Trọn Đời Ước Nguyện Cùng Em
Chương 11
Tiết trời tháng sáu vẫn còn chút oi bức mùa hè Cố Gia Ý cảm thấy năm nay may mắn hơn nhiều, còn nhớ mùa hè năm ngoái mỗi ngày xem dự báo thời tiết đều chỉ thấy một màu cảnh báo đỏ rực. Mỗi nghĩ đến mùa hè năm 2013 Cố Gia Ý đều sợ, mỗi tuần cô đều ngoài khảo sát địa điểm hai mà nào tim cô cũng đều đập dồn dập, cả chua mùi mồ hôi, đồ ăn ngon đến mấy cũng chẳng thể nuốt trôi .
Thời gian trôi nhanh thật, mới ngày nào còn Quốc tế Thiếu nhi mà bây giờ cuối tháng sáu, mùa những buổi lễ nghiệp. Một tháng nay, Cố Gia Ý khảo sát ít làng đại học, nơi cũng đều tràn ngập thở thanh xuân, còn cả sự buồn bã khuôn mặt những cô sinh viên sắp chia tay . Cũng nhiều khi cô đến các quán ăn ở làng đại học còn nhận nhầm sinh viên nơi đó, lúc đó cô chỉ tiếc nuối: Nếu cô còn sinh viên thì thật bao. Hồi còn học đại học, bọn cô lúc nào cũng lười biếng than thở quá nhiều tiết học, nội dung kiểm tra quá phức tạp, mãi đến khi trường cô mới , điều cô nhớ nhất những lúc than phiền về ngôi trường cũ, bởi chỉ lúc đó, cô mới thể vô tư nghĩ gì nấy.
Thứ sáu, Cố Gia Ý làm về thì thấy trong hòm thư nhà một bức thư. Đó bức thư cô từng tự tay ở quán cà phê “Mèo mây” thời gian năm ngoái. Với một tách cà phê bên cạnh, ngày 27 tháng 6 năm 2013, cô rằng: “Năm tháng tĩnh lặng, nguyện cho Nghi Gia nhận lá thư sẽ chỉ những ký ức hạnh phúc”. Cố Gia Ý , một năm trôi qua cô quả thực sống viên mãn và vui vẻ, tuy rằng nhiều lúc gia đình thúc giục chuyện tình cảm, hối thúc cô mau chóng tìm một bạn trai, chung mà , cô thực sự đang sống hạnh phúc.
Bạn thể thích: Bị Ép Rời Khỏi Nhà, Tôi Kết Hôn Với Lục Thiếu Cuồng Sủng Vợ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Chiều hôm , vẫn một ngày thứ bảy đầy nắng nóng, Cố Gia Ý đeo lên vai chiếc balo đơn giản, quyết định thăm “Mèo mây”. Đây tiệm đồ uống yêu thích nhất cô ở nơi , dù gian lớn lắm cách bài trí đậm chất nghệ thuật, bầu khí cũng ấm áp. Tầng một chủ tiệm trang trí với một cái bảng lớn, đó dán chi chít những tờ giấy ghi chú nhỏ và đủ các loại mẫu mã bưu . tầng hai một giá sách lớn với nhiều đầu sách, từ những tác phẩm kinh điển nước ngoài đến những tiểu thuyết ngôn tình trong nước, loại nào cũng . Bên cạnh giá sách một vài chiếc bàn dạng tròn, vì bàn nhiều nên hầu như hôm nào quán cũng chật kín , đến để uống sữa, cà phê, cũng đến để làm việc online hoặc chỉ đơn giản yên tĩnh sách.
Bước lên chiếc cầu thang bằng gỗ, Cố Gia Ý lên thẳng tầng hai, nghĩ nội dung cho bức thư tiếp theo sẽ gửi cho chính . Thế , khi đến góc cầu thang cô bất chợt thấy một dáng quen thuộc, một tháng gặp khí chất toát từ vẫn xuất chúng. Cô dừng bước chân, dõi mắt chăm chú về phía đàn ông đang bình thản ở một góc. chiếc bàn tròn nhỏ tách cà phê vẫn còn đang bốc khói, kế bên chiếc laptop hiệu Apple. một cô gái tóc dài xõa ngang vai bên cạnh chiếc bàn tròn, đối diện với Nhậm Tô, lưng về phía Cố Gia Ý nên cô thấy mặt, chỉ loáng thoáng vài câu từ cuộc trò chuyện bọn họ.
“ cũng cùng ai mà!” Cô gái đó vẻ còn sinh viên, giọng mang chút tủi xen lẫn đôi phần nũng nịu.
Nhậm Tô ngẩng đầu, trông thì vẻ như đang cô gái ánh mắt hề tập trung về cô , khẽ cau mày, dường như quan tâm gì đến giọng điệu mềm mại cô gái nhỏ. Đôi mắt đen trong veo mà Cố Gia Ý từng thấy phần thiếu kiên nhẫn, khuôn mặt trai cũng mất sự ôn hòa và lịch sự giống . Nhậm Tô cất giọng thờ ơ, lạnh nhạt với cô gái : “Xin , thấy cô vẫn còn nhiều chỗ khác để lựa chọn lắm.”
Liên tục Nhậm Tô từ chối thẳng thắn như nên cô sinh viên vẻ đả kích, buồn bã xuống đối diện một cô gái tóc ngắn ở bàn kế bên, cô gái tóc ngắn vỗ vỗ vai an ủi cô nữ sinh đưa cho cô một ly sữa, dễ nhận họ bạn bè cùng tới đây.
Cố Gia Ý cuối cùng cũng hiểu, hóa một cô nhóc đến làm quen với Nhậm Tô. Haiz, quả nhiên cả trong lẫn ngoài như dù đến cũng đều sẽ thu hút ánh các cô gái.
điều cô vẫn thấy khó hiểu, tuy rằng Nhậm Tô đối với ngoài luôn giữ cách cô bao giờ thấy bày bộ mặt lạnh lùng và thiếu kiên nhẫn như bao giờ cả. Dù mỗi gặp cô, Nhậm Tô cũng đều ấm áp và lịch sự mà, bao giờ lạnh lùng như thế chứ đừng đến cách đối xử với cô gái , cứng rắn, xa cách đến mức dường như coi đối phương một cô gái. Cô bỗng chút do dự, cô nên chào hỏi một tiếng nhỉ?
Cố Gia Ý đảo mắt xung quanh mấy chiếc bàn ở tầng hai, xui xẻo còn bàn nào trống cả mà cô thì chung bàn với khác. Haiz, xem thể uống chiều . Trong lòng chút tiếc nuối, cô định xoay rời thì Nhậm Tô đột nhiên về phía cô. mặc chiếc áo thun tay ngắn màu lam nhạt, nghiêng đầu cô, đáy mắt ấm áp như thể trong mắt chỉ cô, khóe miệng cong lên khiến tổng thể khuôn mặt dễ chịu. Ánh nắng ngoài trời len lỏi qua ô cửa sổ chiếu tầng hai, Cố Gia Ý im khuôn mặt trai hứng nắng Nhậm Tô, ánh nắng ấm áp khiến da mặt càng trắng sáng hơn.
Cố Gia Ý tự chủ mà hước từng bước về phía Nhậm Tô, khi mặt mới phát hiện gì, nên “ lâu gặp” “Xin chào” đây?
“Cố Gia Ý?” Nhậm Tô cất giọng lười biếng giấu ý , “Thật trùng hợp.”
, thật trùng hợp, gặp .
“Ừm, vốn dĩ tính đến đây uống một ly sữa, xem lẽ đành về nhà lên mạng lướt web thôi.”
“ cần , em thể cùng bàn với .” vẫn nở nụ như cũ.
“…” Ô , lúc nãy lạnh lùng từ chối cô gái ? lẽ bởi vì cô từng đối tượng xem mắt cho nên mới đối xử với cô dễ chịu hơn một chút?
Ma xui quỷ khiến thế nào mà Cố Gia Ý từ chối lời đề nghị Nhậm Tô, bình tĩnh xuống đối diện với gọi một ly sữa. đó nữa, cô vô thức sang bàn kế bên, cô gái làm quen với Nhậm Tô hiện tại đang chằm chằm cô. Hầy, cô xem cô thành tình địch đó chứ?
hiểu cô bỗng thấy chút hổ, cô quyết định dậy tới giá sách chọn một quyển tiểu thuyết ngôn tình , nữa xuống đối diện với Nhậm Tô. đang chăm chú gõ bàn phím, bên tay một quyển sách tiếng dày cộp mà cho cô cũng hiểu. Liếc sang quyển tiểu thuyết ngôn tình đang cầm tay, ôi chao, quả nhiên cô và cùng đẳng cấp!
Nếu cái hôm xem mắt ngày Quốc tế Thiếu nhi, khi thấy Nhậm Tô thản nhiên ăn cơm, trong lòng Cố Gia Ý chỉ thấp thỏm, thì hiện tại lá gan cô lớn hơn một chút.
Nghi Gia: Làm giờ, mặt trai , chỉ nắn, véo người thôi!
Hương Hương siêu dễ thương: Nghi Gia, chắc lá gan để làm chuyện đó đấy?
Bùi Bội Phái: gửi ảnh thì đừng chuyện.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tron-doi-uoc-nguyen-cung-em/chuong-11.html.]
Viện trưởng Kiều: dùng n.g.ự.c đảm bảo đồng chí Nghi Gia sẽ lá gan đó .
Nghi Gia: tin ?
Đồng Tiểu Phi: mau chụp ảnh !
Cố Gia Ý nghĩ nghĩ mở camera điện thoại , lén lén lút lút chụp trộm Nhậm Tô. Chẳng ngờ đối phương đột ngột ngẩng đầu lên, cô ấm áp. Cố Gia Ý tật giật sợ run tay, lặng lẽ tắt camera . Hầy, trai chắc ý đồ cô nhỉ?
Nghi Gia: Thực xin , dám chụp ảnh!
Viện trưởng Kiều: Xem , thấy , mà.
Nghi Gia: Viện trưởng, n.g.ự.c lép mà cũng dám lấy đảm bảo, hợp lý ?
Viện trưởng Kiều: Lép thì ? Lép cũng cái tự hào lép chứ bộ, đây đang giúp nước nhà tiết kiệm vải dệt đấy nhé!
Đồng Tiểu Phi: Haha…
Bùi Bội Phái: cứ thấy câu đùa viện trưởng chua chát thế nhỉ?
Hương Hương siêu dễ thương: Haha…Thực xin viện trưởng, lỡ .
Tin nhắn trong nhóm khiến Cố Gia Ý nhịn mà bật , kết quả cô nữa khiến đàn ông trai mặt chú ý đến. Cố Gia Ý ngượng ngùng cất điện thoại , lặng lẽ trong lòng, cô ghét ?
“Em thấy gì mà vui vẻ thế?” Nhậm Tô tạm ngừng công việc, cầm tách cà phê lên nhấp một ngụm, thoải mái ngả ghế: “ thể kể cho cùng vui ?”
vụ chuyển phát nhanh SF Express hôm xem mắt, Cố Gia Ý một nữa bất ngờ lời Nhậm Tô. cô làm quá chuyện lên, chỉ trong mắt cô, Nhậm Tô giống như thần tiên hạ phàm , thế nên khi chính miệng những câu thoải mái như thế , cô vẫn thấy khó mà tin . Cô trả lời thế nào đây? Cố Gia Ý rối rắm, chẳng lẽ bảo cô ở QQ to gan véo mặt hả? với rằng cô các chị em trong nhóm xúi giục chụp trộm ?
Cố Gia Ý máy móc lấy điện thoại : “Thật … thật thấy mấy cái tin thú vị WeChat nên mới buột miệng thôi, chuyện chỉ thế thôi ạ.”
Để lời dối trơn tru hơn, cô quên quơ quơ điện thoại mặt Nhậm Tô để tăng thêm độ tin cậy. Thực chính cô cũng hiểu vì khi ở mặt , cô dễ chột đến thế.
Xem thêm: Bị Cướp Không Gian, Tôi Dựa Vào Cổ Vật Gả Cho Quân Quan (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Nhậm Tô cô gái mặt, hai mắt chớp chớp, nụ ngọt ngào nịnh nọt lấy lòng, một tay liên tục quơ quơ chiếc điện thoại, bộ dạng cô khiến chợt liên tưởng đến mèo thần tài vẫy tay. Bất tri bất giác trong lòng nhen nhóm một thứ cảm giác khác lạ, : “Thế ? em chia sẻ bài đăng đó qua WeChat cho chung vui với nhé?”
“ WeChat .” Đây tình huống gì nữa thế?
“Ryan_ren, đây ID WeChat .”
Nhậm Tô bình thản trong lòng Cố Gia Ý sớm rối như tơ vò. Cô mở WeChat một cách máy móc, tìm kiếm thêm bạn bè với , đó tìm mấy mẩu truyện trong vòng bạn bè mà sáng nay cô lướt thấy chia sẻ qua cho Nhậm Tô.
WeChat Nhậm Tô đơn giản, tên chỉ chữ Ryan, hình đại diện một tác phẩm kiến trúc mà Cố Gia Ý xem hiểu, danh sách bạn bè trống trơn. Cô nghĩ ngợi, chắc thường xài WeChat , tại thêm WeChat với cô để cô chia sẻ tin bài cô thấy qua vì tự cầm điện thoại cô xem? Nghĩ tới đây, cô mới ngỡ ngàng phản ứng , thầm mắng đồ đầu lợn ngốc nghếch.
Khác với QQ, WeChat Cố Gia Ý ngoại trừ nhà với bạn bè thiết thì còn ai nữa, đối với cô, WeChat một ứng dụng bảo mật đầy tính riêng tư. mà bây giờ tự dưng cô thêm bạn bè với đại thần Nhậm Tô ? Còn nữa, tại Nhậm Tô chủ động cho cô WeChat cơ chứ? khi nào vì thường dùng WeChat nên mới dễ dàng cho cô ID kết bạn chăng?
Cố Gia Ý trầm mặc bỏ điện thoại xuống, mở quyển tiểu thuyết ngôn tình lấy từ giá sách bắt đầu lật từng trang một. Nhậm Tô đối diện tiếp tục bận rộn với bàn phím laptop. Xung quanh thi thoảng tiếng rủ rỉ trò chuyện, mặt tiếng ngón tay lướt bàn phím hòa lẫn cùng tiếng lật trang sách, Cố Gia Ý thầm nghĩ, ngờ sẽ một ngày cô thể đơn giản hòa hợp với Nhậm Tô như thế . Bất kể họ chút dính dáng nào tới , bất kể lúc mỗi đều đang bận làm việc riêng thì bầu khí hiện tại vẫn hòa hợp, ấm áp làm say lòng .
Nhậm Tô, nếu lớn lên trai như , nếu khí chất giống nam chính trong tiểu thuyết ngôn tình đến thế thì thật mấy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.