Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 74: Thêm cặp càng nữa
Sau đó, việc Nhậm giáo chủ được vinh d trên bảng vàng khen thưởng cũng kh được nhắc đến trong lớp, càng kh ai bàn tán với nàng về chuyện này.
Tạ Uyển Oánh vẫn cho rằng chỉ là tin đồn, liền giải thích:
“Kh thể nào đâu ”
“Thật hay giả kh quan trọng. Dù sư giỏi giang, sư tỷ cũng th tự hào. Bọn ta là sư tỷ, hận kh thể thay mặt những kẻ từng coi thường mà tát cho họ một cái.”
Nhị sư tỷ nói đùa một câu, khiến Tạ Uyển Oánh bật cười. Dù thì, một trong những lý do nàng học y cũng chính là vì ều này.
“Bọn ta đều ra tiềm năng, nhất định sẽ dốc toàn lực giúp .” Hà Hương Du vừa nói vừa liếc mắt trao đổi với Liễu Tĩnh Vân, sau đó l ra món quà tân sinh đã chuẩn bị cho tiểu sư .
Ngoài m phần MacDonald trên bàn, nh lại xuất hiện thêm một chồng sổ tay ghi chép, chất thành hai ngọn núi nhỏ.
“Đây là toàn bộ ghi chép học tập của bọn ta trước đây, tất cả tặng .”
Các sư tỷ tặng món quà nặng tình nghĩa như vậy khiến Tạ Uyển Oánh cảm động đến sững sờ. Nàng lập tức đứng dậy, cổ họng nghẹn ngào trăm ều muốn nói mà kh biết bắt đầu từ đâu, chỉ thể cúi đầu thật sâu hành lễ.
“Đừng khách sáo!” Hà Hương Du và Liễu Tĩnh Vân vội vàng đỡ nàng dậy.
Phụ nữ muốn lập nghiệp trong những lĩnh vực vốn do nam giới chiếm ưu thế, khó khăn cỡ nào thì ai cũng biết. Nếu kh, lại nhiều trước đặt kỳ vọng như thế. Kh chỉ mẹ nàng, mà còn cả các sư tỷ, bao nhiêu kỳ vọng vào nàng nàng nhất định kh thể phụ lòng họ. Tạ Uyển Oánh âm thầm thề trong lòng.
“Ăn nào ăn .” Hai sư tỷ th tiểu sư mắt đỏ hoe thì chút áy náy, vội vàng giục nàng ăn MacDonald.
Hamburger, cánh gà rán, khoai tây chiên, tất cả đều nhét vào tay Tạ Uyển Oánh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-74-them-cap-cang-nua.html.]
Mỗi một ly Coca thật to.
Rõ ràng hoàn cảnh gia đình của hai sư tỷ khá hơn Tạ Uyển Oánh nhiều.
Vừa ăn, Hà Hương Du và Liễu Tĩnh Vân vừa bàn bạc xong thì nói với tiểu sư :
“Bọn ta định góp tiền mua một cái máy tính đặt ở ký túc xá. Sau này cần dùng thì dùng luôn. Trường phòng máy tính, nhưng mỗi ngày học sinh đ lắm, cả trường chưa đến trăm cái máy tính cho sinh viên dùng. Bọn ta còn kh chen nổi để luyện thi máy tính, huống gì là – mới tới.”
Thập niên 90, máy tính vẫn là thứ khá xa xỉ. Tuy bây giờ giá đã hạ một chút, nhưng học sinh bình thường cũng khó mà mua nổi. Như Tạ Uyển Oánh, với hoàn cảnh gia đình hiện tại, đừng nói tốt nghiệp, đến khi lương muốn mua một cái cũng chưa chắc được.
Sinh viên nghèo ở đại học khi nhiều, dù thì lúc đó thu nhập bình quân của dân cũng chẳng là bao. Cho nên việc phòng máy luôn đ đúc là chuyện bình thường.
“ máy tính , lên mạng tìm tài liệu ngoại văn cũng tiện hơn.”
“Còn nữa, các sư , sư tỷ và thầy cô đều hộp thư ện tử. thể dùng để liên lạc. Nhiều tiền bối ra nước ngoài , cũng thể gửi thư cho họ.”
“ hộp thư chưa?”
Nghe hỏi, Tạ Uyển Oánh lắc đầu. Sau khi sống lại, nàng còn chưa từng chạm vào máy tính. biết rằng đến cả ện thoại di động nàng còn chưa .
Cảm nhận được sự lúng túng của nàng, hai sư tỷ vội trấn an:
“Kh cả. Đợi cuối tuần khi máy tính về ký túc xá, bọn ta sẽ dạy cách lên mạng. Nhậm lão sư cũng hộp thư đ.”
Từ cách nói chuyện, dù hai kh phụ đạo viên, nhưng dường như thân với Nhậm giáo chủ. Là vậy?
“Nhậm giáo chủ là một trong ‘tam kiếm khách’, trước đây từng tin đồn là thầy sẽ làm phụ đạo viên. Năm ngoái lẽ ra thầy đã nhận , nhưng cuối cùng lại kh nhận cái lớp đó.” Hà Hương Du nói về một chút tin tức của Nhậm giáo chủ, “Vì thầy cảm th lớp đó kh đạt yêu cầu, kh xứng đáng với thầy. Nhưng mà biết rằng, lớp mà thầy từng dạy trước đó là lớp tốt nhất trong lịch sử toàn trường Quốc Hiệp. Đặc biệt còn tên Tào Dũng nữa.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.