Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 25: Ai cũng tưởng muốn nịnh bợ con gái nhà anh (1)
“Đúng vậy, chị con sắp vào đại học .” Tôn Dung Phương nói với con trai.
“Kh đúng đâu, với thành tích đó của nó, vào nổi kh thì gọi ện hỏi lại giáo viên chủ nhiệm mới chắc ăn.” Tạ Trường Vinh vẫn luôn kh tin con gái thể đậu vào học viện y, nói đúng hơn là, kh muốn tin vào ều đó.
Bất ngờ, hàng xóm sát vách chạy sang nhà họ, reo to:
“ Tạ, nhà giỏi quá, sinh ra được nhân tài ! Con bé Oánh nhà đứng đầu đ!”
“Đứng đầu á?” Tạ Trường Vinh tròn mắt.
“Thủ khoa khối Tự nhiên! kh biết ? Oánh Oánh nhà vẫn chưa về hả? Ở trường học, thầy cô nào cũng đang nói cô bé đạt thủ khoa khối Tự nhiên đ!” Hàng xóm cười ha ha, l làm vui sướng. Về sau ra đường thể hãnh diện khoe rằng là hàng xóm thủ khoa khối Tự nhiên.
“Rầm”chiếc ện thoại trong tay Tôn Dung Phương rơi xuống đất.
Tạ Trường Vinh thì há hốc miệng, đủ để nuốt trọn một quả trứng vịt lớn.
“Ba ơi, chị con đứng nhất kìa, làm giờ?” Tạ Hữu Thiên níu áo cha, hớn hở hỏi.
“Kh... kh thể nào…” Tạ Trường Vinh toát mồ hôi lạnh, ấp úng, “Oánh Oánh mới về nhà thôi, nó nói gì đến chuyện đứng nhất đâu.”
“Nó được bao nhiêu ểm?”
“721.”
“Vậy là đúng .” Hàng xóm đập đùi cái đét, “Thầy cô trong trường bảo, 721 ểm chính là ểm của thủ khoa khối Tự nhiên đó!”
“ chắc kh nhầm đ chứ?” Tạ Trường Vinh quay đầu hỏi vợ.
Tôn Dung Phương cẩn thận cầm lại phiếu ểm của con gái, kỹ một lần đưa cho chồng và hàng xóm cùng xem.
Hàng xóm liếc qua: “Chuẩn đ, Tạ, chúc mừng nhé!”
Tạ Trường Vinh như hóa đá. Trước đó đâu định cho con gái học học viện y. Trong đầu vẫn luôn tính toán để con học sư phạm, hoặc là… gả chồng sớm.
Học y thì lợi lộc gì? Với thì chẳng ích lợi gì cả. Chỉ vợ là mong con gái làm bác sĩ, còn thì luôn muốn con trai mới là theo nghề đó. Vậy nên con gái làm bác sĩ khiến vợ vui mừng, nhưng riêng thì lại hoang mang cực độ.
“Với thành tích này, Oánh Oánh thể vào học viện y thật ? Cái học viện y số một cả nước ?” Tạ Trường Vinh níu l hàng xóm, hỏi cho rõ ràng.
Hàng xóm một cái, tưởng bị kích động quá hóa ngơ, nói:
“ Tạ à, lo cái gì vậy? mừng quá mà mất trí đ à? Thủ khoa khối Tự nhiên, đứng nhất toàn khối, trường nào chẳng muốn giành? Oánh Oánh nhà muốn học ở đâu là được ở đó, tha hồ chọn!”
Con gái học ở đâu cũng được à? Tạ Trường Vinh quay sang nắm tay vợ nói:
“Vậy thì để Oánh Oánh học sư phạm ! nói mà, trường nào chả muốn giành nó!”
Nghe đến đây, hàng xóm liếc hai vợ chồng họ, nói thẳng:
“Thôi thì hai cũng nên suy nghĩ cho kỹ , nên để Oánh Oánh học ở đâu mới đúng.”
Tôn Dung Phương chỉ nhớ lời cô Lưu Tuệ từng nói:
“Giáo viên chủ nhiệm nói , con bé đã đăng ký học viện y thì kh thể đổi được đâu. Thi ra kết quả gì thì cũng là vào trường đó.”
Lúc này, Lưu Tuệ hối hận muốn c.h.ế.t !
Tiếng nói chuyện ngoài phòng khiến Tạ Uyển Oánh trong nhà cuối cùng cũng ý thức đượcthì ra đạt thủ khoa khối Tự nhiên là , kh Triệu Văn T. Bảo lúc ở văn phòng trường, ánh mắt cô Lưu cô lại kỳ lạ đến thế.
Bên ngoài, cha mẹ cô vẫn đang cãi nhau.
Tạ Trường Vinh quay sang vợ, nói:
“Nhà đào đâu ra tiền cho Oánh Oánh học học viện y? Lúc nãy hỏi thử bên nhà hàng xóm, ta nói học viện y học đến 5 năm cơ. Còn học sư phạm thì ba năm, bốn năm là cùng. Cho nó học ba năm ra trường làm đỡ hơn kh?”
“Em nói với mà? Kh đổi được đâu. Giáo viên chủ nhiệm nói vậy.” Tôn Dung Phương nhắc lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-25-ai-cung-tuong-muon-ninh-bo-con-gai-nha--1.html.]
“Kh ! Thủ khoa khối Tự nhiên muốn học đâu mà chẳng được! Nhà hàng xóm bảo vậy mà!” Tạ Trường Vinh vẫn còn đang tr luận với vợ.
Chương 26 : Ai Cũng Tưởng Muốn Nịnh Bợ Con Gái (2)
“Ta mặc kệ, Oánh Oánh muốn học bác sĩ thì ta sẽ lo học phí cho nó!” – Tôn Dung Phương tức giận dậm chân, xoay thẳng.
Năm 1996, chưa chính sách cho vay học phí sinh viên. Những gia đình bình thường muốn nuôi một đứa con học đại học đã là chuyện khó khăn, nhưng chỉ cần con gái thi đậu, trong mắt Tôn Dung Phương, m chuyện này kh vấn đề lớn. B nhiêu năm qua, nhà họ đã vì chuyện học hành của hai đứa con mà chi kh biết bao nhiêu tiền, cũng đều cắn răng chịu đựng. Đã tới nước này, còn lý do gì mà kh để con gái học ngành y? Bà biết rõ tính chồng , tuyệt đối sẽ kh đồng ý.
Th vợ đã quyết như vậy, Tạ Trường Vinh đành tới trước cửa phòng con gái, tự mở lời:
“Nếu con thật sự muốn học tiếp thì học sư phạm , biết chưa? Ông nội đã hỏi giúp con , trường sư phạm là tốt nhất đó.”
“Ba, hay là ba hỏi lại ý kiến của các bậc trưởng bối ?” – Tạ Uyển Oánh quay đầu, ý vị sâu xa cha nói.
“Con tưởng nội con kh hỏi à? Lần trước đã hỏi mà.” – Tạ Trường Vinh vừa lèm bèm vừa kéo dép quay l ện thoại, miệng lẩm bẩm: “Để nội con nói chuyện với con.”
“Ba, ba thể hỏi thêm ý kiến ngoại con kh?” – Tạ Uyển Oánh lại nói.
Hỏi bố vợ á? Tạ Trường Vinh ngẫm nghĩ, cũng được, để cả đám tới khuyên nhủ, để vợ và con gái chấp nhận chuyện học trường sư phạm.
Đô đô đô...
Đầu tiên là gọi đến nhà nội họ Tạ. Ông nội Tạ Uyển Oánh tên là Tạ Hữu Tg.
“Ba, con nói ba nghe, chuyện là như vầy, Oánh Oánh nó thi đại học , kết quả là đứng đầu.” – Tạ Trường Vinh nói với cha ruột .
“Đứng đầu?” – Ông nội Tạ nghe xong mà sửng sốt – “Đứng đầu lớp hả?”
“Chắc vậy á, nói là thủ khoa ban Tự nhiên.” – Tạ Trường Vinh thật ra cũng chẳng khái niệm gì về cái gọi là “Thủ khoa ban Tự nhiên”.
Ông nội Tạ đáp: “Con chờ chút, để ba hỏi thăm xem .”
Trong phòng, Tạ Uyển Oánh đã sớm đoán được sẽ như vậy nên vẫn bình tĩnh. Nhà họ Tạ xưa giờ chưa từng ai học tới đại học, cô là đứa đầu tiên thi đại học trong nhà. Ông bà nội cô hoàn toàn kh hiểu gì m chuyện này. Nhưng kh , sẽ thay cô lên tiếng, giống như kiếp trước từng . Cho nên hôm đó cãi nhau xong với cha, cô cũng kh thèm để tâm nữa, chỉ lo ôn thi.
Đô đô đô...
Điện thoại bỗng vang lên. Tưởng là cha gọi lại, Tạ Trường Vinh vội cầm máy lên nghe:
“Ba hả?”
“Biết là tao gọi tới ?” – Đầu dây bên kia là tiếng của ngoại.
Nghe giọng bố vợ, cổ họng Tạ Trường Vinh liền nghẹn cứng:
“Ba... ba gọi con chuyện gì...?”
“Oánh Oánh thi đậu , nghe nói là thủ khoa ban Tự nhiên. Vui muốn ch*ết luôn á! Mày với A Phương chắc đang mừng hết lớn.” – Ông ngoại cười ha hả.
Tạ Trường Vinh đứng đực một chỗ, chút xấu hổ. Nói nhỉ, vợ thì đúng là mừng muốn c.h.ế.t thật, nhưng thì... tâm trạng lại kh m hào hứng. Vì thi đậu kh con trai, mà là con gái. Thế nên mừng cũng mừng kh nổi.
“Để tao nói cho mày biết, tao với vợ tao – cũng là mẹ của A Phương đó – nói : Oánh Oánh muốn học y, nhất định ủng hộ nó hết !”
Lời ngoại khiến Tạ Trường Vinh sực tỉnh, liền thương lượng lại:
“Cho Oánh Oánh học trường sư phạm kh tốt hơn ba?”
“Mày bị ngu hả?!” – Ông ngoại nổi trận lôi đình mắng thẳng mặt con rể, mắng đến mức m.á.u chó phun đầu:
“Nó thi đậu thủ khoa, kh học cái trường d giá nhất nước thì học cái quái gì? Mày tính làm cái gì?”
Bị ngoại chất vấn tới mức nghẹn lời, Tạ Trường Vinh lắp bắp nói:
“Là... là vì nhà kh đủ ều kiện cho nó học y. Trường sư phạm học bổng, kh cần đóng tiền. Con với ba con cũng tìm hiểu ...”
“Học phí của Oánh Oánh để tao lo! Tao cấm kh cho mày bắt nó học trường khác!” – Ông ngoại tức ên, mắng xong liền dập máy luôn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.