Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 6: Không để cô ấy thi đậu
"Cái gì mà thạc sĩ, tiến sĩ đào tạo liền mạch tám năm, một lớp chỉ mười ?" Tôn Dung Phương lần đầu nghe con gái nói m chuyện này, chẳng hiểu gì cả, chỉ biết sang vợ chồng chị họ.
Sắc mặt Chu Nhược Mai và Đinh Ngọc Hải lúc trắng lúc x.
Chu Nhược Mai tức giận, phẩy tay bảo em họ:
"Đừng pha trà nữa, hai mẹ con về ."
Đúng là đứa con nít vô phép, lớn nói bao nhiêu cũng kh lọt tai, nói với nó làm gì cho mất c.
Tôn Dung Phương hơi ngẩn , kh hiểu vì lời con gái nói lại khiến vợ chồng chị họ khó chịu đến thế. Rõ ràng con bé đâu nói gì sai hay bất kính.
Cô em họ này thật sự ngốc, hay là giả vờ ngốc?
Chu Nhược Mai thầm nghi hoặc.
Nói rằng thể thi đậu Đại học Y Quốc Hiệp – nơi đào tạo liên th từ cử nhân lên thạc sĩ, tiến sĩ – chẳng đang giẫm lên đầu đứa con trai học Y Trọng Sơn của họ ? Làm thế kh khác gì đạp thẳng mặt cô và chồng cô, mà kh tức cho được?
Nếu nói Y Trọng Sơn là học viện y hàng đầu trong tỉnh, thì Y Quốc Hiệp chính là học viện y số một cả nước. Chương trình đào tạo liên th được xem như lớp học ưu tú nhất trong các trường y trên toàn quốc.
Chu Nhược Mai hạ giọng, cố nói với vẻ dịu dàng:
"Về nhà , nghĩ kỹ lại lời vợ chồng chị nói."
Nghe rõ ràng là đuổi khách, Tôn Dung Phương kh còn cách nào, đành đưa con gái đứng dậy ra về. Trước khi , bà định để lại túi cam Sunkist, nhưng bị Chu Nhược Mai từ chối:
"Đem về mà ăn, chị biết ều kiện kinh tế nhà em. Nói thật với em, làm bác sĩ thời gian đầu cực khổ lắm, lương kh đáng là bao. Nếu chỉ làm ở bệnh viện nhỏ trong huyện, tiền lương còn kém cả dân lao động bình thường. Em cứ suy nghĩ cho kỹ hãy để Oánh Oánh thi trường y."
M lời này nghe mà đau lòng, khiến Tôn Dung Phương bắt đầu lung lay ý định cho con gái học ngành y.
Nếu chỉ để làm ở bệnh viện huyện nhỏ thì thôi, kh thi cũng được.
Bà nghĩ vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-6-khong-de-co-ay-thi-dau.html.]
Rời khỏi nhà chị họ, suốt đường về Tạ Uyển Oánh vẫn giữ nét mặt bình tĩnh.
"Con nghĩ ?" Tôn Dung Phương quay sang hỏi con. "Chị con nói lý lắm, hay là bỏ luôn chuyện thi vào trường y?"
"Mẹ, cứ đợi thi xong ra ểm nói cũng chưa muộn."
Tạ Uyển Oánh biết bây giờ nói gì cũng vô ích, chi bằng dùng kết quả để chứng minh.
"Chị con bảo con kh thi đậu nổi đâu."
Tôn Dung Phương nói, vẻ mặt đầy đắc ý như thể vừa được gột rửa đầu óc bởi bà chị họ.
Tạ Uyển Oánh thầm nghĩ, nếu lúc này mẹ cô mà bị m lời của Chu Nhược Mai đánh trúng vào chỗ yếu mềm thì chắc sẽ lật mắt té ngửa tại chỗ mất.
Chu Nhược Mai xưa nay vốn xem thường cô em họ l chồng là tài xế xe tải như Tôn Dung Phương. Với những tự cho là trí thức, trong lòng họ luôn cảm giác " thuộc tầng lớp trên" mà.
Sau khi mẹ con em họ rời , Chu Nhược Mai nói chuyện với chồng:
"Đáng tiếc thật, cứ đòi làm bác sĩ làm gì. th Oánh Oánh mặt mũi cũng sáng sủa đ, hay là học hát còn hơn."
Nghe vợ nói xong, Đinh Ngọc Hải chỉ biết thầm bội phục sự độc miệng của vợ . Câu đó chẳng là bóng gió bảo ta bán thân ?
Chu Nhược Mai nghĩ bụng, nếu con gái em họ thật sự bán nghệ, thì cô ta cũng chẳng lo lắng chuyện đứa nhỏ đó giẫm lên đầu con gái nữa.
Con gái của tài xế xe tải, mà nếu thật sự làm bác sĩ giỏi hơn con gái của gia đình bác sĩ, thì chẳng khác gì giáng cho cô một cú đau tận tim gan.
Đúng lúc đó, ện thoại vang lên, Đinh Ngọc Hải tiện tay nhấc máy.
“Lão Đinh, ca trực đêm nay chuyện lớn !”
“Chuyện gì vậy?”
“ một đứa trẻ mới vào thôi, vậy mà chỉ dựa vào mắt thường đã chẩn đoán bước đầu ra một ca vỡ phình động mạch chủ cực hiếm gặp!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.