Trời Sinh Thích Em
Chương 113: Ngủ chung (1)
Thực tế chứng minh, ăn chay đã lâu thì dù chỉ hôn môi thôi…
Cũng làm ta chịu kh nổi.
Kỷ Minh Nguyệt dựa vào n.g.ự.c Tạ Vân Trì mà kh ngừng thở dốc, ánh mắt ngập nước liếc một cái: “ thật sự chưa từng yêu đương à? Vì lại thuần thục như vậy?”
Tạ Vân Trì nhẹ nhướng mày, tựa hồ bất mãn với nghi ngờ của Kỷ Minh Nguyệt.
Kỷ Minh Nguyệt vừa nói ra thì cũng lập tức chột dạ.
Nhưng vẫn cố tình cãi bướng, “Còn kh , kỹ thuật hôn như vậy thể là mối tình đầu.”
Còn khen kỹ thuật tốt.
Tạ Vân Trì lại lần nữa cúi xuống, dán ở bên tai cô, th âm trầm thấp truyền tới: “Cảm ơn đã khích lệ, vậy cho em thử thêm lần nữa.”
“…”
Kỷ Minh Nguyệt hoảng sợ mà trừng lớn mắt.
Tạ Vân Trì trước kia là cực kỳ nghiện c việc, nhưng sau khi yêu đương, dường như kh còn nghiêm túc như lúc trước nữa.
Buổi tối thứ sáu, Tạ Vân Trì tan làm sớm, nói là muốn cùng bạn gái xem phim.
Kỷ Minh Nguyệt đúng là thích xem phim, cũng hưởng thụ phòng chiếu phim mà Tạ Vân Trì tỉ mỉ bố trí.
… Đương nhiên, nếu là thể thực sự xem phim mà thôi, vừa mới được cái tiêu đề phim, cốt truyện còn chưa vào đầu, bên cạnh đã ôm cô vào trong lòng, hơn nữa còn giở trò…
Vậy đúng là chả thể xem được gì.
Cả Kỷ Minh Nguyệt đều ngồi trong lòng Tạ Vân Trì, bị dùng tư thế thân mật mà ôm chặt, kh khí xung qu đều là hương vị trên Tạ Vân Trì.
Da thịt dán chặt vào nhau khiến cả Kỷ Minh Nguyệt ửng hồng.
Bây giờ đã là giữa tháng năm, thành phố ở phía nam như Viễn Thành đã sắp vào hạ.
Kỷ Minh Nguyệt yêu cái đẹp, vì vậy hôm nay mặc cô chỉ mặc một cái áo len mỏng mà thôi.
… Vì vậy, càng thêm thuận tiện cho Tạ Vân Trì.
Tay của chậm rãi trượt xuống, vào trong áo, ôm l cái eo mảnh khảnh của cô.
Mang theo vết chai trên ngón tay, kh hề cách trở mà chạm vào da thịt của Kỷ Minh Nguyệt, cô lập tức chút rùng , cực kỳ căng thẳng.
Như dây cung bị kéo căng.
Tạ Vân Trì cười khẽ bên tai cô, th âm chút khàn, thấp giọng dỗ dành: “Kh cần khẩn trương.”
Vừa nói hôn lên má và đôi tai của cô, mang theo nhiệt khí, dễ như trở bàn tay mà khiến Kỷ Minh Nguyệt đỏ bừng mặt.
Cảm giác kích thích quá lớn, làm cho Kỷ Minh Nguyệt trong lúc nhất thời chút thần trí kh rõ.
Tạ Vân Trì vừa quay đầu, đưa tay lên, chuẩn bị hôn đôi môi của nữ hài tử…
Chu ện thoại vang lên.
Trong cái kh gian mà chỉ ánh sáng và âm th của bộ phim làm nền này, bất chợt vang lên tiếng chu ện thoại khiến Kỷ Minh Nguyệt giật nảy .
Thần sắc của Tạ Vân Trì kh vui, chút kh muốn bu Kỷ Minh Nguyệt ra.
Kỷ Minh Nguyệt hơi giãy giụa một chút, nhắc nhở , “Cái kia, ện thoại của em…”
Tạ Vân Trì kh nói lời nào, nhưng cũng kh cử động.
Thế nhưng lại thể th từ trên một chút… Trẻ con.
Kỷ Minh Nguyệt chút buồn cười, lại cảm th hoàn cảnh hiện tại dường như kh quá thích hợp để cười.
Chỉ thể lại, sau đó nắm l cánh tay , làm nũng: “Điện thoại của em kêu, em muốn nghe.”
Tạ Vân Trì “Hừm” một tiếng, giữ chặt nữ hài t.ử đang cọ quậy trong lòng lại, khàn giọng nói: “Đừng lộn xộn.”
“…”
Kỷ Minh Nguyệt một câu cũng kh dám nói.
Nhưng mà, sự thật vấn chứng minh, mặc kệ là một Tạ Vân Trì ôn nhu săn sóc, hay là một Tạ Vân Trì vừa trẻ con vừa cố chấp, vĩnh viễn đều kh sức chống cự với Kỷ Minh Nguyệt khi làm nũng.
Thực sự kh nổi.
Cho nên tuy trong lòng kh vui như thế nào thì Tạ Vân Trì vẫn duỗi tay, cầm ện thoại của Kỷ Minh Nguyệt, đưa cho cô.
Th cái tên trên màn hình thì Kỷ Minh Nguyệt chút ngạc nhiên, Hướng Ấu?
Tiếp ện thoại, mở loa, th âm vui vẻ của Hướng Ấu lập tức truyền đến: “Miêu Miêu, đang làm gì thế?”
Kỷ Minh Nguyệt: “Xem phim.”
Nghe thử một chút, th đầu bên kia thật sự truyền đến âm th của phim, Hướng Ấu cũng kh nghĩ nhiều, lập tức nói về ý đồ khi gọi đến: “ nhàn rỗi quá nhỉ. Đúng Miêu Miêu, buổi chiều ngày mai việc gì kh?”
Kỷ Minh Nguyệt chút chột dạ, ngẩng đầu Tạ Vân Trì, kh đáp mà hỏi lại: “Làm vậy?”
“Kh việc gì, muốn cùng ra ngoài dạo phố thôi!” Hướng Ấu cực kỳ hưng phấn, “Đã bắt đầu bán quần áo mùa hè , muốn mua m cái váy xinh xinh!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/troi-sinh-thich-em/chuong-113-ngu-chung-1.html.]
Váy?
Giác quan thứ sáu của phụ nữ chút nghi hoặc, gì đó kh đúng.
Trước nay Hướng Ấu luôn mặc đồ đơn giản, chỉ sơmi phối hợp với quần jean, khi nào mặc váy đâu chứ?
… Nhưng hoàn cảnh lúc này dường như kh thích hợp để hỏi.
Tạ Vân Trì cũng kh nói lời nào, chỉ cười mà cô.
Kỷ Minh Nguyệt càng chột dạ một chút.
Kỳ thật là buổi chiều ngày mai, theo lý mà nói thì hẳn là nên ở cùng với bạn trai.
Nhưng tình huống gần đây...
Quả thực làm ta chịu kh nổi.
Tuy rằng hạnh phúc, hơn nữa thật lòng mà nói, cảm giác cũng mỹ mãn, nhưng…
Liên tục m ngày liền thân mật ôm ôm ấp ấp, thực sự khó mà chống đỡ.
Vì ý nghĩ muốn tồn tại, hơn nữa cô cũng muốn mua vài bộ quần áo mới, Kỷ Minh Nguyệt hơi suy tư, vẫn đồng ý: “Buổi chiều ngày mai kh? Được.”
Vừa mới nói xong, Kỷ Minh Nguyệt liền nghe th tiếng cười của Tạ Vân Trì trầm thấp thêm m phần.
Cô run run.
Sau khi tắt ện thoại, cả Kỷ Minh Nguyệt đều rúc vào trong lòng Tạ Vân Trì.
Rối rắm một phen, cô kéo kéo góc áo của Tạ Vân Trì: “Ngày mai em muốn dạo phố với Hướng Ấu.”
Tạ Vân Trì thở dài trong lòng.
Từ khi Kỷ Minh Nguyệt phát hiện kh thể chống cự khi cô làm nũng thì thực sự đã dùng chiêu này đến cực hạn.
Ví dụ như hiện tại.
Nữ hài t.ử mềm mại dán vào n.g.ự.c , ngửa đầu , ánh mắt xinh đẹp như hồ nước mùa xuân, nhẹ nhàng cười liền khiến hồ nước gợn sóng.
Biểu tình chút khẩn cầu, nhưng lại tỏ ra đường hoàng.
… Như cục b nhỏ.
Ai thể cự tuyệt được chứ?
Huống chi, vốn dĩ chỉ đang đùa với cô mà thôi.
Việc dạo phố là quyền tự do của cô, sẽ kh can thiệp.
Nhưng...
Đã như vậy , một thương nhân thiên bẩm như Tạ Vân Trì thể kh quý trọng cơ hội này chứ?
thu mi, tựa hồ hơi kh vui mà suy tư một chút.
Nhận th Kỷ Minh Nguyệt lại kéo áo của , Tạ Vân Trì mới kh nh kh chậm, ung dung mà mở miệng.
“Cũng kh kh được.”
Đôi mắt Kỷ Minh Nguyệt sáng lên.
Tạ Vân Trì thảnh thơi mà bổ sung ều kiện…
“Đêm nay đến phòng ngủ.”
“…”
Kỷ Minh Nguyệt ngẩn , trong nháy mắt liền cảm th m.á.u x thẳng lên đầu.
“Kh, kh được đâu…”
Trong giọng nói của Tạ Vân Trì còn mang theo ý cười: “Chỉ ngủ, kh làm gì khác.”
dừng một chút, tựa hồ là cảm th cái “kh làm gì khác” này đến bản thân còn kh tin được.
Cho nên, Tạ Vân Trì lại cười cười, bổ sung, “Kh làm đến cuối.”
Nhưng vào lúc thích hợp thì vẫn tr thủ l chút phúc lợi.
Kỷ Minh Nguyệt vẫn muốn giãy dụa một chút.
Việc ngủ trên cùng một chiếc giường, ngẫm lại liền th…
Quá mức thân mật.
Hơn nữa tư thế ngủ của cô xấu như vậy, nhỡ đè lên Tạ Vân Trì thì ?
Nhỡ dưới tình huống kh kiểm soát được, cô ngáy thì ?
Hoặc là buổi sáng tỉnh lại, phát hiện trên gối của một bãi nước miếng thì ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.