Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 897:
Tạ Uyển Oánh đứng dậy đối diện, mắt mở to, l mày nhíu chặt.
đàn bị cô đánh bật tay ra mặt đầy kinh hãi, cô chằm chằm nghĩ, Kh thể tin được, vừa là cô gái này đánh bật tay ta ? Cú đánh đó như muốn gãy xương ta vậy.
Đau c.h.ế.t ta , nếu kh ta đã kh rụt tay lại.
“Cô dám đánh !” đàn hoàn hồn, tức giận, gân cổ lên, quát Tạ Uyển Oánh.
Cô nào đánh , chỉ là lúc nãy ta định kéo giáo sư Nhϊếp, sức mạnh quá lớn, cô bất đắc dĩ dùng mạnh trị mạnh thôi. Tạ Uyển Oánh nheo mắt.
Bà Văn Quý nghe giọng đàn đến, nói với cháu: “Là chú Đại Huy ở thôn bên cạnh.”
Kh ngờ, vị khách kh mời mà đến này lại là họ hàng của Văn Quý. Kỳ lạ, họ hàng này kéo tay bác sĩ làm gì? Kh biết bác sĩ đang cứu ?
“Con trai bị ốm, họ nói ở đây bác sĩ Nhi Khoa.” Đại Huy nói, túi dịch truyền trên tay Nhϊếp Gia Mẫn: “Ông là bác sĩ Nhi Khoa kh?”
đàn này nói giọng địa phương nặng, khó nghe. Nhϊếp Gia Mẫn quay sang hỏi học trò chuyện gì đang xảy ra.
Vừa giải thích cho giáo sư, Tạ Uyển Oánh vừa hỏi nhà bệnh nhân: “ nói rõ tình hình con trai xem. Bé m tuổi? Ngã ở đâu, bị đập đầu kh?”
Trẻ nhỏ sợ nhất là ngã đập đầu, vì thóp đầu của trẻ nhỏ chưa liền.
“Con trai hai tuổi, tay chân toàn máu.” Đại Huy nói.
Ngã vào tay, ngã vào chân, chỉ chảy máu, còn cử động được kh? Kh cử động được mới nghi ngờ gãy xương hoặc trật khớp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-897.html.]
“Cử động được.” nhà bệnh nhân nói.
“Ngoài chảy m.á.u ở tay chân, còn triệu chứng nào khác kh? Bé nói được kh? Khóc được kh?” Tạ Uyển Oánh tiếp tục hỏi.
“Nó kêu đau.”
Nghe nhà miêu tả tình hình, lẽ bé này thì bị thương nặng bên ngoài, nhưng tình hình cũng tạm ổn. Đôi khi chỉ một chút m.á.u ở tay chân trẻ con cũng thể khiến cha mẹ sợ hãi.
Hiện trường hai bệnh nhân tai nạn giao th bị thương nặng, hai bác sĩ kh dám rời dễ dàng. Tạ Uyển Oánh giải thích cho nhà bệnh nhân mới đến: “Nếu kh yên tâm, thể đưa bé đến cho chúng xem, hoặc trực tiếp đưa bé đến trạm y tế.”
Cô chưa nói hết câu, đàn đã gầm lên như sấm: “Cô kh khám cho con trai mà bảo bế đến đây? Cô là ai?”
“ là bác sĩ.” Tạ Uyển Oánh khẳng định với nhà này, cô là bác sĩ, trách nhiệm với mọi bệnh nhân: “Ở đây bệnh nhân bị thương nặng, chúng kh thể rời . Con trai nói được, thể bế bé đến đây cho chúng xem.”
Hơn nữa, nếu thật sự lo lắng cho con trai , chẳng nên vội vàng bế con đến tìm bác sĩ ? Đây là phản ứng và biểu hiện thường th nhất của nhà bệnh nhi. Thái độ và biểu cảm của đàn này đều vẻ kh bình thường.
Quả nhiên, gân x trên cổ Đại Huy nổi lên, ánh mắt hung dữ như muốn bóp cổ Tạ Uyển Oánh, bu lời tàn nhẫn: “Các là bác sĩ mà dám kh khám cho con trai ?”
Nếu họ kh thì đàn này muốn làm gì?
Văn Quý lo lắng kêu lên: “Ông dừng tay lại. Bác sĩ đang khám cho em gái con, kh được.”
“Em gái quan trọng bằng con trai ?” Đại Huy giơ nắm đ.ấ.m về phía bé, kh cho nói!
Th tình hình kh ổn, bà Văn Quý vội vàng gọi cháu: “Bố con kh nhà, con đừng đánh nhau với , con đánh kh lại đâu, mau gọi cán bộ thôn đến đây. Ông là kẻ liều mạng!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.