Trời Sinh Thích Em
Chương 71: Ôm ôm (1)
Khi nắng sớm chiếu vào phòng, Tạ Vân Trì cũng dần tỉnh lại.
Từ trước đến nay vẫn thói quen dậy sớm, thể nói là do bận rộn, mặc kệ là khi dậy sớm học bài làm thêm như lúc trước, hay là như hiện tại dậy sớm tự làm bữa sáng để đến c ty xử lý c việc sớm một chút.
luôn giữ một thói quen trong thời gian dài thì thói quen đó sẽ ăn sâu vào xương cốt, cứ như vậy mà tiến hành.
Chẳng sợ kh đồng hồ báo thức, Tạ Vân Trì vẫn thể tỉnh lại đúng giờ.
Kh gì khác với ngày thường.
Trừ bỏ…
Tạ Vân Trì vừa động liền cảm giác được bàn tay đang nắm chặt l cái gì đó.
Giống một làn da láng mịn ấm áp.
sửng sốt, ý thức cũng dần trở về.
Ánh mắt hạ xuống, Tạ Vân Trì th tay đang nắm l một bàn tay mềm mại, dọc theo cánh tay dài mảnh khảnh, một dáng hình hoàn chỉnh xuất hiện trong đôi mắt …
Kỷ Minh Nguyệt.
Cô mặc một cái váy, vừa là biết mới về nhà đã trực tiếp chăm sóc , căn bản kh thay quần áo.
Tóc cũng hơi lộn xộn, dán trên mặt Kỷ Minh Nguyệt.
Cô ngồi ở trên sàn nhà, ghé vào mép giường, còn đang ngủ.
Một cánh tay đặt dưới cằm, một cánh tay khác thì duỗi thẳng, bàn tay bị nắm chặt.
Tạ Vân Trì sửng sốt một chút.
… Tối hôm qua khi vừa trở về, phát hiện Kỷ Minh Nguyệt kh ở nhà.
Tắm rửa chuẩn bị ngủ, lại cảm th cả rét run, kh hề tí tinh thần nào.
Sau đó thì phát sốt.
Tạ Vân Trì kỳ thật cũng kh quá để ý, thân thể luôn tốt, cũng đã lâu kh bị sốt.
Trong nhà kh thuốc, cũng kh tính bệnh viện, nghĩ rằng ngủ một giấc thì chắc c sẽ hạ sốt.
vẫn luôn độc lập, những năm gần đây, dù là cảm mạo hay những cái khác, đều làm như vậy.
Thời ểm chuẩn bị tìm nước lạnh trong tủ, Kỷ Minh Nguyệt trở về.
… Sau đó, hình như Kỷ Minh Nguyệt vẫn kh ngừng giúp tìm thuốc, đo nhiệt độ, lau mồ hôi.
Hiện tại ý thức của đã rõ ràng, tinh thần cũng hồi phục, nhất định đã hoàn toàn hạ sốt.
Nhưng Kỷ Minh Nguyệt đã ngủ như thế này cả đêm ?
Dường như là khó chịu vì giữ một tư thế quá lâu, trong lúc ngủ Kỷ Minh Nguyệt kêu nhẹ m tiếng, sau đó nhẹ nhàng động chân.
Giây tiếp theo, Kỷ Minh Nguyệt hít một ngụm khí lạnh, biểu tình khó chịu, cái tay kh bị Tạ Vân Trì nắm ngay lập tức theo bản năng mà vỗ đùi , mặt mày nhăn lại.
một cái liền biết, bị tê chân .
động tác của nữ hài tử, Tạ Vân Trì trong lúc nhất thời chút buồn cười, lại nhịn kh được mà đau lòng.
nhẹ nhàng bu tay Kỷ Minh Nguyệt, xốc chăn rời giường.
Chỉ do dự một giây, Tạ Vân Trì cong lưng, chuẩn bị bế nữ hài t.ử lên giường.
Tư thế này của cô thật sự quá tra tấn bản thân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/troi-sinh-thich-em/chuong-71-om-om-1.html.]
Nhưng kh biết như thế nào, khi nghĩ đến chuyện cô vì chiếu cố mà ngủ như vậy cả đêm, trong lòng Tạ Vân Trì lại chút an ủi.
Kỷ Minh Nguyệt nhẹ.
chỉ dùng một ít lực, Kỷ Minh Nguyệt đã nằm gọn trong lồng n.g.ự.c của .
Dường như cảm nhận được tư thế của thay đổi, lại thoải mái hơn nhiều so với việc dựa vào mép giường, đôi l mày nhíu chặt của cô cũng dần thả lỏng ra.
Đầu của cô còn cọ cọ trong n.g.ự.c Tạ Vân Trì, tìm một tư thế thoải mái.
Cô khi ngủ chút kh giống với dáng vẻ luôn luôn xinh đẹp diễm lệ của ngày thường, chút ngoan ngoãn cùng ngọt ngào.
Tạ Vân Trì chỉ cảm th trái tim của sắp kh còn trụ được.
Đây là lần đầu tiên ôm cô, lần đầu tiên cảm giác được cô ở trong vòng tay của , tai cô còn dán chặt trên trái tim .
Hô hấp của Tạ Vân Trì cũng nhẹ lại, sợ qu rầy đến mộng đẹp của cô.
Nhưng chỉ cảm th trái tim đập càng lúc càng nh, cô ở gần luôn luôn tốt như thế này kh?
Cho đến khi đặt Kỷ Minh Nguyệt lên giường, lại đắp chăn cho cô, Tạ Vân Trì còn mang theo ý cười mà cô thật lâu, sau đó mới xoay rời .
Tối hôm qua bị sốt, chắc hẳn đã ra kh ít mồ hôi, tắm rửa một chút.
Hơn nữa, nếu còn kh rời , cảm th bản thân sẽ kh khống chế được mà làm ra m sự tình cầm thú.
Lý trí sụp đổ quá dễ dàng.
Hoặc là nói, chưa từng lý trí.
…
Buổi tối vì lo nhiều thứ mà ngủ muộn, Kỷ Minh Ngủ lại còn là ngủ tốt.
Sau khi được nằm trên chiếc giường mềm mại, cô lại càng ngủ sâu hơn.
Chờ đến khi cô mơ mơ màng màng mở mắt ra, mặt trời đã lên cao.
… Tạ Vân Trì đã giúp cô đóng cửa phòng, còn cẩn thận mà kéo rèm lại.
Cho nên khi Kỷ Minh Nguyệt tỉnh lại, cô hoàn toàn rơi vào trạng thái hoang mang vô định.
là ai? đang ở đâu? M giờ ? Là buổi tối à? Là buổi tối ngày đầu tiên hay đã sang ngày hôm sau ?
Cô ngây ngốc chằm chằm trần nhà 5 phút, rốt cuộc cũng nhớ tới việc chuyển động cái cổ đã cứng đờ.
Đánh giá một chút, cô th cách bố trí cùng màu sắc ảm đạm này hoàn toàn kh giống phòng cô, ý thức từ từ trở lại não mèo.
Chậm rãi nhớ lại sự tình tối hôm qua, Kỷ Minh Nguyệt lại lần nữa vẹo đầu, nơi đang nằm.
Giây tiếp theo, Kỷ Minh Nguyệt rốt cuộc cũng ý thức được cái gì đó, triệt để cứng đờ ngồi trên giường.
Trong đầu cô ên cuồng mà bùng nổ.
Mẹ nó, cô ngủ trên giường của Tạ Vân Trì.
Mẹ nó, cô còn đắp chăn của Tạ Vân Trì.
Mẹ nó, cô vừa nhẹ nhàng động đã ngửi được, tất cả đều là mùi hương đặc biệt trên Tạ Vân Trì.
Mẹ nó, rốt cuộc là cô lại trèo lên giường của Tạ Vân Trì.
… Mẹ nó.
Kỷ Minh Nguyệt kh thể th tỉnh nổi, triệt để mơ hồ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.