Trời Sinh Thích Em
Chương 120: Bóng bay (1)
Hôm nay thu hoạch được nhiều.
Buổi chiều Kỷ Minh Nguyệt mua sắm nào là quần áo nào là đồ trang ểm, đến chạng vạng lại siêu thị mua sắm các loại đồ ăn, ngay cả cốp xe của Tạ Vân Trì cũng nhét kh hết.
Kỷ Minh Nguyệt còn vui vẻ: “Kh thể kh thừa nhận, mua sắm thực sự là chuyện vui vẻ trên đời.”
Nói xong còn kh quên trưng cầu ý kiến của Tạ Vân Trì, “ th thế nào?”
“Kh .”
Kỷ Minh Nguyệt: “Hửm?”
Được lắm, hiện tại Tạ Vân Trì đã dám phản bác ý kiến của cô !
Lúc này chỉ mới yêu đương thôi, chờ đến khi kết hôn thì sẽ như thế nào!
Cô vừa lẩm bẩm trong lòng vừa hỏi lại, “Vậy cảm th chuyện gì mới là vui vẻ nhất trên đời?”
Tạ Vân Trì lặng im hai giây, mở miệng cười nói: “Yêu đương.”
“…”
Kỷ Minh Nguyệt đầu tiên là sửng sốt, giây tiếp theo liền nhịn kh được mà bật cười.
lại thế này.
nam nhân này lại từ nghiêm túc biến thành cợt nhả sau khi yêu chứ.
Cô cảm th hoàn toàn bị mê hoặc .
Mấu chốt nhất chính là…
Kỷ Minh Nguyệt lại thực sự vui vẻ…
Mua sắm bao nhiêu vui sướng thì lúc lôi đống đồ lên tầng b nhiêu thống khổ.
Tuy Tạ Vân Trì nói cô kh cần động tay, nhưng Kỷ Minh Nguyệt là một đẹp tốt bụng luôn thực hiện chủ nghĩa nhân đạo. Đã là một mỹ nữ thiện lương, thật sự kh đành lòng một mang nhiều đồ như vậy lên tầng.
Cho dù thang máy nhưng sau khi tiến vào nhà, Kỷ Minh Nguyệt vẫn thở hồng hộc mà nằm liệt trên sofa phòng khách, cả lười biếng: “Quá mệt mỏi, kh muốn động đậy.”
Tạ Vân Trì qua, bóp vai cho cô: “Em nghỉ ngơi chút , nấu lẩu.”
Nói xong, dừng một chút, “Miêu Miêu, thể lực của em kh tốt lắm, như vậy kh được đâu.”
Ly trà sữa lúc chiều đã hoàn toàn tiêu hóa xong, hiện tại Kỷ Minh Nguyệt vừa mệt vừa đói, bắt đầu tự bổ não rằng bản thân là cô bé bán diêm đáng thương.
Kh hề nghe hiểu thâm ý trong câu nói của Tạ Vân Trì, chỉ hỏi: “Kh được như thế nào?”
Thể lực kém thì làm !
Em thích làm cá mặn!
Tạ Vân Trì cười khẽ một tiếng, cong lưng, ghé vào bên tại Kỷ Minh Nguyệt, hạ giọng nói một câu.
Sau khi nói xong, Tạ Vân Trì đứng dậy, sờ sờ khuôn mặt dần chuyển sang màu đỏ của Kỷ Minh Nguyệt, xoay vào bếp, bắt đầu nấu bữa tối.
Để lại Kỷ Minh Nguyệt vẫn còn nằm liệt trên sofa, đôi tai đỏ như máu, thẹn quá hóa giận: “Tạ Vân Trì, lưu m!”
Lưu m đã đeo tạp dề, vui vẻ mà nấu lẩu.
Tuy ở trong lòng mắng tên lưu m nọ cả vạn lần, nhưng bạn học Kỷ Minh Nguyệt vẫn dễ như trở bàn tay mà bị nồi lẩu của lưu m thu phục.
Cô vừa cảm th bản thân kh chút nguyên tắc, vừa tự an ủi …
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/troi-sinh-thich-em/chuong-120-bong-bay-1.html.]
Kh cô kh nguyên tắc.
Thật sự là do khả năng nấu nướng của Tạ Vân Trì quá tốt!
Nói đến cũng kỳ quái, rõ ràng là nước lẩu như nhau, cách nấu như nhau, nhưng cô cảm th hương vị mà bản thân làm ra kh ngon bằng của Tạ Vân Trì.
Đương nhiên, Kỷ Minh Nguyệt kh hề muốn hỏi Tạ Vân Trì làm như thế nào, hơn nữa cũng kh hề ý niệm học tập hay bắt chước.
Cô lớn như vậy , trừ việc nghiêm túc học tập thời cao trung, thích Tạ Vân Trì, và học đại học cùng nghiên cứu sinh ở nước ngoài, nguyên tắc cuộc đời của cô chính là…
Trên đời kh việc gì khó, chỉ cần sẵn sàng từ bỏ.
M cái khác kh nói, bạn trai nấu ăn ngon như Tạ Vân Trì, cô còn học làm cái gì.
Tuy bản thân nấu kh ngon, nhưng cũng kh kh thể ăn mà đúng kh!
Vừa nghĩ như vậy, Kỷ Minh Nguyệt vừa gắp một miếng thịt, chấm nước chấm, đưa vào trong miệng.
Hạnh phúc đến nheo mắt lại.
Cô bu đũa, hỏi Tạ Vân Trì: “ biết chiều nay em mua cái gì kh?”
Tạ Vân Trì ngước mắt: “Váy? Giày?”
Kỷ Minh Nguyệt gật gật đầu, lại lắc lắc đầu, vẻ mặt thần bí.
biểu tình nghi hoặc của Tạ Vân Trì, Kỷ Minh Nguyệt cười hai tiếng, nuốt miếng đồ ăn trong miệng xuống, lại l khăn gi lau miệng, đứng dậy tới đống túi mua hàng, l đồ cô mua cho Tạ Vân Trì ra.
Dưới ánh mắt của Tạ Vân Trì, cô đứng bên cạnh , kéo dậy.
Đưa cho xem từng thứ một, nhân tiện khoa chân múa tay trên Tạ Vân Trì: “Ừm, cái này là áo sơmi em chọn cho … Đây là cà vạt… Đây là một cái áo ph… Áo thun… À còn cái khuy măng sét em thích…”
Mở cái hộp ra, đang đắc ý dào dạt muốn đưa cái nút tay áo cho Tạ Vân Trì xem, nhưng cánh tay vừa cho vào hộp, Kỷ Minh Nguyệt đã bị Tạ Vân Trì kéo vào trong lòng.
Cô ngơ ngác mà cảm thụ cái ôm bất thình lình này, trong tay còn nắm chặt cái khuy măng sét kia, chớp chớp mắt, nhất thời kh thể phản ứng lại.
Đèn ở bàn ăn chỉ mở một nửa, trên Tạ Vân Trì bên tối bên sáng, sườn mặt hoàn mỹ hiện ra.
Nồi lẩu bên cạnh vẫn còn sủi bọt, tỏa ra hương vị nồng đậm, bao trùm toàn bộ kh khí, hòa vào hơi thở nhân gian.
Ngay cả trên của Tạ Vân trì trước nay vẫn mang theo chút lạnh nhạt cũng bị hương vị đồ ăn bao bọc.
Cái như tiên ôn nhu lại lạnh nhạt này, chỉ mở rộng vòng tay ôm l cô, gắt gao giữ chặt.
Ngay cả hơi thở của hai cũng từ từ hòa quyện.
Kỷ Minh Nguyệt cười cười, cũng vươn tay ôm l Tạ Vân Trì, lại vỗ nhẹ bờ vai của .
“Miêu Miêu.”
Th âm của Tạ Vân Trì dễ nghe như dòng nước chảy, vang lên từ đỉnh đầu cô.
“Đã nhiều năm , kh ai chọn quần áo cho .”
Kỷ Minh Nguyệt đứng hình.
Cái cảm giác đau đớn như bị một con d.a.o cùng từ từ tra tấn lại lần nữa lan tràn trong tim.
Vừa cô chỉ cho rằng Tạ Vân Trì phản ứng lớn như vậy là do đột nhiên nhận được quà của cô mà cảm động thôi.
Kh nghĩ tới…
Lại là bởi vì chuyện này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.