Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trời Sinh Thích Em

Chương 15: Căn hộ (1)

Chương trước Chương sau

Vừa vốn là trong xe an tĩnh, cái voice chat này phát ra, lại càng thêm tĩnh mịch.

Kỷ Minh Nguyệt: “…”

Tâm như tro tàn.

Thật sự, nhân gian, à kh, miêu gian kh còn đáng giá.

Cô cúi đầu vẫn thể cảm th Tạ Vân Trì vốn đang đọc tài liệu cũng đang cô.

Thậm chí là thư ký Phương lịch sự ngay từ đầu cũng nhịn kh được mà nhíu mày Kỷ Minh Nguyệt qua kính chiếu hậu.

… Tuy là, cái kim chủ đó, cảm th cũng giống lắm.

Trong đáy mắt Tạ Vân Trì xẹt qua ý cười, trên mặt lại vẫn ôn hòa như cũ.

thậm chí còn thong thả ung dung mà lặp lại.

“Kim chủ?”

“…”

Con của Kỷ Minh Nguyệt từ trước đến nay kh đặc biệt hiểu “xấu hổ” là gì, lúc này tuy chút lúng túng trước mặt Tạ Vân Trì, nhưng kh bao lâu thì…

Hoàn toàn kh còn.

Đây thực sự là một cảnh giới kỳ quái.

Cô khẽ cười: “Kh , nghe nhầm .”

Kh biết như thế nào mà Kỷ Minh Nguyệt lại bổ sung một câu: “Huống chi cũng chưa từng cho tiền.”

Đôi tai mèo dựng lên, nghe th thư ký Phương đã kh còn nhịn được mà sặc, ở phía trước ên cuồng mà “Khụ khụ khụ”.

Cảm nhận được hai ánh mắt ở phía sau, sau khi ho xong ta còn liều mạng mà nói: “Kh việc gì kh việc gì, cái gì cũng chưa nghe th, Kỷ tiểu thư, Tạ tổng, hai tiếp tục nói.”

Kỷ Minh Nguyệt cảm th kh thể nói nổi nữa.

Nói ngắn lại, trong cái đầu nhỏ của cô hiện tại loạn.

… Đêm nay Tạ Vân Trì ở lại vịnh Tinh Nguyệt còn chưa nói, lại thêm hai chữ “kim chủ” của Thư Diệu, Kỷ Minh Nguyệt cảm giác hiện tại đang đứng trước sóng to gió lớn, mèo con thật sự bất lực.

May mắn thay, lúc này chu ện thoại của Tạ Vân Trì vang lên, miễn cưỡng cứu vớt Miêu Miêu đang trôi nổi trong suy nghĩ.

Cuối cùng là bỏ qua phần “kim chủ” khó hiểu kia, Tạ Vân Trì liếc màn hình ện thoại, nhấc máy.

“Alo, Vân Trì?”

“Ừm” một tiếng.

“Ngày mốt về nước, nhớ ra sân bay đón .”

Tạ Vân Trì ngữ ệu ôn hòa, chỉ là những gì nói ra lại hoàn toàn trái ngược: “Tự mà về.”

…” Đối phương sợ ngây , lại cảm th cái này mẹ nó thực sự là lời Tạ Vân Trì thể nói ra.

Tạ Vân Trì khi nói chuyện luôn mang theo ý cười cùng sự ôn nhu, thậm chí sẽ làm khác hiểu lầm rằng là một dễ nói chuyện.

Nhưng mà trên thực tế…

Hồ ly thì mãi là hồ ly mà thôi.

Tạ Hồ Ly lại cười: “Còn việc ? Kh việc gì thì tắt máy đây, bận.”

“Này này này kh đúng kh đúng, chờ một chút!” ở đầu dây bên kia vội vàng gọi , “Kh chứ, nói này, tốt xấu gì m năm nay ở nước ngoài cũng vì mà chạy làm việc muốn c.h.ế.t sống lại, kh c lao thì cũng khổ lao chứ? Ngay cả một cái xe đến sân bay đón cũng kh được ?”

Tạ Vân Trì tạm dừng hai giây, mở miệng: “Muốn xe đến đón cũng kh kh được.”

“Đúng kh? biết vẫn quan tâm đến tình bạn…”

“Một ngàn tệ một lần.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/troi-sinh-thich-em/chuong-15-can-ho-1.html.]

(1000 nhân dân tệ = 3.472.819,31 đồng)

“…”

Đối phương phẫn nộ tắt ện thoại.

Tạ Vân Trì kh hề chút áy náy, yên tâm thoải mái mà cất ện thoại, tiếp tục xem tài liệu.

Tuy biết rằng nghe lén khác nói chuyện ện thoại là kh tốt, nhưng hiện tại trong xe quá an tĩnh, thực sự chút quái dị.

Kỷ Minh Nguyệt kiếm chuyện để nói: “Bạn của về nước à?”

Tạ Vân Trì gật gật đầu: “Ừm.”

Thái độ ôn hòa.

Kỷ Minh Nguyệt tiếp tục gợi chuyện: “Nam hay nữ? Nếu kh rảnh đến đón, thể giúp .”

Cô nghĩ nghĩ, thành thành thật thật bổ sung, “Tuy rằng kh xe.”

Hơn nữa còn theo hình tượng nhân vật, “ cũng mua kh nổi xe.”

Mẹ nó.

Nhớ tới m cái xe phiên bản giới hạn trong gara của Kỷ gia, Kỷ Minh Nguyệt cảm giác hiện tại giả nghèo thật kh tiền đồ.

Ý cười bên khóe môi của Tạ Vân Trì càng sâu: “Như vậy à.”

… Thật quá xấu hổ.

Kỷ Minh Nguyệt lập tức từ bỏ giãy giụa, đang định tiếp tục ngồi yên nghịch ện thoại, lại nghe được Tạ Vân Trì mở miệng:

“Câu này kết hợp với chủ đề trước đó…”

Chủ đề trước đó?

Kỷ Minh Nguyệt im lặng vài giây, hồi tưởng một chút xem chủ đề trước đó là cái gì.

Là kim chủ.

Thư ký Phương mới vừa còn nói bản thân “cái gì cũng chưa nghe th” kh nhịn được nữa, cười thành tiếng.

Sau khi cười xong, còn tiếp tục ên cuồng che giấu: “Ngại quá, thật sự kh nghe th, chỉ là đang nghĩ…”

Từ yết hầu Tạ Vân Trì truyền ra một th âm: “Ừm?”

Thư ký Phương: “Nghĩ… Sinh nhật của vợ , lẽ sẽ tặng một cái xe cho cô .”

?

Nói lái xe lại nghĩ đến cái này?

Quãng đường từ trạm tàu cao tốc đến vịnh Tinh Nguyệt kh quá xa, lái xe bốn mươi phút là đến.

Nhưng cả đường Kỷ Minh Nguyệt luôn cảm th trên ghế xe gai, khiến cô muốn ngồi ngay ngắn kh được, mà biếng nhác cũng kh xong.

Cho nên vào lúc thư ký Phương đưa cô đến vịnh Tinh Nguyệt, cũng nói rằng Tạ Vân Trì bận nên cần rời trước, Kỷ Minh Nguyệt lập tức kh ngừng gật đầu.

Vịnh Tinh Nguyệt nằm trên con đường xa hoa bậc nhất, vị trí địa lý tốt, chung qu phồn hoa, nhưng bên trong tiểu khu lại an tĩnh, màu sắc cùng bố cục hợp ý Kỷ Minh Nguyệt.

Căn hộ này là một căn hai tầng, tầng một trang trí đơn giản, t màu xám x, gọn gàng sạch sẽ.

Vừa là biết phong cách Tạ Vân Trì thích.

Ngay cả trong kh khí cũng là hương vị của Tạ Vân Trì, Kỷ Minh Nguyệt chỉ nhẹ nhàng cảm nhận, liền cảm giác hơi thở của ở ngay bên cạnh.

Là khoảng cách mà bản thân của thời cao trung cực kỳ khát vọng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...