Trọn Đời Trọn Kiếp Chỉ Mình Em
Chương 18:
“Con trai,” Khi bà lên tiếng lần nữa, giọng nói mang theo sự nặng nề nhưng cũng chút thấu hiểu, “Nặc Nặc là một cô gái tốt, ôn hòa, hiểu chuyện, biết nhẫn nhịn. Nó đã đến bước ly hôn này, chắc c là đã đau lòng đến cực ểm, kh còn th chút hy vọng nào nữa .”
“Nếu con còn muốn giữ cái gia đình này, còn muốn nó, thì hãy t.ử tế mà theo đuổi, xin lỗi, sửa đổi.”
“Hãy dùng trái tim của con để đổi l trái tim của nó, chứ đừng nghĩ rằng nó mặc nhiên đứng ở chỗ cũ chờ con.”
“Tình cảm là thứ tiêu hao, con kh thêm củi thêm lửa vào thì tự nó sẽ tắt thôi.”
“Bây giờ lửa tắt , con muốn nhóm lại thì bỏ ra nỗ lực và chân thành gấp mười, gấp trăm lần trước kia.”
“Hơn nữa, còn xem nó... sẵn lòng cho con cơ hội này nữa kh.”
Lục Nghiên Hàn nắm chặt ống nghe, nghe lời mẹ nói, mỗi một chữ đều như búa tạ nện vào tim .
.
Lửa tắt .
Chính tay đã từng chút, từng chút một dội nước làm nó lụi tàn.
“Con biết mẹ.” khàn giọng nói, “Mẹ nghỉ sớm ạ.”
Gác ện thoại, bước ra khỏi bốt ện thoại.
Gió đêm càng lạnh hơn.
dọc theo con phố một cách kh mục đích.
Đi ngang qua một quán rượu nhỏ vẫn chưa đóng cửa, rèm cửa cũ nát, bên trong hắt ra ánh sáng vàng vọt.
khựng lại, vén rèm bước vào.
Trong quán kh m , chỉ một chủ đang nằm bò lên quầy ngủ gật.
“Đóng cửa ...” Ông chủ cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên lầm bầm.
“Cho một chai Nhị Oa Đầu.” Lục Nghiên Hàn nói, giọng khô khốc.
Ông chủ ngẩng đầu một cái, lẽ bị vẻ mặt trắng bệch và dáng vẻ mất hồn mất vía của làm cho giật nên kh nói thêm gì nữa, từ dưới quầy l ra một chai rượu và một chiếc bát sứ thô.
“Tự rót .”
Lục Nghiên Hàn nhận l chai rượu, vặn nắp, rót đầy một bát.
Mùi hăng nồng cay sè xộc thẳng vào mũi.
bưng bát lên, ngửa cổ, uống sạch trong một hơi.
Chất lỏng nóng rực chảy dọc xuống cổ họng, thiêu đốt thực quản và dạ dày, mang theo một cơn đau nhói buốt.
sặc đến mức khom xuống, ho khan kịch liệt, nước mắt nước mũi trào ra cả.
Ông chủ dáng vẻ này của thì lắc đầu.
“Đồng chí, thất tình à?”
Lục Nghiên Hàn vịnh l quầy hàng, thở dốc, lắc đầu.
“ làm mất vợ .”
Ông chủ tặc lưỡi một cái: “Mất thì mà tìm về. Đường đường là đàn con trai, khóc lóc như thế thì ra cái thể thống gì.”
“Kh tìm về được nữa .” Lục Nghiên Hàn cười khổ, lại rót thêm một bát rượu, lần này uống chậm hơn một chút nhưng vẫn bị sặc dữ dội, “Cô kh cần nữa.”
“Cô nói... kh còn yêu nữa.”
Ông chủ hốc mắt đỏ hoe và nỗi thống khổ sâu sắc trong mắt , kh nói gì nữa, chỉ l ra một đĩa lạc rang nhỏ đẩy tới trước mặt .
“Uống từ từ thôi, hại thân đ.”
Lục Nghiên Hàn kh chạm vào đĩa lạc, chỉ uống hết bát này đến bát khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tron-doi-tron-kiep-chi-minh-em/chuong-18.html.]
Chất lượng rượu kém, cay, đốt cháy cả ngũ tạng lục phủ của .
Nhưng đau thế nào cũng kh bằng một phần vạn trong lòng.
cần loại đau đớn về thể xác này để làm tê liệt sự tuyệt vọng và hoảng loạn tột cùng kh nơi phát tiết trong tim.
Kh biết đã uống bao nhiêu.
Ý thức bắt đầu mơ hồ, mọi thứ trước mắt đều quay cuồng.
gục xuống mặt bàn đầy dầu mỡ, tay vẫn nắm chặt chiếc bát rượu đã trống rỗng.
Hình ảnh cuối cùng trong đại não là bóng lưng quyết tuyệt khi rời của Giang Nặc, cùng câu nói lạnh lẽo “ kh còn yêu nữa”.
Kh yêu nữa...
cô thể... kh yêu nữa chứ?
Chẳng đã nói , sẽ ở bên nhau cả đời?
Chẳng đã nói , sẽ luôn chờ , ủng hộ ?
Tại ... lại nói lời kh giữ lời...
vốn tưởng tình ái đối với chẳng ý nghĩa gì, nhưng tại khi biết và Giang Nặc đã ly hôn, lại khó chịu đến thế này.
“Ông chủ... tính tiền...” nói ú ớ, sờ soạng rút tiền ra ném lên bàn.
Sau đó, loạng choạng đứng dậy, lảo đảo lao ra khỏi quán rượu.
Gió đêm thổi tới, hơi men bốc lên, trong dạ dày một phen đảo lộn, vịn tường nôn thốc nôn tháo.
Nôn đến mức trời đất quay cuồng, nôn cả mật x mật vàng ra.
Nôn xong, tựa vào bức tường lạnh lẽo ngồi bệt xuống đất, thở hồng hộc, mặt mũi ướt đẫm, chẳng phân biệt được là mồ hôi, nước mắt hay là vết tích còn sót lại của bãi nôn.
Chật vật kh chịu nổi.
Giống như một kẻ thất bại hoàn toàn.
Nghỉ ngơi một lát, vật vã bò dậy, dựa vào một tia ý thức cuối cùng còn sót lại để nhận diện phương hướng.
lảo đảo bước , hướng về phía đó.
Chẳng biết đã bao lâu, ngã bao nhiêu lần.
Cuối cùng, trong một con ngõ hẹp và sâu hun hút, đã th số nhà đó.
Một khoảng sân nhỏ bé, xám xịt.
Trong đó một ô cửa sổ vẫn còn sáng đèn.
Ánh đèn vàng vọt, ấm áp.
Là Giang Nặc.
Cô vẫn chưa ngủ.
Lục Nghiên Hàn đứng ở đầu ngõ, cách một khoảng vài chục mét, thẫn thờ ô cửa sổ sáng đèn kia.
Giống như đó là duy nhất trong đêm đen mênh m.
Cũng là ý nghĩ mong m duy nhất mà thể bám víu lúc này.
kh dám lại gần.
Sợ làm cô giật .
Sợ ngay cả ô cửa này cô cũng kh còn thắp sáng vì nữa.
cứ đứng như thế, bất động, giống như một bức tượng lặng lẽ đầy rẫy vết thương.
Chưa có bình luận nào cho chương này.