Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài

Chương 3838: 【38】Cấp Cứu Trên Tàu Hỏa (2)

Chương trước Chương sau

“Kiểm tra huyết áp chứ? cao kh?” – Lâm Lệ Quỳnh mở miệng hỏi bà Phương.

“Đúng .”

“Vậy thì chắc kh đâu.”

“Th chưa! Bác sĩ Lâm nói kh mà! Bác sĩ Lâm đã nói kh , thế mà m còn dám nói bậy, nguyền rủa nhà ! M thật độc mồm!” – Bà Phương đứng bật dậy, nhảy chồm lên, la hét ầm ĩ.

Tôn Dung Phương nuốt nước bọt, chỉ cảm th con gái hôm nay lạ lắm, mới vừa nãy nó nói cái gì đó mà bà nghe chẳng hiểu một chữ.

Hành khách xung qu nghe th mẹ con bà Phương và mẹ con nhà Lâm tr cãi, bắt đầu xì xào bàn tán:

“Chuyện gì vậy trời?”

“Một nói là bác sĩ, một bảo là sinh viên y khoa.”

“Sinh viên y khoa là ?”

“Là học sinh học ngành y đó. Sau này sẽ làm bác sĩ.”

“Thế thì chắc sinh viên y nghe bác sĩ chứ?”

“Ừ, chắc vậy.”

“Nhưng mới nãy hình như nói cả hai đều là sinh viên y mà?”

Càng nghe càng rối, cả đám nghe xong mà hoang mang kh hiểu gì.

Mẹ Lâm nghe xung qu nói loạn cả lên, liền kiêu ngạo nói:

“Các kh biết chứ gì? Sinh viên y cũng phân cấp bậc đ. Cấp cao thì gần như bác sĩ thật, còn cấp thấp thì kh bác sĩ. Cấp cao quyền chỉ huy cấp thấp.”

Nghe bà ta nói vậy, hành khách xung qu liền nín thở, kh ai dám nói thêm gì nữa – cảm giác bà này kh dễ chọc.

Tôn Dung Phương gãi đầu, con gái với ánh mắt hỏi: “Giờ đây con?”

Tạ Uyển Oánh bình thản đáp:

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Mẹ à, nói những gì cần nói , coi như đã làm tròn trách nhiệm.”

“Con nói gì? Con lặp lại lần nữa xem? Con dám nguyền rủa nhà ta ”

Ngón tay bà Phương còn chưa kịp dí vào mặt Tạ Uyển Oánh thì đột nhiên bị ai đó kéo mạnh một cái. Bà ta giật quay đầu lại thì th chính là chồng đang nắm tay , sắc mặt nhăn nhó hỏi:

“Bà... bà làm vậy?”

“Đau quá...” – Ông Phương đau đớn, mặt mày nhăn nhó, rên rỉ liên tục.

Bà Phương hoảng hốt đỡ l chồng, vội la lên:

“Bác sĩ Lâm! Kh cô là bác sĩ ở thủ đô ? Mau mau xem giùm nhà ! Ổng bảo ổng bị cảm, chỗ nào cũng đau hết.”

“Cảm lại đau?” – Mẹ Lâm chen lên trước cả con gái, cúi xuống mặt Phương nói, “Hình như là sốt .”

Ông Phương lúc này mồ hôi đầm đìa như mưa, đúng là tr giống bị sốt thật.

Hành khách xung qu bắt đầu hoang mang, nhiều đứng cả dậy. Bên trong toa tàu lập tức nhốn nháo. vội vàng chạy th báo cho nhân viên tàu.

nh sau đó, giọng của trưởng tàu vang lên qua loa phát th:

“Kính thưa quý hành khách, xin mọi chú ý! Hiện trên tàu một hành khách lớn tuổi đang gặp vấn đề sức khỏe nghiêm trọng, cần sự hỗ trợ của nhân viên y tế. Nếu quý vị là bác sĩ hoặc làm trong ngành y, xin vui lòng đến toa số hai và liên hệ với tiếp viên để phối hợp hỗ trợ khẩn cấp ”

Lúc này, một hành khách đang nằm giường tầng trong toa nghe th th báo liền bật dậy, đeo kính lên mặt.

Mẹ Lâm vừa nghe th báo đã nh miệng khoe khoang:

“Tìm bác sĩ gì nữa, con gái là bác sĩ đ!” – Bà quay lại nói với mọi xung qu.

“Con gái bà là bác sĩ? Vậy mau kêu cô qua xem giùm nhà !” – Bà Phương sốt ruột đến mức hét to vào mặt bà Lâm.

Mẹ Lâm quay đầu gọi con.

Lâm Lệ Quỳnh từ từ bước tới, đỡ gọng kính trên sống mũi, liếc Phương đang há miệng đau đớn:

bị đau răng kh? th bị sâu răng đó, m cái lận. đoán chắc bị viêm lợi do sâu răng phát sốt. Tới thủ đô thì đưa đến bệnh viện Tuyên Ngũ nhé, thể giúp đặt lịch với một giáo sư đầu ngành.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...