Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài
Chương 922:
Đáng thương nhất là bác sĩ Chu, quá trẻ, ngây thơ, kh hiểu chuyện, bận rộn cả đêm đến sáng lại bị lãnh đạo hắt hủi, đứng cuối đám đ như kh khí.
Bác sĩ trẻ chân chạy vặt là vậy, gặp lãnh đạo kh tốt thì đừng nói cơ hội thăng tiến, ngay cả chút c lao cũng bị lãnh đạo cướp mất. Làm vợ thành ô sin cũng đúng với ngành y.
Bác sĩ Chu cúi đầu, lặng lẽ xem lại những thao tác của bậc thầy mà đã ghi chép tối qua để tự học.
Tạ Uyển Oánh cũng đang hỗ trợ trên xe cứu thương th dáng vẻ của bác sĩ Chu, nhíu mày.
Thay Khâu Thụy Vân trực cả đêm để hộ tống bệnh nhân, Hà Quang Hữu dặn dò cô: “Mặt em bị thương, lên xe khách ngồi , cùng thầy Nhϊếp.”
Nhận lệnh của tiền bối, Tạ Uyển Oánh nhảy xuống xe cứu thương. Trên xe thật sự kh chứa được quá nhiều . Cán bộ thôn muốn đưa ngoại của bé đến Quốc Hiệp cùng, nhưng cuối cùng kh chen lên được.
Nhϊếp Gia Mẫn xuống xe cứu thương trước.
Viện trưởng bệnh viện huyện và những khác cuối cùng cũng đợi được xuống xe, viện trưởng lại đưa tay ra mời nhiệt tình: “Thầy Nhϊếp, tối qua thầy đã cùng trưởng khoa Tề của khoa Ngoại chúng hoàn thành một ca mổ khó, thầy vất vả , đến văn phòng nghỉ ngơi một lát hãy .”
Hy vọng chuyên gia ở lại bệnh viện huyện thêm nửa ngày để hướng dẫn, viện trưởng bệnh viện huyện thầm tính toán như vậy.
Nhưng, trưởng khoa Tề là ai? Từ lúc họ đưa bệnh nhân đến đây cho đến khi phẫu thuật xong, đến sáng nay kiểm tra phòng cho bệnh nhân, chỉ bác sĩ Chu cùng. Ánh mắt Nhϊếp Gia Mẫn lóe lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tro-ve-90-co-tro-th-bac-si-ngoai-khoa-thien-tai/chuong-922.html.]
Nhận được ý của thầy Nhϊếp, Tạ Uyển Oánh nói với đối phương: “Thầy Nhϊếp kh biết trưởng khoa Tề là ai, chưa từng gặp.”
Đúng là đúng, kh đúng là kh đúng. Thái độ của chuyên gia kỹ thuật cẩn thận, thực tế.
Viện trưởng lắp bắp kinh ngạc, quay lại hỏi: “Trưởng khoa Trương, nói, nói tối qua đã gọi ện th báo cho trưởng khoa Tề về việc chuyên gia đến bệnh viện chúng hướng dẫn.”
Hóa ra tối qua Đào Trí Kiệt liên hệ với trưởng khoa Trương của khoa nhân sự bệnh viện huyện. Trưởng khoa Trương giải thích: “ đã th báo cho trưởng khoa Tề, cũng đã nói chuyện ện thoại với bác sĩ Chu.”
Khoa nhân sự biết cái quái gì, bác sĩ Chu trẻ tuổi cũng kh hiểu chuyện, chưa từng nghe đến tên Nhϊếp Gia Mẫn, kh tin là bậc thầy. Bác sĩ Quốc Hiệp cũng phân cấp bậc. Kh chuyên gia thì kh chuyên gia, tại ta đến giúp một bác sĩ nhiệt tình gánh vác rủi ro. Chờ mổ xong đến thì kh , dù chuyên gia cũng nể mặt trưởng khoa.
Bây giờ ngại là vị chuyên gia này vừa từ nước ngoài về, kh hiểu những quy tắc ứng xử trong nước, đang làm khó ta. Trưởng khoa Tề nhíu mày, đành ho khan hai tiếng, nói: “Viện trưởng, tối qua đã hướng dẫn bác sĩ Chu phối hợp phẫu thuật với chuyên gia qua ện thoại. Hơn nữa, bác sĩ Chu là do đích thân đào tạo, tin tưởng nên mới làm vậy.”
Bác sĩ Chu ngẩn , kh ngờ lúc này trưởng khoa lại nhớ đến , đáp: “Trưởng khoa Tề nói muốn đến, nhưng sau đó lại nói kh rảnh…”
“ kh rảnh đến à.” Viện trưởng trưởng khoa Tề với vẻ mặt khó hiểu.
“Kỹ thuật của bác sĩ Chu được cả khoa tín nhiệm.” Trưởng khoa Tề nhấn mạnh, cả khoa đều c lao.
Trưởng khoa nói vậy, nếu ta dám phản bác nửa lời thì sẽ thành thù với cả khoa. Bác sĩ Chu cúi đầu, thôi vậy.
Tạ Uyển Oánh nảy ra ý tưởng, nói: “Thầy Nhϊếp th các bác sĩ bệnh viện y đức, sáng sớm đã đến thăm bệnh nhân sau mổ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.