Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 905:
Tạ Uyển Oánh vội vàng giải thích thêm giúp thầy: “Bác sĩ Chu, nếu bệnh viện đồng ý thì thầy Nhϊếp sẽ mổ chính cho bệnh nhi này. Vì bệnh nhi này cũng là do thầy cấp cứu trước.”
Chuyên gia tự mổ, nhận được tin này, bác sĩ Chu liếc cô một cái nghĩ, cô kh nói sớm!
Ai mà kh đồng ý chứ, bệnh viện huyện chỉ mong mỗi ngày chuyên gia thủ đô đến mổ.
Bác sĩ Chu gọi ện xin ý kiến cấp trên về việc phẫu thuật.
Y tá chuẩn bị đồ dùng cho chọc dò ổ bụng. Thời gian gấp rút, Nhϊếp Gia Mẫn tự tay làm chọc dò. Tạ Uyển Oánh may mắn được chứng kiến tận mắt thao tác của thầy Nhϊếp lần đầu tiên.
Tình huống này của bệnh nhi kh cần gây tê. Dùng tăm b sát trùng, cẩn thận sát trùng vùng bụng bệnh nhi, vùng chọc dò thường ở giao ểm giữa 1/3 ngoài và 1/3 giữa đường nối rốn và gai chậu trước trên. Nhϊếp Gia Mẫn đeo găng tay vô trùng cầm ống tiêm, nhẹ nhàng châm kim vào vị trí này, tay giữ lại hút nhẹ.
Động tác như tua chậm, chậm rãi, nhưng khó học.
Tuy chỉ là nhẹ nhàng châm kim, nhưng thực ra cần đồng thời quan sát nhịp thở phập phồng của bụng bệnh nhân để hành động. Chọn lúc cơ bụng thả lỏng nhất để đưa kim vào, như vậy bệnh nhân sẽ ít cảm th đau nhất.
Thầy Nhϊếp là cực kỳ chu đáo. Tạ Uyển Oánh nghĩ. Đây lẽ là yêu cầu tối thiểu để trở thành một bác sĩ Ngoại nhi giỏi, vì vậy thầy Nhϊếp mới hỏi cô ngay từ đầu rằng muốn làm thiên thần cho bệnh nhi kh.
Bác sĩ Chu đứng bên cạnh, mắt mở to hết cỡ như thể đang nắm bắt cơ hội học hỏi quý giá từ bậc thầy.
Rút ống tiêm kh đ m.á.u thể chẩn đoán là xuất huyết trong ổ bụng.
Liên hệ xong với bác sĩ gây tê, bệnh nhi được đưa vào phòng mổ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đi theo thầy Nhϊếp vào phòng mổ chuẩn bị phẫu thuật cho bệnh nhi, Tạ Uyển Oánh gọi ện báo cáo tình hình mới nhất cho tiền bối Hà và mọi .
“Khoan đã.” Hà Quang Hữu muốn cô nói chậm lại: “Cô nói mọi định mổ cho bệnh nhân ở bệnh viện huyện?”
“Vâng.”
“Ai quyết định?”
“Thầy Nhϊếp. Vì bệnh viện này kh ai làm được ca mổ này, mà bệnh nhân mất m.á.u quá nhiều, kh chờ được đến bệnh viện thành phố.”
“Haiz.” Hà Quang Hữu thở dài một hơi.
Biết các tiền bối lo lắng ều gì, Tạ Uyển Oánh nói: “Chúng sẽ xin ý kiến nhà trước. Văn Quý và mẹ bé đã đến bệnh viện huyện. đang mang gi cam kết phẫu thuật đến gặp họ. Cán bộ thôn cùng họ.”
Hà Quang Hữu vẫn kh yên tâm, dù cũng kh bệnh viện của , lỡ xảy ra chuyện gì thì : “Thật sự kh ai ở đó mổ cho bé được ?”
“Kh. Thầy Hà chắc cũng hiểu tình hình bệnh viện huyện như thế nào.”
Năng lực kỹ thuật của bệnh viện huyện là vậy, kh còn cách nào khác. Hoặc là cứu, thể hiện y đức cao thượng của bác sĩ, hoặc là kh cứu, tự bảo vệ . Hà Quang Hữu nghĩ, Tạ Uyển Oánh nói đúng, tất cả chỉ còn xem thái độ của nhà bệnh nhân.
Nếu nhà bệnh nhân lý trí, bác sĩ mới dám mạo hiểm như vậy. Nếu nhà bệnh nhân dễ bị kích động, kh nói lý lẽ, bác sĩ chắc c kh dám làm.
Những ở bệnh viện huyện cũng nghĩ như vậy, dù là chuyên gia Quốc Hiệp muốn mổ chính, nhưng phẫu thuật được thực hiện tại bệnh viện huyện, họ cũng sợ nhà làm ầm lên, liên lụy đến .
“ gọi ện báo cáo tình hình cho thầy Đào.” Hà Quang Hữu dặn dò cô: “Tiếng phổ th của thầy Nhϊếp kh tốt lắm, lúc mổ cô theo giúp thầy giao tiếp với y tá.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.