Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 404: Anh Tào Sư huynh là quân bài ẩn giấu
Nghe ra là giọng nói trầm thấp của thầy Đàm, Tạ Uyển Oánh bất ngờ: “Trời đã sáng ? thầy Đàm lại đến đây?”
“Chưa sáng!” Nhậm Sùng Đạt muốn phát ên vì cô, xong , cô học trò này chắc là say đến lú lẫn thật .
“Kh đâu.” Tạ Uyển Oánh kéo chăn lên ngồi dậy, tỉnh ngủ, trả lời thầy giáo, “Em uống chưa đến 8ml rượu vang đỏ, nồng độ cồn chưa đến 12.” Trong kiếp trước, với loại rượu vang đỏ này cô thể uống hết nửa chai. Nhưng đó là sản phẩm trong nước, kh biết là hàng giả kh. Còn loại rượu vang mà chị hai l ra là hàng nhập khẩu, lẽ nồng độ sẽ đậm đà hơn. Ngay cả như vậy cũng kh thể nói là uống một chút như thế đã say cô được, chỉ còn lại một khả năng.
“Tuyệt đối kh do rượu vang đỏ. Nước lẩu thêm rượu trắng. Nếu chúng em kh uống được rượu, thì uống nước lẩu cũng say. Đêm nay mệt quá nên mới buồn ngủ thôi.” Tạ Uyển Oánh phân tích với các thầy cô một cách thực tế.
Nghe th cô em sư giải thích chuyên nghiệp và chính xác, Liễu Tĩnh Vân thở phào nhẹ nhõm: Cô và cô em sư coi như thể được minh oan.
“ các thầy cô lại đến đây?” Tạ Uyển Oánh lén lút đưa mắt hỏi ý chị cả.
Liễu Tĩnh Vân lắc đầu với cô em sư : Cần hỏi ? Là Tào Sư gọi.
Hoàn toàn ngoài dự đoán của các cô! Tưởng rằng Tào Sư hiền lành dễ nói chuyện, ai ngờ lại chuẩn bị kh thiếu thứ gì, gọi hết các lãnh đạo đến.
Tạ Uyển Oánh trong lòng kinh ngạc: Lẽ nào Tào Sư là quân bài ẩn giấu ?
Cả nhóm thầy cô nghe Tạ Uyển Oánh kể đầu đuôi câu chuyện, sau khi phân tích, th trên mặt và trong mắt Tạ Uyển Oánh và Liễu Tĩnh Vân kh bất kỳ dấu hiệu hay triệu chứng say rượu nào, nhưng lại sự mệt mỏi. thể th các cô kh giấu diếm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-404--tao-su--la-quan-bai-an-giau.html.]
Thế là thể thở phào nhẹ nhõm . Tần Nhược Ngữ thở dài, ra ngoài gọi lại cho bạn là thầy Vương để báo tin, trước tiên báo một tin tạm thời an toàn.
Nhậm Sùng Đạt đột nhiên nhận được ện thoại từ trường, trả lời: “Vâng, vâng, kh chỉ một học trò của . Hai kia, cố vấn của họ tạm thời chưa được th báo, lẽ họ kh quen với các cố vấn của các cô , kh rõ nên kh th báo. Nhưng họ đã th báo cho hướng dẫn lâm sàng của các cô . Hỏi học trò của hướng dẫn lâm sàng kh? Bác sĩ Đàm đang ở đây…”
“Em…” Thầy Đàm Khắc Lâm vẫn đứng ở cuối giường, chiếc ô trong tay nghiễm nhiên gõ gõ lên viên gạch trên sàn.
“Thầy Đàm, chúng em ra ngoài ăn cơm kh ngờ lại gặp chuyện bất ngờ.” Tạ Uyển Oánh nói rõ với thầy, “Cho nên ba chúng em đã tuân theo mệnh lệnh của Tào Sư trở về phòng cấp cứu để theo dõi.”
Cô học trò này từ trước đến nay giỏi “quỳ” nhất, mỗi lần đều khiến và những khác kinh ngạc sững sờ. Đàm Khắc Lâm giờ đây nheo nheo đôi mắt một mí, ánh mắt sắc bén quét qua khuôn mặt cô, khoảnh khắc này khiến nhận ra: Cái gọi là “quỳ” của cô kh là sự khôn l gió chiều nào xoay chiều , mà là sự suy tính kỹ lưỡng.
“Bác sĩ Đàm.” Nhậm Sùng Đạt lại gần vẫy tay và nói nhỏ, “Lãnh đạo trường chúng ta muốn nói chuyện với một vài câu.”
Trước mặt học sinh kh tiện nghe ện thoại của lãnh đạo. Đàm Khắc Lâm xoay ra ngoài trước.
Chu Tuấn Bằng đã được y tá gọi .
Hoàng Chí Lỗi các cô em sư muốn giáo huấn nhưng lại nhớ đến việc Tào Sư cấm mắng , ra chỗ khác ều chỉnh cảm xúc xong mới nói, trước khi kh quên giơ ngón tay lên chỉ chỉ vào m cô em sư : “Ở đây mà ngủ cho tử tế!”
“Được . ra ngoài nghỉ ngơi chút cho nguôi giận , để tớ bảo cô ngủ, chắc c sẽ nghe lệnh của .” Hồ Chấn Phàm dỗ bạn học bác sĩ của ra ngoài.
Tạ Uyển Oánh phát hiện ra Hồ cảnh sát, đưa ánh mắt với dấu hỏi tới cô chị cả.
Chưa có bình luận nào cho chương này.