Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 2774:
“Là cô , chị gặp cô đang nói chuyện ện thoại khi lên khoa Cấp cứu.” Du Minh Tuệ nói.
Trình Dục Thần xoa eo quay lại nghĩ, cứ tưởng bác sĩ trực là bác sĩ trẻ của bệnh viện nên kh hiểu, hóa ra còn tệ hơn, là bác sĩ đến học tập. Bác sĩ đến học tập chắc c càng kh hiểu về trẻ em. Chuyện này rắc rối to, kh biết cấp trên thể tìm được bác sĩ gây mê hỗ trợ hay kh.
Du Minh Tuệ kh vui khi khác nghi ngờ năng lực của Quốc Hiệp, bênh vực Liễu Tĩnh Vân: “Cô giỏi. Trong lớp đó chỉ cô được ở lại Quốc Hiệp, thành tích tốt cỡ nào thì kh cần nói. Chủ nhiệm khoa Gây mê bệnh viện chúng coi trọng cô , nếu kh thì kh thể nào đề cử cô đến khoa Thủ Nhi thực tập. Tương lai, gây mê nhi khoa của bệnh viện chúng chắc c sẽ do cô dẫn dắt.”
Đại sư tỷ đúng là năng lực. Điều này Tạ Uyển Oánh đồng ý với Du sư tỷ. Chỉ ều, đại sư tỷ dễ bị căng thẳng quá mức. Nói một cách khách quan, Liễu Tĩnh Vân kh thể nào đã từng làm gây mê cho phẫu thuật Norwood. Hơn nữa, Liễu Tĩnh Vân vừa mới đến khoa Thủ Nhi, số lần cô tiếp xúc với phẫu thuật trẻ sơ sinh ở Quốc Hiệp chỉ đếm trên đầu ngón tay. Trẻ sơ sinh hai ngày tuổi như ca bệnh hiện tại, Liễu Tĩnh Vân chưa từng gặp.
Tưởng tượng đến việc đại sư tỷ thường xuyên căng thẳng khi gặp chuyện, Tạ Uyển Oánh ra ngoài gọi ện thoại cho đại sư tỷ để trao đổi kỹ thuật.
Vào thời ểm này ở khoa Cấp cứu, qua lại tấp nập.
Cô ra ngoài khoa Cấp cứu mới tìm được nơi yên tĩnh để nói chuyện.
Ở chỗ rẽ, bỗng th hai bóng đứng sừng sững trong bóng tối, bóng dáng quen thuộc. Nhận ra là thần tiên ca ca và Tào sư , Tạ Uyển Oánh dừng bước, chưa kịp quay lại thì nghe th tiếng nói chuyện.
“ gọi ện thoại ?” Tào Chiêu hỏi ý kiến em trai.
“ muốn gọi cho bố thì gọi.” Tào Dũng nhắc nhở hai đừng ngại trong việc nhờ giúp đỡ về mặt kỹ thuật.
“ gọi cho bố làm gì.” Tào Chiêu trợn mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-2774.html.]
“ kh gọi cho bố thì gọi cho ai?”
“Em nghĩ thể gọi cho ai? Em kh nghe th ta vừa nói ? Phòng mổ kh ai.”
Tào Dũng nhớ lại cảnh tượng ở bãi đậu xe lúc nãy.
em trai này đôi khi hơi ngốc nghếch, cũng cứng đầu y như cô . Tào Chiêu nhướn mày đắc ý: “ đã nói mà? nên do dự là em chứ kh .”
“Em gì do dự. quản em làm gì. Cứ làm theo tình hình thôi. là bác sĩ ều trị, bác sĩ mổ chính, chuyện này đương nhiên là do quyết định.”
Tạ Uyển Oánh đứng gần đó nghe ra Tào sư hơi bực . Cô liền lùi lại, muốn nghe xem chuyện gì đang xảy ra.
“Phòng mổ của bệnh viện Nhi đồng Thủ đô các lại kh bác sĩ gây mê ?” Tào Dũng chất vấn trai xem ta đang cố tình giăng bẫy hay kh.
Tào Chiêu kêu oan: “Nếu muốn gài bẫy em, sẽ nói cho em biết ?”
thể là Du sư tỷ đã gọi ện cho đại sư tỷ. Tạ Uyển Oánh bỗng nghe th ện thoại trong túi reo, l ra xem, đúng là đại sư tỷ gọi, liền vội vàng nghe máy.
“Oánh Oánh, ta nói em đang ở khoa Cấp cứu, em biết phẫu thuật Norwood là gì kh?” Giọng Liễu Tĩnh Vân gấp gáp.
Khoa Gây mê Thủ Nhi hơn ba mươi bác sĩ, tỷ lệ với số phòng mổ là đúng quy định. Tuy nhiên, trong số hơn ba mươi bác sĩ gây mê này, những đến học tập như Liễu Tĩnh Vân, nếu kh thì con số sẽ kh đủ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.