Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 55: Tam Kiếm Khách (1)
Nhậm giáo chủ sẽ đưa chìa khóa cho cô ?
Tạ Uyển Oánh kh kiểu c chúa ngạo kiều, cũng chẳng tự cho là quan trọng cỡ nào, thẳng t đáp:
“Kh khả năng.”
Câu trả lời của cô cũng kh nằm ngoài dự đoán của Triệu Triệu Vĩ và mọi , vì sau vài câu trò chuyện là thể nhận ra cô gái này làm việc và nói chuyện cẩn trọng, khác hẳn với những nữ sinh cùng tuổi khác.
“Kh đâu, gặp Nhậm giáo chủ thì cứ thoải mái đùa vài câu với . Đừng bề ngoài nghiêm túc thế, thực ra cũng hài hước lắm. Biết đâu lại cơ hội gặp Tam Kiếm Khách nữa chứ.” – Triệu Triệu Vĩ nói.
Tam Kiếm Khách là ai vậy?
“Tam Kiếm Khách là chỉ Nhậm Sùng Đạt, Chu Hội Thương và soái ca nổi tiếng nhất trường ta – Tào Dũng.”
Tào Dũng – cái tên vừa lọt vào tai, trong đầu Tạ Uyển Oánh liền hiện lên hình ảnh trai đẹp trai mà cô gặp hôm đó ở phòng cấp cứu bệnh viện nơi dì cô nhập viện.
“Nghe nói Tào soái ca lợi hại lắm hả?” – Phùng Nhất Th tò mò hỏi Triệu Triệu Vĩ, muốn xác nhận lời đồn đúng hay kh.
“ đúng là giỏi. Hồi còn học đại học đã là học bá siêu cấp , sau đó còn được nhà trường và nhà nước cử du học nước ngoài. Vừa về nước là được phân thẳng vào khoa Ngoại Thần Kinh. Mà khoa Ngoại Thần Kinh ở giới y học nước là một chuyên khoa mới nổi, yêu cầu chuyên môn cực cao. Nhiều nói nhỏ với nhau, sau này viện trưởng bệnh viện bọn khi chính là Tào soái ca cũng nên.”
Triệu Triệu Vĩ vừa nói xong đoạn như thể đang kể chuyện bát quái kia, lập tức thu hút sự chú ý cực lớn từ các bạn học xung qu.
Một sư khả năng trở thành viện trưởng trong tương lai – ai mà kh muốn kết thân, làm quen chứ.
“Thế làm để quen được Tào soái ca?” – Phùng Nhất Th và đám bạn lập tức hào hứng hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-55-tam-kiem-khach-1.html.]
“Nhậm giáo chủ là bạn thân của Tào soái ca đ. Thỉnh thoảng họ cũng sẽ cùng nhau ăn ở cái ngõ nhỏ nối liền giữa học viện và bệnh viện. Nếu cơ hội gặp, cứ chủ động chào hỏi một tiếng. Biết đâu lại để lại được ấn tượng, sau này thực tập hay thậm chí được giữ lại làm việc ở bệnh viện trực thuộc cũng kh thành vấn đề đâu.” – Triệu Triệu Vĩ đưa ra lời khuyên cho các bạn cùng lớp.
Nghe vậy, Tạ Uyển Oánh và mọi mới nhận ra, cho dù học ở lớp ban 8 suốt 8 năm, nhưng khi tốt nghiệp muốn ở lại làm việc trong bệnh viện trực thuộc cũng chẳng chuyện dễ dàng gì.
Quốc Hiệp là cơ sở y học cao cấp nhất cả nước, còn bệnh viện trực thuộc Quốc Hiệp là bệnh viện tổng hợp tam giáp nổi tiếng nhất toàn quốc, được mệnh d là “cọng rơm cứu mạng cuối cùng” của bệnh nhân. Chỉ những sinh viên y khoa xuất sắc nhất mới thể trụ lại nơi này.
Lúc này một bạn học nhận được tin n từ lớp trưởng, liền truyền lại cho những khác:
“Lớp trưởng bảo bọn nhận đồng phục quân sự, xếp hàng nên kh thể về sớm được. Mọi cứ về ký túc xá trước, chiều hoặc tối nay sẽ mang đồ về phòng.”
“Lớp trưởng tốt quá mất!” – cả đám hò reo vui vẻ.
th ện thoại, Tạ Uyển Oánh chợt nhớ ra gọi ện cho mẹ, liền hỏi Triệu Triệu Vĩ:
“Ở đâu gọi ện thoại thì rẻ hả?”
“ mới tới nên chưa biết thôi. nói cho nghe – mua một cái thẻ IC trước, chỗ phố ăn uống gần đây vài tiệm tạp hóa hoặc hàng quà vặt bán, giá rẻ lắm. buổi tối tới bệnh viện tìm buồng ện thoại máy IC mà gọi. Buổi tối kh bệnh nhân khám, kh xếp hàng, dễ gọi hơn m buồng ện thoại c cộng ngoài kia.”
“Cảm ơn nhé.”
Sau đó, Tạ Uyển Oánh cũng giống như các bạn khác trở về ký túc xá. Ngẩng đầu th hai chiếc giường chưa ai nằm, cô mới sực nhớ ra – thì ra là vì chuyện này.
Cô ở chung ký túc với hai sư tỷ. Hai đã lên lâm sàng thực tập nên gần như kh ở phòng nữa.
Sờ tay lên màn chống muỗi của hai sư tỷ, bụi bặm bám đầy – đủ để th sinh viên y học khi đã bắt đầu vào lâm sàng thì bận rộn đến mức nào.
Kh bạn cùng phòng ăn chung, nên Tạ Uyển Oánh cứ mua cơm mang về ký túc xá ăn, buổi chiều tr thủ ngủ một giấc, tối đến thì dạo qu bệnh viện trực thuộc và gọi ện cho gia đình.
Chưa có bình luận nào cho chương này.