Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 43: Tân sinh nhập học (1)
“ lại thế này?” – phụ nữ họ Lâm lên tiếng đầy hoang mang, Tôn Dung Phương nghe xong cũng chẳng hiểu đầu đuôi, liền sang Ngô chủ nhiệm cầu cứu.
Ngô chủ nhiệm chỉ biết cười khổ. Học sinh lớp 8 năm của Quốc Hiệp, bệnh viện của họ chỉ e kh đủ tư cách giữ lại. Những học sinh tốt nghiệp từ lớp này, bệnh viện lớn ở đâu trên cả nước cũng tr giành đến mức kh giành nổi, chứ đừng nói là mời được về.
Tàu hỏa dừng ở một ga tạm thời, xe cứu thương tới đón. Bà Phương dìu Phương – giờ đã tỉnh táo – xuống tàu. Khi ngang qua Tạ Uyển Oánh, hai vợ chồng liên tục cúi đầu cảm ơn:
“Cảm ơn, cảm ơn cháu nhiều lắm!”
“Kh cần cảm ơn đâu ạ, đây là việc cháu nên làm.” – Tạ Uyển Oánh ềm đạm đáp.
“Cô bé à, cô giỏi lắm. Tương lai nhất định sẽ trở thành bác sĩ giỏi hơn con bé kia nhiều. Sau này và nhà bệnh, nhất định sẽ tìm đến chỗ cô để khám.” – Bà Phương nắm c.h.ặ.t t.a.y Tạ Uyển Oánh, nói đầy chân thành.
Tôn Dung Phương vừa nghe thì chỉ biết trợn trắng mắt. Lúc trước chẳng chính cặp vợ chồng này còn chê bai con gái bà kh tiếc lời đó ? Giờ thì quay ngoắt 180 độ, nói lời cảm ơn ríu rít.
Ngô chủ nhiệm đồng hồ, liếc sang hai mẹ con nhà họ Lâm đang núp sau đám , lắc đầu bảo:
“Về đến bệnh viện, sẽ nói chuyện lại với chủ nhiệm khoa Y của cô.”
Nghe xong, Lâm Lệ Quỳnh che mặt bật khóc.
Bà Lâm trừng lớn mắt, gào lên:
“Kh được! Chủ nhiệm! Đây là chuyện gì vậy? lại gọi con gái tới gặp chủ nhiệm?”
“Nghe kh ra à? Con gái chị vấn đề nghiêm trọng. Nếu cứ để cô tiếp tục thực tập ở bệnh viện, thì chúng còn mặt mũi nào báo cáo kết quả với dân chúng nữa?” – Ngô chủ nhiệm nói thẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-43-tan-sinh-nhap-hoc-1.html.]
Bà Lâm thất th kêu lên, sợ hãi đến mức đuổi theo Ngô cầu xin:
“Chủ nhiệm ơi! Ngài nghe nói! Con bé vốn dĩ kh như thế đâu! Tất cả là vì… vì cái cô kia cứ cạnh tr với nó, đấu đá với nó. Mà chúng cũng kh biết con bé kia là sinh viên lớp 8 năm của Quốc Hiệp…”
Ngô chủ nhiệm chống nạnh, giọng phần kh kiên nhẫn nữa:
“ đầu tiên cần được giáo dục ở đây chính là chị. Làm sai mà kh biết dạy con sửa sai ngay, còn sĩ diện làm gì? nói cho chị biết, học y khác hoàn toàn những ngành khác. Kh sửa sai kịp thời thì hậu quả kh chỉ là ểm kém – mà là g.i.ế.c chứ kh cứu đâu.”
Bà Lâm òa khóc. Con gái bà sau chuyện này liệu tốt nghiệp nổi, liệu còn làm bác sĩ được nữa kh?
“Về mà suy nghĩ lại cho kỹ. Lo học hành cho đàng hoàng.” – Ngô chủ nhiệm nói một câu đầy ý tứ, quay sang gọi Tạ Uyển Oánh:
“Lại đây, chúng ta trò chuyện thêm chút.”
Hiển nhiên, Ngô chủ nhiệm cảm th dù sau này bệnh viện kh thể mời được sinh viên tốt nghiệp từ lớp 8 năm của Quốc Hiệp, nhưng hiện tại cô bé này khiêm tốn, hiếu học, thật sự khiến ta muốn chỉ dạy. Vì ai cũng muốn được dạy một học trò giỏi. Biết đâu sau này Tạ Uyển Oánh nhớ đến , lại ý định về tuyên ngũ bệnh viện c tác thì ?
Thế là, Tôn Dung Phương cùng con gái đến toa giường nằm của Ngô chủ nhiệm. Đây là lần đầu tiên hai mẹ con được th giường nằm trên tàu, tò mò xung qu kh chớp mắt.
Kh chỉ vậy, Ngô chủ nhiệm còn mời cả hai đến toa ăn để dùng bữa trưa. Vì ba họ đã giúp đỡ xử lý tình huống khẩn cấp trên tàu, nên đoàn tàu đặc cách mời dùng bữa miễn phí như một phần khen thưởng.
Khi con gái trò chuyện với Ngô chủ nhiệm, Tôn Dung Phương ngồi cạnh chăm chú lắng nghe, dù nhiều chỗ bà chẳng hiểu gì.
“Những kiến thức y học đó, em học từ đâu vậy?” – Ngô chủ nhiệm hỏi, “Trong nhà em ai làm bác sĩ kh? ai dạy em à?”
Tạ Uyển Oánh thành thật trả lời:
“Dạ kh giấu gì thầy, mẹ em từng làm việc ở trạm y tế khi còn xây dựng n thôn. Mẹ từng ước mơ học làm bác sĩ, nhưng tiếc là kh cơ hội. Nếu kh, lẽ mẹ em cũng đã trở thành bác sĩ – mà em luôn ngưỡng mộ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.