Trời Sinh Thích Em
Chương 87: Mười năm (1)
Th âm kh lớn, nhưng bởi vì dán ở bên tai, cho nên Kỷ Minh Nguyệt nghe rành mạch, một chữ cũng kh bỏ sót.
Mỗi một chữ đều như hòn đá được ném xuống mặt hồ yên tĩnh, bề ngoài thì vẻ như chỉ gợn sóng một chút, nhưng bên trong lại như sóng gió sập trời.
Kỷ Minh Nguyệt kh chớp nổi mắt, cứ ngơ ngẩn mà đứng yên tại chỗ.
Trong lòng cảm giác được là một chuyện, nhưng khi chính tai nghe th m lời đó thì là chuyện khác .
Tạ Vân Trì đã đứng thẳng thân , bu cô ra, xoa nhẹ đầu cô, trên mặt vẫn mang theo ý cười quen thuộc.
Cuối cùng thì Kỷ Minh Nguyệt cũng thể chớp mắt, Tạ Vân Trì, há miệng thở dốc, nhưng lại kh biết nên nói cái gì.
Não mèo đang khởi động lại.
Từng chút từng chút một, cô dần dần ý thức được…
Tạ Vân Trì, hình như vừa tỏ tình với cô.
Tỏ tình.
Là tỏ tình.
… Mẹ nó!!!
Kỷ Minh Nguyệt cũng kh biết là bản thân xuống khỏi sân khấu bằng cách nào, lại ngồi về chỗ như thế nào.
Cô chỉ cảm th đôi chân mềm nhũn, vẻ mặt như vào cõi thần tiên, hoàn toàn kh biết hôm nay là ngày nào, trong đầu chỉ qu quẩn ba chữ “ thích em”.
Hiệu quả còn tốt hơn bị đóng băng.
Nhậm Tòng Nghiên cười tủm tỉm mà Kỷ Minh Nguyệt: “Được Tạ tổng ôm một cái mà vui vẻ vậy à?”
“Ừm?” Kỷ Minh Nguyệt mơ hồ.
Trịnh Tá vui mừng, “Chà, tổ của chúng ta vậy mà lại tổng tài phu nhân tương lai, thật là vinh dự nha.”
“Cái gì?” Kỷ Minh Nguyệt ngơ ngác.
Hà Tĩnh Nhàn hâm mộ kh thôi: “Minh Nguyệt, cô quen Tạ tổng như thế nào vậy? Trước đó kh hề th cô đề cập tới nha.”
“Hả?” Kỷ Minh Nguyệt ngơ ngẩn.
Ba phản ứng của Kỷ Minh Nguyệt, đồng thời lắc lắc đầu.
Ôi, qua là biết, hạnh phúc đến mức mơ hồ .
Chờ đến khi Kỷ Minh Nguyệt miễn cưỡng l lại tinh thần, cô mới hoạt động ngón tay, bấm bấm liên tục trên màn hình ện thoại.
Nhóm [Bốn một mèo] thành c nổ tung.
Moon: [Cứu mạng!]
Thư Diệu: [? Miêu Miêu, ngày nào cũng chuyện vậy?]
Bùi Hiến: [Chậc.]
Thiệu Trạch Vũ: [ phản ứng này của Hiến ca, giống như chuyện hay ho vậy?]
Hạ Do: [Mau mau mau, thích nghe kể chuyện lắm, gì hay?]
Bùi Hiến: [Kỷ Minh Nguyệt là đồ sắc quên bạn. mà còn giúp nữa thì kh họ Bùi.]
Thiệu Trạch Vũ: [Hiến ca, hồi cao trung nói câu này nhiều lần , đã sớm kh họ Bùi, lần sau đổi lời thề khác .]
Bùi Hiến: […]
Moon: [Chư vị.]
Moon: [Hình như tỏ tình với , làm bây giờ?]
Thư Diệu: [? nói ai? Tạ Vân Trì?!]
Hạ Do: [Mẹ nó, Hiến ca lợi hại vậy , xả thân vì mèo à!]
Thiệu Trạch Vũ: [Miêu Miêu, mẹ nó giờ này còn hỏi bọn làm bây giờ à?]
Thư Diệu: [Cần ship cho một hộp áo mưa kh? Chú ý an toàn nha bảo bối của , đêm nay tiến c ?]
Moon: […]
Kỷ Minh Nguyệt bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
Cô rốt cuộc là chơi với đám bạn kiểu gì thế này?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thư Diệu: [Được đừng giả bộ nữa, giả bộ với bọn làm cái gì, giống như gặp mộng xuân kh vậy.]
Hạ Do: [Mộng xuân? Nói nghe chút ?]
Thiệu Trạch Vũ: [Được nha Miêu Miêu, gấp gáp vậy luôn à?]
“…”
Kỷ Minh Nguyệt vốn tìm giúp đỡ, nhưng lại trơ mắt mà đề tài trong nhóm dần dần chuyển thành chuyện cô gặp mộng xuân.
Cô tắt ện thoại, chằm chằm màn hình đến phát ngốc.
Cho đến tận lúc này Kỷ Minh Nguyệt mới cảm th chút chân thật.
… cô yêu thầm thời cao trung vừa tỏ tình với cô.
Mới vừa nãy biết được thời cao trung Tạ Vân Trì thích khác, hiện tại liền chính tai nghe tỏ tình với .
… Kh khác gì tàu lượn siêu tốc.
Nhưng mà.
Cô thích tàu lượn siêu tốc như vậy.
Vui vẻ rạo rực, Kỷ Minh Nguyệt thầm nghĩ trong lòng, tối nay trở về nên làm cái gì đó với Tạ Vân Trì.
Ừm, thể xem một bộ phim.
Hoặc là, tán gẫu chuyện quá khứ cũng được.
…
Chỉ là Kỷ Minh Nguyệt căn bản kh nghĩ tới, buổi tối Tạ Vân Trì kh trở về.
Chiều nay khi Lâm Yển băng bó cho cô, Tạ Vân Trì đã nhận được cuộc gọi yêu cầu họp gấp ở thành phố B.
Là c việc quan trọng.
Chờ đến lễ bế mạc kết thúc, chỉ kịp để lại một câu “Chờ về”, sau đó lập tức cùng với thư ký Phương ra sân bay.
Kỷ Minh Nguyệt tuy rằng chút mất mát, nhưng cũng biết Tạ Vân Trì từ trước đến nay bận rộn.
Hơn nữa còn là chuyện quan trọng, Kỷ Minh Nguyệt đương nhiên hiểu được.
Huống chi, gần đây hạng mục M-1 tiến triển tốt, bản thân cô cũng bận đến kh thời gian suy nghĩ.
Đa số thời gian trong ngày Kỷ Minh Nguyệt đều ở trong phòng thí nghiệm, làm thực nghiệm, ghi chép số liệu, kiểm tra tiến độ…
Kh ngừng lặp lặp lại.
Mỗi buổi tối trước khi ngủ, Tạ Vân Trì thường sẽ gọi ện thoại đến, cùng cô nói chuyện trong chốc lát.
Nhưng mặc kệ là như thế nào, trò chuyện qua ện thoại kh phù hợp để nói ra những vấn đề thực sự nghiêm túc, Kỷ Minh Nguyệt thường chỉ nói cho nghe m chuyện phát sinh trong ngày, lại tán gẫu về tiến triển của hạng mục.
Ngày 1 tháng 5 đến gần.
Vốn dĩ là muốn chờ Tạ Vân Trì c tác về thì nói chuyện với một chút, sau đó về nhà nghỉ ngơi m ngày.
Đã lên kế hoạch như vậy , kết quả lại bị hạng mục M-1 qu rầy.
Thực nghiệm của Kỷ Minh Nguyệt xảy ra chút vấn đề.
Cũng kh vấn đề lớn, nhưng ở phòng thí nghiệm này kh số liệu cụ thể và các dụng cụ cần thiết.
Nói với giáo sư thì đề nghị cô về Mỹ một chuyến: “Em sang đây giải quyết vấn đề là tiện nhất, cũng kh tốn quá nhiều thời gian.”
Kỷ Minh Nguyệt chỉ hơi suy tư một lúc đồng ý.
Cô nói với Trịnh giáo sư rằng muốn ra ngoài một chuyến, Trịnh giáo sư vui vẻ mà đồng ý.
Dù thì kỳ nghỉ cũng sắp tới , hơn nữa thời gian này Kỷ Minh Nguyệt vẫn luôn nghiêm túc quản lý phòng thí nghiệm. Lúc đầu cũng chỉ là tìm cô đến giúp lúc bận, hiện tại cô việc thì đương nhiên là lý do thỏa đáng.
Tính toán thời gian, sau khi trở về thì cô vẫn thể về nhà theo kế hoạch trước đó.
Trừ cái này ra, những việc khác đều hết thảy thuận lợi.
Sau khi đại hội thể thao kết thúc, Bạch Đào cũng rời khỏi tổ hạng mục M-1.
Hơn nữa ngoài ý muốn, trước khi Kỷ Minh Nguyệt Mỹ, Bạch Đào tới tìm cô nói chuyện riêng.
Trạng thái hoàn toàn khác trước kia.
Chưa có bình luận nào cho chương này.