Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài

Chương 874:

Chương trước Chương sau

Phong thấp là loại viêm khớp tuổi già phổ biến nhất, nếu kh chẩn đoán cẩn thận, phân loại kỹ càng, thể chẩn đoán sai cho bệnh nhân. Làm bác sĩ sợ nhất gặp tình huống này, như dọn dẹp hậu quả cho bác sĩ khác.

Thường Gia Vĩ g giọng: “Đừng lo lắng. kh đã kê đơn thuốc cho ? Ông cầm đơn thuốc này ra hiệu thuốc mua glucosamine cho uống, ngày thường chú ý bổ sung canxi và tắm nắng."

"Còn uống thuốc mà bệnh viện huyện kê nữa kh?"

"Tạm thời đừng uống."

"Bố, con đưa bố đến bệnh viện huyện trả lại thuốc mỡ, bảo họ hoàn tiền." con trai đỡ bố dậy, quay đầu nói với Thường Gia Vĩ: “Bác sĩ, nếu bệnh viện huyện cứ khăng khăng nói bố kh bị bệnh mà nói thì ?"

"Tin họ hay tin , tự các quyết định." Thường Gia Vĩ bực , cau mày nói.

Khương Minh Châu và bác sĩ Kim suýt cười chết, nghĩ này ban đầu còn định diễn trò dịu dàng, học hỏi chút .

lại, vẻ dịu dàng của Tạ Uyển Oánh dường như được lòng vị thủ lĩnh mới đến. Dù ta cũng là giáo sư Ngoại Nhi, yêu cầu đầu tiên đối với hình tượng của bác sĩ hậu bối là làm thiên thần.

Dịu dàng là từ đồng nghĩa với thiên thần. Nhϊếp Gia Mẫn cách học trò của đối xử với bệnh nhi, gật gù tán thành.

Tạ Uyển Oánh kh chỉ dịu dàng với bệnh nhi, mà còn ân cần với nhà, nói với mẹ đứng bên cạnh bé: “ l ghế cho chị ngồi."

Ôi chao, cô bác sĩ này lịch sự đến mức khiến ta muốn nổi giận cũng kh nổi giận được. mẹ vốn đang sốt ruột nghĩ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-874.html.]

Nhϊếp Gia Mẫn l que đè lưỡi đặt lên lưỡi bé, nhẹ nhàng ấn xuống.

Vì động tác của nhẹ nhàng, nên bé gần như kh cảm th gì.

Tạ Uyển Oánh vừa l ghế cho nhà vừa quan sát động tác của giáo sư, học hỏi trong lòng nghĩ, Bệnh nhi luôn khó hợp tác với bác sĩ, kỹ năng khám bệnh mà kh làm bệnh nhi khóc của giáo sư Nhϊếp thật lợi hại. Chắc thầy Đàm kh làm được, chỉ riêng khuôn mặt lạnh lùng cũng đủ dọa bé Nhã Trí khóc ré lên . Mỗi giáo sư đều sở trường riêng.

Tay kia cầm đèn pin, Nhϊếp Gia Mẫn soi kỹ vào họng bé, như đang tìm kiếm thứ gì đó.

"Con bé bị viêm họng kh?" Mẹ bé theo bác sĩ, hỏi như một bác sĩ nửa mùa.

"Kh ." Nhϊếp Gia Mẫn trả lời nhà bằng giọng nghiêm túc, nhưng biểu cảm trên mặt đối với bé gái lại dịu dàng, kh khiến bé sợ hãi.

Bé gái như bị hút hồn.

Th giáo sư Nhϊếp sắp nghe khám, Tạ Uyển Oánh nh chóng đưa ống nghe cho .

Học trò chu đáo nhất thể l được thiện cảm của giáo sư, nhận l ống nghe từ tay cô, Nhϊếp Gia Mẫn hài lòng gật đầu, thuận miệng nói tiếng : “Clinic record."

Vị giáo sư này tin tưởng giao cho cô viết bệnh án trước, Tạ Uyển Oánh trở lại bàn, l một cuốn sổ khám bệnh mới.

Giao tiếp trên xe chỉ là thử nghiệm nhỏ, giao tiếp bằng tiếng trong môi trường yên tĩnh, sự chuẩn bị trước tương đối đơn giản, khiến chưa ý kiến gì. Bây giờ th cô ngay lập tức hiểu được câu nói thường dùng trong lâm sàng bằng tiếng của , Nhϊếp Gia Mẫn hơi ngạc nhiên, đeo ống nghe lên tai, đặt đầu ống nghe lên lưng bé, nghe phổi của bé.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...