Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài

Chương 395: Bị tiền bối giữ lại

Chương trước Chương sau

Th báo cho thầy cô của họ? Tạ Uyển Oánh và Liễu Tĩnh Vân giật : làm việc tốt trong thầm lặng, họ kh hề nghĩ đến việc nổi tiếng.

Chú cảnh sát dùng đầu bút chỉ vào họ, ra vẻ trưởng bối quan tâm đến học sinh: "Đương nhiên th báo cho thầy cô của các cô . Các cô mà chuyện gì thì ?" Quay đầu, hỏi bác sĩ Ngụy: "Bác sĩ, cô xem hai cô bị thương kh?"

Việc học sinh bị thương hay kh quan trọng, liên quan đến ba mặt: nhà trường, phụ và ảnh hưởng xã hội.

Lời này nhắc nhở bác sĩ Ngụy. Ánh mắt chuyên nghiệp nhạy bén của bác sĩ Ngụy quét qua vết m.á.u trên quần áo của họ. Hiện tại khó mà nói tất cả đều là m.á.u của bệnh nhân. Để đảm bảo an toàn, bác sĩ Ngụy nói: " sẽ bảo họ ở lại phòng cấp cứu đêm nay để theo dõi, kh việc gì mới cho họ ."

Tiền bối y khoa nhất định thương yêu hậu bối y khoa.

Nghe xong lời của tiền bối và chú cảnh sát đặc biệt chăm sóc họ, Tạ Uyển Oánh và Liễu Tĩnh Vân nghĩ: Các trưởng bối thật sự thương yêu họ.

"Chúng em kh bị thương," hai hy vọng chú cảnh sát và bác sĩ Ngụy yên tâm hơn.

"Hiện trường hỗn loạn như vậy, ai đánh ai còn chưa rõ," bác sĩ Ngụy càng ngày càng chắc c với suy nghĩ của , "Bác sĩ kh thể tùy tiện cho các cô , chịu trách nhiệm."

Hà Hương Du gọi ện thoại xong quay lại, đứng cách một tấm rèm nghe th lời này thì định bước chân chạy trốn. Vấn đề là kh thể bỏ lại đại sư tỷ và tiểu sư mà chạy một , đành quay lại nhập hội ba .

"Làm bây giờ? Hay là chúng ta lén trốn ?" Hà Hương Du đưa ra ý tưởng.

Tạ Uyển Oánh cho rằng kh được. Chú cảnh sát nói l lời khai, sẽ ều tra ra họ là ai, đến lúc đó chuyện còn lớn hơn nữa.

"Hay là gọi chị Khương đến đưa chúng ta ?" Hà Hương Du đưa ra đề nghị đầy lo sợ. Khương Minh Châu dễ nói chuyện kh nhỉ?

"Em nghĩ chị Khương đến thể giải quyết được chuyện này ?" Đối với Khương Minh Châu, Liễu Tĩnh Vân kh tin tưởng. Tính cách của Khương Minh Châu cô biết, là mới tốt nghiệp kh lâu, gặp chuyện lớn thì kh trấn tĩnh được.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

"Gọi chị Du thì ? Nhưng chúng ta kh quen thân với chị Du," Hà Hương Du buồn bã nói.

Nói thật, mối quan hệ của họ với các sư sư tỷ trên lâm sàng, trừ một số ít như Khương Minh Châu, ngoài việc học tập thì ít giao lưu trong cuộc sống.

"Em đã uống rượu," Hà Hương Du lần nữa che miệng để che giấu mùi rượu, thật sự hối hận vì đã kh nghe lời đại sư tỷ và tiểu sư , ban đầu đã uống nhiều quá. Cô thật sự kh muốn để thầy cô biết, thầy cô chắc c sẽ ngửi th mùi rượu và sẽ dạy dỗ cô trước tiên, nếu kh khéo thì ngoài việc viết bản kiểm ểm còn hình phạt khác.

Tạ Uyển Oánh và Liễu Tĩnh Vân vừa nghe xong, lo lắng cô sẽ bị phạt, nên tốt nhất là tìm một thầy giáo dễ nói chuyện, th cảm để xử lý.

"Em gọi cho Tào được kh?" Tạ Uyển Oánh nghĩ nghĩ lại, dường như chỉ còn lại Tào hiền lành thể giúp đỡ trong lúc này.

Tào? Mắt Liễu Tĩnh Vân và Hà Hương Du sáng bừng.

Đúng . Tào tiếng nói ở cả trường học lẫn bệnh viện, Tào chống lưng và động viên, họ thể quay về mà kh bị tổn thất gì.

Hơn nữa Tào từng là tài xế của tiểu sư , thể thực sự mở lối giúp được. Liễu Tĩnh Vân và Hà Hương Du vội vàng kéo tiểu sư lại: "Được, mau gọi cho !"

Lúc này là nửa đêm, gần 1 giờ sáng. Tạ Uyển Oánh với tâm trạng lo lắng gọi ện thoại làm phiền sư thể đã ngủ .

Đô... đô... đô...

"Alo," bất ngờ là đối phương nghe máy chỉ trong vòng chưa đầy ba giây. Tạ Uyển Oánh trong lòng nhảy dựng lên, tim đập như muốn vọt ra khỏi lồng ngực.

"Oánh Oánh, muộn thế này , chuyện gì à?" Tào Dũng hỏi.

"Sư vẫn chưa ngủ ?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...