Trời Sinh Thích Em
Chương 76: Vui mừng (2)
Bùi Hiến hồn nhiên kh thèm để ý, vẫn còn chằm chằm Kỷ Minh Nguyệt, đưa nước qua, “Miêu Miêu, mệt kh? Uống nước , muốn ăn cái gì kh?”
“…”
Kỷ Minh Nguyệt rùng một cái.
Thật kh dám giấu giếm, cô cùng Bùi Hiến lớn lên cùng nhau, khi còn nhỏ hai chính là mỗi ngày đ.á.n.h nhau.
Tuy là sau khi lớn lên thì kh đ.á.n.h nữa, nhưng phương thức ở chung vẫn như em, đã bao giờ cô nghe th Bùi Hiến dùng giọng ệu “ôn nhu” này mà nói chuyện với đâu cơ chứ?
Quá giả tạo!
Bùi Hiến ra hiệu bằng mắt, ý bảo Kỷ Minh Nguyệt cách đó kh xa.
Cô liếc qua.
… Tạ Vân Trì.
Hình như đang chú ý tới bên này.
Cắn chặt răng, Kỷ Minh Nguyệt cầm l chai nước, lại cười với Bùi Hiến.
“Răng rắc” một tiếng, thư ký Phương run rẩy mà trong tay Tạ Vân Trì…
Bút gãy .
Những vây xem xung qu Kỷ Minh Nguyệt được một trận xao động, cảm giác như đang đứng trong cảnh phim thần tượng, tất cả đều kích động vô cùng.
Cách chỗ kia chút xa, lại đưa lưng về phía Tạ Vân Trì, Kỷ Minh Nguyệt hoàn toàn kh rõ biểu cảm của .
th Bùi Hiến tiếp tục ra hiệu, ý nói cô tiếp tục.
Trong lòng Kỷ Minh Nguyệt run run, nỗ lực làm dịu th âm: “ lại đưa nước cho ? Hạng mục của còn chưa bắt đầu.”
Nội tâm Bùi Hiến cười sắp ná thở.
M khi mới được th bộ dáng bất đắc dĩ của Kỷ Minh Nguyệt chứ?
“Kh , kh để khát mới là quan trọng.”
“Bang” một tiếng, cả thư ký Phương run rẩy trong gió, hoảng sợ mà về phía bàn tay nắm chặt của Tạ Vân Trì.
Thân nghiêng ngả, cảm th cứ tiếp tục như vậy thì ngay cả mạng cũng kh giữ được.
trái , thư ký Phương th trong túi áo của Tạ Vân Trì lộ ra một cái kẹp tóc, ánh mắt sáng lên.
Cái kẹp tóc kia chắc c kh của Tạ tổng, nhưng lại được Tạ tổng mang theo bên như bảo bối, vậy khẳng định là quan hệ với Kỷ tiểu thư.
Sự thật chứng minh, khi khát vọng tồn tại quá lớn, con thể bộc phát vô hạn khả năng.
Thư ký Phương lập tức chủ ý, lên trước một bước, thấp giọng nói bên tai Tạ Vân Trì: “Tạ tổng, một cách này.”
Tạ Vân Trì nhàn nhạt mà liếc thư ký Phương một cái, ý bảo tiếp tục nói.
…
Nửa phút sau, vang lên th âm của nhân viên an ninh: “Th báo nhặt được đồ thất lạc. nhặt được một cái kẹp tóc của nữ sinh, trên mặt trang trí ba viên kim cương hồng nhạt, nhãn hiệu L, khắc hình mặt trăng. Mời làm rơi đến tầng ba nhận lại đồ của , xin cảm ơn.”
Kỷ Minh Nguyệt vốn dĩ đang cùng Bùi Hiến phô trương kỹ thuật diễn xuất lập tức sửng sốt.
Bùi Hiến cũng dừng một chút: “ nghe giống kẹp tóc của thế?”
Kỷ Minh Nguyệt cũng gật gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/troi-sinh-thich-em/chuong-76-vui-mung-2.html.]
Trên đời này nhiều kẹp tóc, nhân viên an ninh miêu tả cũng chung chung, nhưng đoạn “khắc hình mặt trăng” kia, 80% là của cô.
Bởi vì cái kẹp tóc này là một trong những món quà sinh nhật mà Kỷ Phong tặng cho cô, là đặt chế tác riêng, ba viên kim cương hồng nhạt kia thuộc dạng cực kỳ xa xỉ.
Cô thích cái kẹp tóc đó, cho nên trước nay luôn mang theo bên . Hai ngày nay lại kh tìm th, cô còn đang nghĩ kh biết làm rơi ở đâu kh.
Hiện tại nghe th th báo này, hẳn là cái kẹp tóc ở trên hoặc trong túi xách của cô, kết quả vì kh chú ý nên làm rơi trên sân? Sau đó nhặt được nên báo cáo?
Mặc kệ thực sự là kẹp tóc của cô hay kh, Kỷ Minh Nguyệt cũng xem thử.
Cô cân nhắc một chút, nói m câu với Bùi Hiến, lập tức lên tầng ba.
Dọc trên đường Kỷ Minh Nguyệt vẫn tự hỏi là rốt cuộc rơi ra khi nào, cho đến khi tới nơi thì lại ngoài ý muốn mà phát hiện…
Bên trong trống rỗng, một cũng kh .
Nghi hoặc một chút, chẳng lẽ nhân viên ra ngoài ?
Đang nghĩ đ nghĩ tây, Kỷ Minh Nguyệt liền nghe được phía sau tiếng bước chân, từ xa tới.
Mới vừa nhẹ nhàng thở ra, cô đang muốn xoay : “Xin chào, là…”
“Cạch” một tiếng, cửa bị khóa.
Kỷ Minh Nguyệt sửng sốt, nh chóng xoay lại mà phía sau.
Khoảnh khắc th kia, cô mới nhẹ nhõm mà thở ra, “Tạ Vân Trì, lại tới đây? Thật là, tới thì tới, khóa cửa…”
Nói được một nửa, th âm của Kỷ Minh Nguyệt càng lúc càng nhỏ lại.
M chữ cuối cùng trực tiếp bị cô nuốt vào trong bụng.
Cô ý thức được, Tạ Vân Trì của hiện tại chút kh giống với ngày thường.
Trên mặt kh mang theo ý cười xưa nay vẫn , kh biểu tình gì, qua càng thêm lạnh lùng khó tiếp cận.
Tạ Vân Trì từng bước tới chỗ Kỷ Minh Nguyệt, cô nuốt nước miếng, theo bản năng mà muốn lui về phía sau.
Tạ Vân Trì nhíu nhíu mày.
… Dường như càng thêm nghiêm trọng.
Kỷ Minh Nguyệt gãi gãi đầu, ngượng ngùng mà cười, muốn nói gì đó giảm bớt áp lực trong kh khí, “ là đang kh…”
Chữ “vui” còn chưa nói ra khỏi miệng, Tạ Vân Trì đã chặn lời cô.
“Vì lại trốn ?”
Kỷ Minh Nguyệt ngây ngốc, thực sự kh nghĩ tới Tạ Vân Trì lại hỏi vấn đề này.
Tạ Vân Trì cũng kh chờ cô trả lời, lại lần nữa mở miệng: “Kỷ Minh Nguyệt, là chính nói kh quan hệ gì với Bùi Hiến.”
Kỷ Minh Nguyệt chớp chớp mắt, căn bản kh nghĩ mà đã trả lời, “… Thì kh quan hệ mà.”
Tạ Vân Trì chằm chằm cô thật lâu, đến mức Kỷ Minh Nguyệt th được cảnh Tạ Vân Trì giống như đầu óc kh hoạt động nổi, sau đó lại bắt đầu làm việc.
Tạ Vân Trì nhắm mắt, sợ bản thân làm Kỷ Minh Nguyệt cảm th áp lực, hít sâu m hơi, xoay rời .
muốn bình tĩnh một chút.
Bước bước đầu tiên, phía sau truyền đến th âm của nữ hài tử, mang theo chút vui mừng: “Tạ Vân Trì, ghen kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.