Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 31: Lên thủ đô (1)
“Cô Trang, nhà em chỉ thể tàu hỏa, chắc là ngồi ghế cứng thôi ạ.” Tạ Uyển Oánh đáp.
Nghe vậy, cô Trang khẽ thở dài. Đi tàu lên thủ đô thực sự vất vả, vì từ chỗ này đến đó đúng là quá xa. Nếu kh nhờ con trai mua giúp vé máy bay, chắc cô cũng chẳng dám quay lại thủ đô – một phần vì mệt, một phần vì ngại khổ. Đó cũng là lý do vì trước đây cô rời khỏi Tùng Viên mãi chưa quay lại.
Hồi đó chưa tàu cao tốc, tàu thường từ Tùng Viên lên thủ đô mất tới 26 tiếng, chưa kể trước đó còn xe buýt từ quê ra tỉnh lị để chuyển tàu. Con đường cầu học của Tạ Uyển Oánh thực sự gian nan.
Trong đầu Tạ Uyển Oánh hiện lên hình ảnh buổi tối hôm đó, trước cổng Bệnh viện Số Ba thành phố, cô th một bác sĩ trẻ tuổi. ta thì ngồi ô tô riêng, máy bay về thủ đô, nh như chớp.
Kh cả, lẽ chỉ những chuyên môn mới được đãi ngộ như vậy. Còn , từ một sinh viên y khoa bắt đầu từ con số kh, đúng thật là gian nan từ bước đầu tiên.
“Được , sau này gì thì liên lạc tiếp.” Cô Trang vỗ nhẹ vai Tạ Uyển Oánh, ánh mắt đầy yêu thương.
Tạ Uyển Oánh việc nên cáo từ thầy cô trước để mua vé tàu hỏa cho học sinh.
Dù là thời nào thì vé tàu ở trong nước vẫn luôn là thứ khan hiếm, khó mua. Đặc biệt là vào những năm 90, tình trạng này còn rõ rệt hơn nữa.
Sau khi cô , cô Trang đột nhiên quay sang hỏi Triệu Văn T:
“ em lại đột ngột sửa nguyện vọng thành ền Quốc Tây, khiến cô Lưu giận đến tím mặt?”
Triệu Văn T kh kìm được đỏ mặt, trong lòng th vô cùng xấu hổ. Chính là vì lời gợi ý của Tạ Uyển Oánh mà cuộc đời rẽ sang hướng khác, vậy mà lúc lại yếu đuối đến mức chẳng dám lên tiếng nói đỡ cho cô l một câu. Giờ chỉ còn biết âm thầm cảm ơn trong lòng.
Cô Trang th biểu cảm thì cũng đã hiểu rõ mọi chuyện, chỉ khẽ lắc đầu quay rời .
Tạ Uyển Oánh sau một hồi xếp hàng vất vả cuối cùng cũng mua được vé tàu hỏa cho và mẹ.
Biết con gái chỉ mua vé cho mẹ, Tạ Trường Vinh tức đến đập bàn chan chát, gào lên với vợ:
“Bà sinh ra một đứa súc sinh, chỉ biết nhớ đến bà, quên mất là cha nó!”
“Ông đâu muốn cho con học đại học, giờ mua vé tàu hỏa làm gì?” Tôn Dung Phương cũng kh chịu nhường, trừng mắt chồng.
“Dù muốn hay kh thì nó cũng mua vé cho . là chủ nhà này, là ba nó!” Tạ Trường Vinh bắt đầu giở cái tính độc đoán và vô lý đặc trưng của đàn nhà họ Tạ.
“Ông nói như thể xài tiền của trời vậy. Muốn thì tự bỏ tiền túi ra mà ! Mà đã là ba nó thì tiền đó vốn dĩ là trả!” Tôn Dung Phương kh nhịn được nữa, nói mà như lửa xả vào mặt chồng.
Tạ Trường Vinh sững . Kể từ khi con gái thi đậu vào học viện y, phát hiện vợ càng lúc càng kh coi ra gì, nói năng ngày càng cứng cỏi.
Ông lại nhớ đến lời Phương hàng xóm từng nói:
“ Tạ này, nên thay đổi thái độ , làm thân với con gái một chút, kẻo nó lên thủ đô ăn sung mặc sướng quên luôn cái nhà này.”
Nhớ đến đó, Tạ Trường Vinh lại nghĩ đến lời cha từng nói:
“Con trai à, kh ích gì đâu. Oánh Oánh thi vào học viện y, sau này tốt nghiệp, m bệnh viện ta kh nhận nữ bác sĩ ngoại khoa đâu. Kh tin thì hỏi cái cô biểu dì làm bác sĩ của nó xem.”
“Đúng , chị họ của bà cũng nói vậy đ thôi. Bệnh viện ta kh nhận nữ bác sĩ ngoại khoa.” Tạ Trường Vinh lập tức lôi lời vợ từng nói ra để phản bác.
Tôn Dung Phương nghĩ đến lời chị họ thì đúng là chút lo thật. Dù Chu Nhược Mai cũng đang làm trong bệnh viện, so với bà thì hiểu rõ nghề này hơn. Nhưng nhớ lại chuyện chị họ từng khẳng định Tạ Uyển Oánh kh thể đậu vào học viện y, giờ thì ? Oánh Oánh lại chính là thủ khoa khối Tự nhiên!
“Nếu đúng như chị nói, thì con bé lại thi đậu học viện y chứ? Vậy chẳng là nói bừa à?” Tôn Dung Phương bất lực, cảm th chị họ đúng là kh giỏi đoán mệnh chút nào.
Chương 32【32】Đi Thủ Đô (2)
Tác giả: Phì Mụ Hướng Thiện
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-31-len-thu-do-1.html.]
“Hừ, được , cứ để Oánh Oánh học , để xem sau này tiền nong m xoay xở kiểu gì!” – Tạ Trường Vinh vừa nói vừa khoát tay như đuổi ruồi, tức tối bỏ , chẳng thèm dây dưa với vợ con nữa.
Th cô chị họ kh động tĩnh gì, Tôn Dung Phương cũng lười gọi lại cho Chu Nhược Mai.
Lúc này, Chu Nhược Mai thì lại đang đợi ện thoại từ cô em họ – như mọi lần, sẽ gọi tới hỏi han rối rít. Đợi mãi kh th, cuối cùng lại là hóa thành cái đứa như muốn cầu cạnh ta. Tức quá, cô ta đ.ấ.m mạnh vào ghế sofa trong nhà: “Được lắm! Thật là quá đáng!”
________________________________________
Tháng Tám đã đến, cuối hạ sang thu, phương Bắc bắt đầu se lạnh.
Tạ Uyển Oánh đời trước chưa từng thủ đô học hay làm việc nên cũng kh rõ tình hình thời tiết thế nào. Nhưng cô nhớ ngoại từng kể, đã từng ra Bắc và bảo rằng mùa thu ở đó khác với phương Nam – kh kiểu đang hè nhảy thẳng sang đ mà là mùa thu thật sự.
Vì vậy, lần này cô chuẩn bị cho và mẹ vài chiếc áo len cổ tròn mỏng, loại vừa hợp để mặc khi di chuyển đường dài.
Trước khi , Tôn Dung Phương dặn dò chồng:
“Ở nhà nhớ tr thằng con làm bài tập hè.”
“Chuyện đó kh phần của bà à?” – Tạ Trường Vinh chẳng vui vẻ gì, trong lòng vẫn đang hậm hực vì cả vợ lẫn con gái đều kh cho cùng.
Tôn Dung Phương chẳng thèm để ý, mang hành lý cùng con gái ra bắt xe buýt.
Trên xe, bà quay sang con gái nói:
“Ba con chẳng muốn xem trường đại học của con đâu, chỉ kiếm cớ để chơi thôi. Sau này mà l lý do tới tìm con, con cứ kệ ổng.”
Tạ Uyển Oánh cười, gật đầu với mẹ. Sau này nhớ lại, cô chỉ th mẹ lúc đó giống như kiểu “bà mẹ siêu cấp” trong m bộ phim ện ảnh kiểu Chào con gái yêu dấu.
Sau một đêm ngồi xe buýt, hai mẹ con lại bắt tiếp tàu hỏa. Trong phòng chờ nhà ga, họ kh dám ngủ, sợ lỡ chuyến. Một tấm vé tàu hỏa lúc thật sự quý giá, nếu để mất thì đừng mong mua lại được.
“CT235 chuẩn bị vào ga.”
Khi tiếng loa th báo vang lên, cả đại sảnh lập tức rục rịch, hành khách nườm nượp đứng dậy, xếp hàng chen chúc qua cổng soát vé. Dòng đ đúc, kh khí ngột ngạt, khiến nhiều bắt đầu cảm th khó chịu.
Tiếng ho khan vang lên khắp nơi.
Tạ Uyển Oánh hơi cau mày.
Dù là nhờ kiếp trước chút kinh nghiệm học lâm sàng, hay là sau khi sống lại kỹ năng y học tự khơi mở, cô vẫn cảm th hình như gì đó kh ổn.
“Mẹ, mẹ đứng bên này nhé.” – Tạ Uyển Oánh kéo mẹ sang chỗ kh khí đỡ ngột ngạt hơn, còn thì đứng xếp hàng.
Tôn Dung Phương tr thủ l tờ báo vừa mua ở ven đường để quạt cho đỡ nóng.
Cuối cùng cũng qua được cổng soát vé, dòng lại chen chúc lên tàu. Từ cửa toa, nối đuôi nhau bước vào. Trong khoang xe, nhân viên tàu liên tục lại. Kh khí vẫn nặng nề, khó thở.
Tạ Uyển Oánh để mẹ ngồi vào chỗ gần cửa sổ, tự nhấc vali hành lý lên giá để đồ trên đầu.
Vali đương nhiên nặng. Bình thường m cô gái khó mà tự nhấc nổi hành lý lên giá, nên trên tàu thường th cảnh đàn giúp đỡ.
Bên cạnh cô lúc này là một đàn , hiển nhiên ta vốn định chờ cô nhấc kh nổi thì sẽ tr thủ “giúp” giành chỗ đặt vali. Ai ngờ chỉ một động tác dứt khoát, Oánh Oánh đã nhấc bổng cái vali nặng trịch lên trên, đặt gọn vào vị trí.
đàn kia đứng bên mà mắt tròn mắt dẹt.
Đúng lúc , một đàn khác đang bưng bình giữ nhiệt từ toa ăn quay lại, tình cờ chứng kiến cảnh này. ta lướt mắt cô gái trẻ, kh khỏi chút kinh ngạc:
Cô bé này, hình như... kh giống thường lắm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.