra ngoài, thì của khoa Nhi làm biết được?” Khâu Thụy Vân kh tin lời biện minh của khoa Ngoại Tổng quát II.
Tin tức bị lộ ra ngoài chắc c khoa Nhi kh thể nào biết tin tức một cách vô cớ.
“Các tự gọi. Các nói cho chúng biết, cũng thể nói cho khoa Nhi.” Tôn Ngọc Ba nói.
“Nếu chúng muốn gọi khoa Nhi, thì cần gì th báo cho các .” Khâu Thụy Vân suýt chút nữa thì cãi nhau với ta.
“Các …” La Cảnh Minh ngang qua nghe th họ cãi nhau, nhíu mày. kh hiểu tại những này lại tr cãi về vấn đề kh liên quan đến ều trị. Gặp bệnh nhân khó, đại lão đến hỗ trợ thì mừng chứ.
Bệnh nhân là trẻ em, đại lão khoa Nhi đến là tốt nhất. Nhiều muốn nhờ Nhϊếp Gia Mẫn giúp đỡ cũng kh được.
Nhϊếp Gia Mẫn, một đại lão như vậy, kh ai mời mà tự đến đây. Chẳng lẽ vị đại lão này sau khi ăn xong lại rảnh rỗi đến đây tìm việc làm ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.