Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 802:
Phó Hân Hằng chắc c kh th c.h.ế.t kh cứu, mà là nói thật: “Lúc thực tập ở bệnh viện trực thuộc học viện y khoa của chúng ta, chỉ ở khoa Ngoại Tiết niệu hai tháng, cơ bản là cưỡi ngựa xem hoa. Chỉ làm phẫu thuật nội soi bàng quang đơn giản nhất. bảo làm cái này? Động mạch thận nằm ở đâu, đợi tìm được thì chắc bệnh nhân đã c.h.ế.t .”
“ cũng giống ta. Đừng hỏi , là khoa Chỉnh hình.” Thường Gia Vĩ vội vàng phủi sạch trách nhiệm trước khi khác nói.
Kh được là kh được, những thứ chuyên môn cần chuyên môn làm, y học càng kh thể làm bừa, sẽ c.h.ế.t .
Ca phẫu thuật này cần bác sĩ chuyên khoa thực hiện. Chỉ bác sĩ chuyên khoa mới quen thuộc với vị trí mổ này, thể nh chóng kẹp chặt động mạch đang chảy máu. Nếu bác sĩ khoa khác thay thế, chỉ thể mò mẫm như mù sờ voi. Phẫu thuật th thường thể thử làm như vậy, nhưng bệnh nhân mất m.á.u nhiều thì kh kịp.
Nói đến việc phòng ngừa tình huống này xảy ra, bệnh viện bác sĩ chuyên khoa trực 24/24, chỉ là đêm nay tình huống hơi đặc biệt và cực đoan.
Bác sĩ nội trú trẻ tuổi tiểu Lý kh kinh nghiệm, hỏi ta làm thế nào để tìm th động mạch và kẹp lại trong nháy mắt khi rút d.a.o ra. Câu hỏi này lẽ ngay cả giáo sư cũng suy nghĩ, ta tuyệt đối kh thể trả lời được, ta kh thiên tài như Tống Học Lâm. Chỉ thể ngốc hơn Tào Dũng và Đào Trí Kiệt, những phó cao khoa khác.
Ân Phụng Xuân là bác sĩ ều trị, kha khá kinh nghiệm mổ chính, chắc là làm được. Nếu kh thì của khoa Ngoại Tiết niệu sẽ kh chạy nh như vậy.
Vấn đề là nằm trên bàn mổ bây giờ là ai!
“Bác sĩ Ân kh ở đó ?” Một bác sĩ khoa khác ngang qua cửa phòng mổ, th tình hình này liền gọi Ân Phụng Xuân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-802.html.]
“Bác sĩ Ân năng lực mà. Để nói xem làm . Nếu cảm th thiếu thì bác sĩ Tào, bác sĩ Đào ở đó. Nếu vẫn kh được, chúng sẽ vào hỗ trợ.” Các bác sĩ phẫu thuật khác kh hiểu chuyện, này nối tiếp kia đề nghị với Ân Phụng Xuân.
Tất cả đều ý tốt muốn giúp đỡ cứu .
Nghe những lời vô nghĩa này, Thường Gia Vĩ kh nhịn được nữa, quay lại nói với họ: “Mọi đừng thúc giục bác sĩ Ân. Bây giờ thể đứng trên bàn mổ mà kh ngất xỉu đã là tốt lắm .”
“Tại bác sĩ Ân lại ngất xỉu? kh khỏe ? Khoa Ngoại Tiết niệu còn để trực à?” Mọi xôn xao muốn hỏi cho ra nhẽ.
“Cô gái này là bác sĩ Ân thích, quan hệ đặc biệt với bác sĩ Ân.” Thường Gia Vĩ vừa trả lời vừa lắc đầu than thở về việc những này quá thiếu th tin.
“ bị thương kh là cô gái bán trà ?” Lý do là vì Ngô Lệ Toàn thường xuyên đến các khoa trong bệnh viện, nên các bác sĩ đều biết cô bị thương, tin tức mà họ nghe được trước đó sự khác biệt so với lời Thường Gia Vĩ nói: “Chúng biết sau khi cô đến bệnh viện, đầu tiên cô đưa trà là bác sĩ Phó. vậy, cô kh thích bác sĩ Phó mà là thích bác sĩ Ân ?”
Phó Hân Hằng quay , ánh mắt lạnh lùng lướt qua những này nghĩ, Tất cả đều đang bịa đặt sau lưng kh?
Thường Gia Vĩ cũng từng hiểu lầm bạn học cũ của , nhưng bây giờ đã rõ sự thật, ta giải thích trước mặt mọi để làm sáng tỏ tin đồn: “Cô đến đưa trà cho ta là vì lúc ăn cơm, ta là tỏ ra hứng thú nhất với việc mua trà của cô , lẽ nghĩ rằng ta dễ làm ăn nhất.”
Mọi đều hiểu ra, Ân Phụng Xuân với ánh mắt đầy thương cảm nghĩ, Trời ạ, này đang chịu tội gì vậy? Lại lên bàn mổ trong tình huống này, đúng là bị ép làm việc kh thuộc chuyên môn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.