Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 2371:
Bạn học Tạ này mới m ngày đã thành của đối thủ? Nếu vậy, tâm trạng của viện trưởng Ngô, đã tốn c sắp xếp cho cô học hỏi, chắc c sẽ tệ.
Nghĩ đến tâm trạng của viện trưởng Ngô, Giang chủ nhiệm cần hỏi rõ: “Họ kh gọi ện cho , thầy Nhậm? Họ vậy mà kh báo cáo sự việc cho , gia sư của họ, để xin ý kiến?”
Đám trong lớp toàn là học bá, khi nào mới nghĩ đến việc hỏi ý kiến , gia sư của họ. Chỉ khi nào việc họ kh tự giải quyết được thì mới hỏi. đám học sinh này ngày càng trưởng thành trên lâm sàng, tỷ lệ hỏi ngày càng thấp. Trước đây, bạn học Tạ gặp khó khăn sẽ tìm đến , gia sư của cô, bây giờ thì chưa chắc, cô sẽ trực tiếp liên hệ với các đại lão, các thầy trên lâm sàng. Là gia sư, tâm trạng của Nhậm Sùng Đạt giống như cha mẹ con cái trưởng thành rời khỏi nhà, phức tạp.
“ cần giáo dục họ. những lúc cần hỏi ý kiến . Họ chưa tốt nghiệp, tạm thời chưa làm.” Giang chủ nhiệm ân cần dạy dỗ cấp dưới. Sinh viên chưa thực sự bước vào xã hội thì chưa hiểu rõ cách cư xử.
Đêm nay kh bình thường gặp chuyện, mà là cư dân của khu Thiên Phủ số 1. Tin tức này thực sự giật gân, nếu kh thì đài truyền hình địa phương đã kh vội vàng đưa tin. Kh đưa tin sợ bị khác giành mất tin tức. Chẳng m chốc, mọi sẽ biết hai bị thương tại hiện trường được đưa đến hai bệnh viện nào để cấp cứu. Hai bệnh viện này tuy nổi tiếng, nhưng việc xuất hiện trên tin tức nghĩa là càng nổi tiếng hơn.
Cạnh tr giữa các bệnh viện nổi tiếng khốc liệt. Loại quảng cáo miễn phí này ai cũng muốn. Viện trưởng Ngô đã tốn nhiều c sức sắp xếp cho bác sĩ tham gia các hoạt động cũng là để quảng bá cho bệnh viện.
Nhậm Sùng Đạt nghĩ nghĩ lại, nghĩ ra cách giúp học sinh nói đỡ: “Họ nói với là tình trạng của hai bị thương quá nghiêm trọng, sợ đưa đến Quốc Hiệp sẽ c.h.ế.t thì càng kh tốt.”
“Được . Nếu ai gọi ện đến hỏi, sẽ nói như vậy.” Giang chủ nhiệm chấp nhận lý do này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-2371.html.]
Giọng ệu của lãnh đạo như vậy, thể việc bạn học Tạ đến Thủ Nhi là do viện trưởng Ngô sắp xếp. Nghi ngờ trước đó trở thành sự thật, Nhậm Sùng Đạt biết tình hình chút nghiêm trọng, cần xử lý tốt các mối quan hệ.
Ba cầm chìa khóa xe và áo khoác chạy ra ngoài, bữa tối để lại trong phòng, đến hai bệnh viện xem xét tình hình tính tiếp. Trên đường, Chu Hội Thương nhận được ện thoại của vợ hỏi ý kiến.
“Em vừa bật TV lên. Lãnh đạo khoa chúng ta gọi ện đến hỏi em sự thật kh.” Lý Hiểu Băng nói với giọng ệu phấn khích.
Đáng sợ, ai cũng biết , chẳng đêm nay bạn học Tạ sẽ nổi tiếng khắp nơi .
Vợ kh biết chuyện đêm nay rắc rối. Bạn học Tạ tuy thể đã cứu được đại gia ở khu Thiên Phủ số 1, nhưng lại kh đưa bệnh nhân đến Quốc Hiệp. Lúc này, tức giận nhất lẽ là...
“Ông cụ biết nói sẽ tức ên lên kh?” Lý Hiểu Băng nghĩ đến đồng nghiệp của chồng, bỗng th đau đầu.
“Phó Hân Hằng thể hiểu được. Họ chỉ là sinh viên, sinh viên quyền quyết định đưa bệnh nhân đến bệnh viện nào kh?” Chu Hội Thương nói.
Vừa nghe chồng nói vậy, rõ ràng là chưa xem hết tin tức. Lý Hiểu Băng bài phỏng vấn trên TV nói: “Phóng viên hỏi, và đã xác nhận là bác sĩ tại hiện trường nói muốn đưa bệnh nhân đâu.”
Phóng viên phỏng vấn như vậy, lẽ ý định ban đầu là muốn khen ngợi nhân viên y tế xuất sắc mặt tại hiện trường. Kh ngờ rằng, làm như vậy thể đẩy bạn học Tạ vào chỗ chết.
Chưa có bình luận nào cho chương này.