Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 484: Bệnh nhân viêm màng bụng kỳ lạ
“Từ khoa Nội sáu chuyển sang. Bệnh nhân của khoa họ chuyển sang lần nào cũng sợ. Cảm giác chẩn đoán luôn kh đúng lắm, mơ hồ kh rõ. Lần trước học trò của chẳng đã tìm ra sơ hở của ta, coi viêm tụy thành bệnh dạ dày ? Giờ bệnh nhân này cũng gần giống vậy. Lúc đầu chẩn đoán là viêm ruột. Điều trị một thời gian kh th tốt hơn. Chụp CT lại th kh ổn, màng bụng chứng viêm. Chuyển sang ngoại khoa để khám xét khoang bụng.”
“CT kh soi ra được vì màng bụng chứng viêm ? Viêm màng bụng à?” Tôn Ngọc Ba ngạc nhiên.
“Nói là viêm màng bụng lan tỏa thì tạm thời chưa . Nhưng, CT cho th màng ở bên trái bụng chút chứng viêm và dính ruột.”
“Tình trạng của cô thể khám xét khoang bụng kh?”
“Kh biết. Ngày mai khoa Huyết học đến hội chẩn quyết định .”
“Nói đến, khoa Nội sáu thật là…”
“Đúng vậy, kh hiểu vì lại chia ra khoa Nội sáu. Nghe nói giống Ngoại tổng quát I, ban đầu khoa Nội năm quá tải. Khoa Nội năm là nơi nhiều chuyên gia. Nhưng, Ngoại tổng quát II sau khi tách ra kh hề thua kém Ngoại tổng quát I. khoa Nội sáu lại như vậy?”
Hai thầy lải nhải xong về bệnh nhân thì lại lải nhải về khoa. Rõ ràng, buôn chuyện kh là “bệnh” của riêng phụ nữ, đàn cũng giống vậy. lẽ đàn bận buôn chuyện c việc nhiều hơn nên ở nhà kh rõ ràng lắm.
Nói chuyện ện thoại xong, Tôn Ngọc Ba quay đầu lại, chỉ th Lý Khải An ở phía sau , còn Tạ Uyển Oánh đang khám thể cho bệnh nhân nữ giường 61 trong phòng bệnh.
“ kh cùng cô ? Cô là thầy của mà.” Tôn Ngọc Ba hỏi Lý Khải An.
Lý Khải An trả lời: “Thầy Tôn, cô kh bảo em theo. Chắc là muốn em ở lại đây đợi thầy lên tiếng. Hơn nữa cô cởi quần áo bệnh nhân nữ để khám thể, lẽ kh muốn em đứng bên cạnh xem.”
Tôn Ngọc Ba nghe nói, nghĩ nhóc này ngốc thật, nhất định là thầy gọi thì mới làm gì đó ? Huống hồ, bệnh nhân nữ thì . Rõ ràng đã một nữ bác sĩ ở bên cạnh mà còn sợ.
“Tạ Uyển Oánh.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thầy Tôn gọi, Tạ Uyển Oánh quay đầu lại.
“Em khám một lượt toàn bộ phòng bệnh .” Tôn Ngọc Ba giao nhiệm vụ cho cô, hoàn toàn tin tưởng giao cho cô làm.
Thầy đã cho cô cơ hội này, tốt quá. Tạ Uyển Oánh gật đầu.
Lần đầu trực đêm, trong lòng cảm th bất an, khám từng bệnh nhân một, thể an tâm hơn. Tạ Uyển Oánh khám xong bệnh nhân nặng này, bắt đầu khám từ đầu. Bệnh nhân của tổ đại khái biết tình hình thì thể kh khám, nhưng bốn tổ khác thì khám, nếu kh sẽ kh rõ ràng.
Vừa khám, vừa tìm bệnh án để đối chiếu tình hình bệnh nhân.
Từ 5 giờ rưỡi nhận ca, khám xong bệnh nhân đã là hơn 9 giờ. Hơn 9 giờ, trong văn phòng bác sĩ cơ bản kh còn ai ngoài trực ban. Một số sinh viên y khoa buổi tối quay lại giúp thầy hoàn thành nhiệm vụ ban ngày hoặc muốn đến bệnh viện học thêm cũng đã về hết.
Trong văn phòng gần như trống kh, kh th thầy Tôn, chỉ một Lý Khải An ngồi trên ghế lật sách.
“Oánh Oánh, cần tớ làm gì kh?” Th cô quay lại, Lý Khải An ngẩng đầu lên hỏi.
“Thầy Tôn đâu?” Tạ Uyển Oánh hỏi , “Thầy Tôn kh dẫn làm việc ?”
Là bạn học và cũng là của thầy Tôn, cô sợ thầy thiếu giúp đỡ.
Lý Khải An nói cho cô: “Thầy Tôn kh cho tớ theo.”
Tôn Ngọc Ba sau một thời gian ngắn tiếp xúc đã cho rằng bạn học Lý Khải An kh ổn, nên kh cho theo.
Nghe được lời này, Tạ Uyển Oánh phát hiện vấn đề của bạn học lớn. Trên lâm sàng, nếu kh thể giành được sự tin tưởng của thầy thì về cơ bản sẽ kh thể làm việc tốt được. Giống như La Yến Phân và các bạn của họ trước đây chính là vậy. Lý Khải An vừa vào lâm sàng, năng lực còn kém xa ba “lão làng” kia, cứ thế này kết quả sẽ thảm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.