Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 36: [36] Bệnh đường hô hấp (Phần 3)
"Ông tìm cô làm gì vậy?"
"Kh cô đang học ở Học viện Y Thủ đô ? Nghe nói đang thực tập lâm sàng, còn theo giáo sư làm thủ thuật khai căn, muốn tìm cô , xem thể nhờ khám giùm kh, cổ họng đau quá." – bà Phương nói.
"Vậy bà tiện thể l giúp ít thuốc luôn." – Phương cũng lên tiếng, cảm th trong mệt mỏi, đưa tay sờ trán, th âm ấm, cả bữa sáng cũng chẳng muốn ăn.
Bà Phương lập tức chạy vào thùng xe tìm .
Bên này, Tôn Dung Phương do được con gái chuẩn bị cho áo len cổ lọ bên trong áo khoác, nên cả đêm ngủ thoải mái, kh quá lạnh cũng chẳng nóng. Sau khi tỉnh dậy, bà uể oải vươn vai, cả dễ chịu, chỉ là phần cổ hơi mỏi một chút.
Vừa tỉnh dậy, bà phát hiện Phương hình như gì đó kh ổn. Bà , hỏi:
"Ông bị cảm à?"
"Chứ bà kh bị ?" – Phương hỏi lại.
"Đương nhiên là kh ." – Tôn Dung Phương đáp – "Con gái chuẩn bị cho áo len cổ lọ, mặc vào là đủ ấm."
"Kh nóng ?" – Phương nhớ lại tối qua bà than nóng với cái áo b, lại kinh ngạc khi th hai mẹ con chỉ mặc áo l mà kh lạnh.
"Kh nóng." – Tôn Dung Phương đáp, th chiếc áo khoác b của hai vợ chồng Phương vắt trên ghế, ngạc nhiên nói – "Trời đất ơi, chưa đến mùa đ mà hai đã mặc đồ dày như thế ?"
Lời này khiến vợ chồng Phương chút khó chịu như bị chê là ngốc. Ông Phương đỏ mặt, nổi giận nói:
"Thì nào? Trời lạnh, mặc áo b dày thì đã , còn hơn cái áo len mỏng m của bà, đúng là ngốc nghếch."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-36-36-benh-duong-ho-hap-phan-3.html.]
Lúc này, Tạ Uyển Oánh dậy sớm hơn một chút, nhân lúc dừng ở trạm giữa đường đã xuống tàu mua ít bánh bao mang về. Nghe mắng mẹ là "ngu", cô kh nói hai lời, bước tới trước mặt Phương, nói thẳng:
"Ông mặc đồ dày như vậy, lúc thì cởi, lúc lại mặc vào, dễ bị cảm lạnh đ. đoán đã bị cảm . Những bệnh đường hô hấp như cảm cúm thường dễ bùng phát vào mùa thu ở miền Bắc."
Ông Phương th bản thân và vợ đúng là dấu hiệu cảm cúm, lại bị nói trúng tim đen, càng th mất mặt, tức tối nói:
"Cô chẳng qua chỉ là sinh viên y khoa, đã học xong đâu mà bày đặt nói này nói nọ. Đợi bác sĩ thật quay lại, xem cô còn dám nói gì kh!"
Vừa hay, bà Phương tìm được trở về, phía sau còn dẫn theo hai phụ nữ.
Một búi tóc cao, mặt tròn phúc hậu, khoảng chừng 40 tuổi. còn lại buộc tóc đuôi ngựa, đeo kính, mặc váy nhã nhặn, trẻ hơn, khoảng hai mươi m tuổi. là biết ngay đây là hai mẹ con mà bà Phương nhắc đến, chắc là sinh viên y.
"Bác sĩ Lâm và mẹ cô tới ." – bà Phương nói với chồng – "Bác sĩ Lâm tốt lắm, vừa nghe tin tụi bị cảm là tới xem ngay."
"Đúng lúc lắm! nói với bà mà – bác sĩ Lâm, này kh biết từ đâu tới, cứ bảo mặc áo b dễ bị cảm, bảo cứ mặc vào – cởi ra sẽ dễ cảm hơn. Bác sĩ là chuyên môn, bác sĩ nói giúp xem, đúng kh?" – Phương lập tức quay sang hỏi được gọi là bác sĩ Lâm.
này tên là Lâm Lệ Quỳnh. Vừa qua, Tạ Uyển Oánh đã biết ngay, nhiều nhất cũng chỉ là sinh viên năm ba, năm tư thực tập lâm sàng. Kinh nghiệm thực chiến chắc c còn non. Tuy nhiên, nếu thực sự là hiểu biết và học hành đàng hoàng, lẽ ra nhận ra rằng nhận định của cô là hoàn toàn chính xác.
Trước ánh mắt chờ đợi của vợ chồng Phương, Lâm Lệ Quỳnh đỡ gọng kính một cách nhã nhặn, mở miệng:
"Những ều cô nói... hoàn toàn kh chính xác."
"Th chưa!" – Phương như trút được cục tức, hả hê la lên.
Tôn Dung Phương sững tại chỗ.
ý gì đây? Con gái bà – một sinh viên y khoa – lại nói sai ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.