Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 90: Anh đã trở lại (1)
Đêm Giao thừa ở thủ đô, ánh đèn lấp lánh như những vì trải khắp bầu trời.
Tại sân bay đêm ba mươi Tết, qua lại kh nhiều. Chỉ ở khu vực đón khách mới th cảnh đến nhộn nhịp, chen chúc nhau tìm thân hoặc chờ đón hành khách vừa đặt chân xuống máy bay.
Giữa dòng , bỗng nổi bật lên một đàn cao ráo, ển trai bước nh ra khỏi cổng đến. Tay xách theo một chiếc túi da màu đen, khoác trên là áo da nâu, mái tóc bồng bềnh được vuốt gọn, đeo kính râm, khí chất mạnh mẽ lạnh lùng. Vừa đã biết là từ nước ngoài trở về, toàn thân toát lên vẻ "Tây" chính hiệu, mỗi bước như thể sàn diễn di động, khiến đám đ xung qu kh khỏi ngoái .
Ai chưa rõ còn tưởng là minh tinh nào đó đang cải trang để về nước. Khuôn mặt đúng kiểu “soái ca”, kh cần trang ểm cũng đủ hút ánh . Mãi cho đến khi hô lên:
“Bác sĩ Tào Dũng!”
đàn dừng bước.
Từ phía đối diện, một th niên dáng thấp nhỏ, mặc vest chỉnh tề, giày da bóng loáng, vội vã chạy tới. vừa thở dốc vừa giới thiệu:
“Bác sĩ Tào, là do viện trưởng cử tới đón . họ Đỗ, thể gọi là Tiểu Đỗ.”
Vừa nói, Tiểu Đỗ vừa vươn tay ra giành l túi hành lý từ tay Tào Dũng.
Tào Dũng cũng kh tr giành, để mặc cho ta xách giúp. thuận tay tháo kính râm, cất vào túi áo khoác ngực.
“Chỉ mỗi chiếc túi này thôi ?” Tiểu Đỗ tò mò hỏi. về từ nước ngoài thường kh ai hành lý ít như vậy.
“ còn vài thứ nữa, nhưng sẽ gửi nhờ bạn bè chuyển về sau. về trước.” Tào Dũng đáp.
Nghe vậy, Tiểu Đỗ gật đầu hiểu ra nói:
“Xe đón đã đợi sẵn ngoài cửa sân bay, mời theo .”
“ là bên viện trưởng à?” Tào Dũng hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-90--da-tro-lai-1.html.]
“Tạm xem là trợ lý của viện trưởng cũng được. đang làm việc ở phòng nhân sự bệnh viện, mới vào nên chắc chưa biết mặt.” Tiểu Đỗ khẩn trương giải thích.
“Kh đã dặn là kh cần đón ?” Tào Dũng lại hỏi.
“Bác sĩ Tào, nước ngoài học ba năm trời, còn trở về đúng dịp Tết, viện trưởng nói đã vất vả, nên bảo đến đón. Còn nói, mai mồng Một, mời qua nhà ăn sủi cảo.”
Nghe tới đây, Tào Dũng khẽ nhướng mày:
“À, hiểu . Mấu chốt là ăn sủi cảo, đúng kh.”
Hai nh chóng ra xe, lên chiếc ô tô đã chờ sẵn ngoài cổng sân bay.
Ngồi vào trong, Tào Dũng l ện thoại gọi cho bạn cũ – Nhậm Sùng Đạt.
“ về à?” Đầu dây bên kia, Nhậm Sùng Đạt nghe máy, giọng đầy bất ngờ.
“Ừ, vừa xuống máy bay.” Tào Dũng đáp.
“ kh báo trước? Cứ tưởng ăn Tết xong mới về.” Nhậm Sùng Đạt vừa lẩm bẩm vừa trách móc vì kh được đón em lâu ngày mới gặp lại.
“Tết mà kh về nhà được.” Tào Dũng nói nhẹ nhàng, sau đó trách ngược lại bạn , “ chỉ học tập giao lưu thôi, gì to tát đâu. Báo các làm gì cho phiền.”
“ ba năm trời, kh đón là được? Ba năm kh gặp nhau còn gì.”
Nói là ba năm tu nghiệp, nhưng tính cả thời gian chuẩn bị trước đó và một số việc hậu kỳ, gần bốn năm mới đúng.
Tào Dũng vừa nghe Nhậm Sùng Đạt cảm khái, vừa lặng lẽ ngắm đường phố bên ngoài qua ô cửa kính.
Khung cảnh quen thuộc, từng hàng cây, từng biển hiệu, mỗi góc phố đều gợi lại ký ức vừa thân quen lại vừa chút xa lạ. Thành phố đã thay đổi kh ít sau ba năm rời xa. Mọi thứ như đang được khoác lên tấm áo mới, biến đổi kh ngừng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.