Trời Sinh Thích Em
Chương 56: Lộ tẩy (2)
Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ Th Minh, Kỷ Minh Nguyệt nhờ xe Tạ Vân Trì, đến chỗ hẹn gặp Thời Thần, cùng cô bé dạo phố.
Lúc trước còn kh cảm th gì, gần đây sau khi nhờ xe quá nhiều lần, Kỷ Minh Nguyệt càng ngày càng cảm th kh xe quá phiền toái.
… Nhất là sau sự cố “hình mẫu lý tưởng” ngày hôm qua.
Kỷ Minh Nguyệt ngồi ở ghế phụ, vùi đầu vào chơi ện thoại, sau đó lại dứt khoát tắt .
Hôm nay thật quá kh thuận lợi, gặp đồng đội não heo, vốn dĩ một ván đấu đang thuận buồm xuôi gió lại bị thao tác của đồng đội não heo làm cho nửa sống nửa c.h.ế.t.
Kỷ Minh Nguyệt buồn bực mà tắt ện thoại, duỗi .
Trộm liếc Tạ Vân Trì một cái, lại kh nghĩ tới đúng lúc chạm mắt với .
“…”
Kỷ Minh Nguyệt nh chóng quay đầu , làm bộ cái gì cũng chưa phát sinh.
Cho đến khi chuyển tầm mắt, Kỷ Minh Nguyệt mới ảo não mà phát hiện…
Động tác vừa của cô quá giống giấu đầu lòi đuôi.
Quả nhiên, Tạ Vân Trì nói thẳng: “ đáng sợ như vậy ?”
vừa đ.á.n.h tay lái vừa nói chuyện đầy ấm áp, nghe như thế nào cũng th thân mật, “Lại thua à?”
?
Kỷ Minh Nguyệt trợn tròn mắt: “Cái gì gọi là ‘lại’, xác suất tg của cao đó?”
Tạ Vân Trì cười cười, trấn an, “Ừm.”
“…”
Kỷ Minh Nguyệt chút hoài nghi nhân sinh.
Rốt cuộc là vì cái gì mà thời cao trung cô lại nghĩ ôn nhu như Tạ Vân Trì sẽ kh biết nói móc khác chứ?
Ôn nhu thì kh sai, nhưng khi dùng ngữ khí ôn hòa như vậy nói móc khác mới khiến ta thêm khó chịu.
Hơn nữa là, dù biết rõ đang bị c kích, nhưng một câu cũng kh phản bác được.
Kỷ Minh Nguyệt đề tài: “ chơi game gì kh?”
Tạ Vân Trì lắc lắc đầu.
“Vì ?”
Tạ Vân Trì cười nói: “Trước khi vào năm hai đại học kh thời gian, sau đó thì…”
Kỷ Minh Nguyệt .
Tạ Vân Trì nghĩ nghĩ, trả lời, “Vẫn là kh thời gian.”
Kỷ Minh Nguyệt mơ hồ.
Năm hai đại học.
Hẳn là thời ểm Tạ Vân Trì theo mẹ vào Thời gia.
Nói như vậy thì cũng kh sai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/troi-sinh-thich-em/chuong-56-lo-tay-2.html.]
Trước năm hai đại học, bận rộn làm thêm, kh thời gian; sau đó thì tiếp tục nỗ lực ở Thời gia, làm tốt vai trò dưới một trên vạn , vẫn là kh thời gian.
Trong lúc nhất thời, cô cảm th trong lòng chút đau.
Mà cái cảm giác này khi gặp Thời Thần, cùng cô bé nói chuyện phiếm, lại tăng lên gấp bội.
“Quan hệ của em với trai thật tốt nhỉ?” Kỷ Minh Nguyệt vừa duỗi tay sờ một bộ quần áo vừa giả bộ lơ đãng hỏi.
Thời Thần gật gật đầu, “Đúng vậy, trai đối xử với em tốt.”
Cô chút ngượng ngùng mà cười cười, “Kỳ thật lúc đầu em bài xích . Bởi vì mẹ em qua đời chưa được một năm, ba em đã cưới dì Thẩm vào cửa. Dì Thẩm là mối tình đầu của . Lúc đó em thậm chí đã hoài nghi, rốt cuộc cảm tình với mẹ của em hay kh.”
“Cho nên cho dù ngay từ đầu trai em đã đối xử tốt với em, em cũng chỉ cảm th đang nhắm đến gia sản của nhà em mà thôi.”
“Sau này… Khi em tốt nghiệp cao trung xảy ra một số chuyện, xem như đã cứu em một mạng, nói với em nhiều thứ, em mới phát hiện ra chỉ đơn giản là tốt với em mà thôi…”
Kỷ Minh Nguyệt cười, kh mở miệng.
“Chị Minh Nguyệt, em đoán là chị cũng biết, là ruột của em, là con ngoài giá thú của ba em. Chẳng qua lúc ba em kh biết tới sự tồn tại của . Dì Thẩm lúc đó đã đến Đoan Thành để sinh trai em.” Thời Thần trầm mặc trong chốc lát, tiếp tục nói…
“Nhưng ba em vẫn cho rằng em kh biết chuyện này, cho nên cho tới tận bây giờ, trai vì nghĩ cho cảm xúc của em mà vẫn gọi ba ruột của là chú.”
Kỷ Minh Nguyệt chỉ cảm giác một cục đá đập thẳng vào tim, làm cho cô dừng cả hô hấp.
Sự đau lòng cứ dần dần bao trùm, Kỷ Minh Nguyệt lại hỏi, “ lúc đó… Vì cái gì lại tới Thời gia?”
Thời Thần lặng im trong chốc lát.
Hơn nửa ngày, cô bé mới nói: “Đúng là một chút cũng kh muốn tới Thời gia, cái gọi là gia sản cùng lợi ích, đều kh quan tâm. Chỉ là…”
“Dì Thẩm hy vọng tới.”
Kỷ Minh Nguyệt cúi đầu kh nói chuyện.
Cô trầm mặc mà nghĩ tới những gì Tạ Vân Trì trải qua m năm nay, nghĩ đến bộ dáng tứ cố vô thân của , nghĩ đến khi mà kh được ta tiếp nhận thì tâm tình thế nào, nghĩ đến chuyện ghét cà tím mà mẹ cũng kh biết, khi bà muốn tới Thời gia, kh biết đã cố gắng như thế nào mới thể đồng ý.
(Tứ cố vô thân: đơn độc, kh ai là thân thích)
Cô lại nhịn kh được mà nghĩ, ban đầu cô thích Tạ Vân Trì là vì quá ôn nhu, ôn nhu đến mức giữa biển mênh m, vẫn sạch sẽ xuất thần như vậy, thương hại chúng sinh, rực rỡ lấp lánh.
rõ ràng là mỗi ngày đều vì sinh kế mà bôn ba, lại giống như chưa từng bị thế giới này qu rầy, thiện lương làm theo ý , vẫn luôn cười mà hướng về phía trước.
Nhưng cô của hiện tại, lại kh hy vọng Tạ Vân Trì ôn nhu như vậy.
Cô càng hy vọng, thể vui vẻ một chút, thậm chí ích kỷ một chút, hoặc là lạnh nhạt một chút, làm một phòng bị.
Chứ kh giống như hiện tại, khi mà cô quay đầu lại những thứ Tạ Vân Trì trải qua, thực sự kh thở nổi.
Giống như vốn là một con nhím gai, lại tự tay nhổ những cái gai bén nhọn đó, một thân đầy m.á.u mà đứng giữa nhân gian này.
Ôn nhu đến đáng sợ.
vẫn luôn nỗ lực để kh làm bất cứ ai thất vọng.
Trừ bản thân .
Gọi là gì nhỉ.
Là, độc nhất vô nhị.
Chưa có bình luận nào cho chương này.