Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trong Mắt Tôi Chỉ Có Ví Tiền Của Họ

Chương 9:

Chương trước

Nghe thao thao bất tuyệt bày tỏ lòng ngưỡng mộ, vành tai Dịch Ôn Châu đỏ bừng với tốc độ thể th bằng mắt thường.

ta kh tự nhiên quay mặt : "Lộ Dao Dao, đừng nói nữa..."

Sau khi hiểu lầm được hóa giải, mối quan hệ giữa ta và Lục Đạc dần dần hòa hoãn.

nhớ lại tin đen mà đã "bóc phốt" Lục Đạc cho Dịch Ôn Châu nghe khi nhận tiền của ta.

"Kh đã nói với là lúc riêng tư Lục Đạc hay tự nói chuyện với một chậu xương rồng ? Đó là phần thưởng từ một trận bóng rổ nào đó của hai mà."

Dịch Ôn Châu ngây , chìm vào hồi ức.

"Sau khi hai cãi nhau, Lục Đạc thường ôm chậu cây của khóc, còn bị tình bạn của hai làm cho cảm động sâu sắc."

Quả nhiên Dịch Ôn Châu sững sờ, kh ngờ Lục Đạc lại trọng tình cảm đến vậy.

vẻ mặt phức tạp của ta, trong lòng nở một nụ cười hài lòng.

ngồi sau Lục Đạc, sau trận đấu, ta đã ném cho hai chậu xương rồng, nhờ chăm sóc.

cầm số tiền khổng lồ ta đưa, gánh vác nhiệm vụ nuôi dưỡng "Tiểu Lục" và "Tiểu Dịch".

Chuyện nhỏ này lâu đến nỗi Lục Đạc còn quên rằng vẫn đang giúp ta nuôi cây cảnh.

Đột nhiên một ngày nọ, Lục Đạc đòi lại chậu cây của Dịch Ôn Châu, còn xổ một tràng chửi rủa vào chậu xương rồng đó trước mặt .

"Thằng khốn Dịch Ôn Châu! Lúc đó đây đúng là mù mắt mới coi mày là em!"

Sau này vẫn là ra sức ngăn cản, ta mới kiềm chế được ý định ném "Tiểu Dịch" khỏi cửa sổ.

Sự thật kh hoàn toàn như đã nói với Dịch Ôn Châu, Lục Đạc đâu khóc lóc trước chậu xương rồng. Nhưng nếu thể khiến họ làm lành, nói dối một chút đâu?

Dịch Ôn Châu đang cười híp mắt, ánh mắt giãn ra, đột nhiên hỏi một câu: "Lộ Dao Dao, cô muốn học trường đại học nào?"

biết Dịch Ôn Châu đã được bảo lãnh vào Đại học A từ lâu, Đại học A cũng là ngôi trường hằng mơ ước.

"Đại học A." Trong mắt tràn đầy khao khát và tự tin.

"Vậy chúng ta lại thể làm bạn học ." Dịch Ôn Châu nhếch môi.

vươn tay nắm l tay ta: "Vậy mượn chút may mắn của Dịch đại nam thần đây, cố gắng thi được ểm cao mới được."

Dịch Ôn Châu bàn tay trắng nõn của , đột nhiên ngây , sau khi nắm l tay thì cười nói: "Được."

Một tháng sau, Lục Đạc trở lại trường.

nhận được tin n ta gọi lên sân thượng. đầy nghi hoặc bước tới, muốn xem ta giở trò gì.

Ánh nắng buổi chiều chói mắt. Lục Đạc ngồi trên lan can, khí chất ng cuồng hống hách đã thu bớt nhiều.

"Chuyện giải quyết thế nào ?"

"Mày nói kh sai, Lăng Vi quả thực liên quan đến đến đám Lục Duẫn. Hừ, bọn họ đều nghĩ tao là thằng c tử bột vô dụng, đợi tao bị phế bỏ, nhưng bọn họ sẽ thất vọng thôi, tao thuộc loại kh nói thì thôi, nhưng đã nói thì sẽ khiến ta kinh ngạc."

ta tự tin khoe khoang về bản thân. kh nhịn được việc ngón chân muốn cào xuống đất.

Đối diện với ánh mắt sắc bén của ta, nuốt ngược nụ cười vào trong.

"Tóm lại, cảm ơn." ta lầm bầm.

kh biết ta cảm ơn vì chuyện gì. Là đã giúp ta và Dịch Ôn Châu làm lành, hay là đã giúp ta quay lại bằng chứng tâm cơ của Lục Duẫn, hay là và Dịch Ôn Châu đã đánh Lục Duẫn.

"Lộ Dao Dao." ta gọi thẳng tên đầy đủ của , giọng khô khốc.

Tim thót một cái.

dáng vẻ này vẻ kh đúng lắm nhỉ? Chẳng lẽ là vì biết quá nhiều, nên sắp bị bịt miệng à? Kh vừa nãy ta còn cảm ơn à?

vô thức lùi lại nửa bước, cảnh giác ta: “ Đạc, nói năng cho đàng hoàng, kh thì gọi Dịch Ôn Châu lên đ!”

“Kh được gọi ta!”

Lục Đạc đột nhiên lớn tiếng, như thể bị dẫm đuôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-mat-toi-chi-co-vi-tien-cua-ho/chuong-9.html.]

ta hít sâu một hơi, như đã hạ quyết tâm lớn, cuối cùng cũng tập trung ánh mắt vào mặt .

…” Yết hầu ta lăn lên lăn xuống, mang theo sự bộc trực liều lĩnh như "chó cùng rứt giậu".

thích em.”

“???”

hoàn toàn sững sờ, não bộ ngưng trệ, nghi ngờ bị ảo giác.

Lục Đạc thích ? Chắc là ảo giác . Nhưng sâu thẳm trong lòng lại như bị một chiếc l vũ khẽ khàng chạm nhẹ.

Th vẻ mặt như bị sét đánh của , Lục Đạc gầm lên: “Em muốn chính tai nghe nói thầm thích em à? đã chú ý em từ lâu , nên mới tìm mọi cách để em kiếm tiền.”

ta càng nói mặt càng đỏ bừng, kh biết là tức giận hay xấu hổ.

Ánh mắt hung dữ chằm chằm vào , như thể tỏ tình là một tội ác tày trời, cần dựa vào sự phô trương th thế mới thể hoàn thành.

“Bệnh của vẫn chưa khỏi …”

Lục Đạc bị câu trả lời chẳng hề lãng mạn của làm cho nghẹn họng, suýt nữa thì tắt thở.

ta nghiến răng: “Đúng, bị bệnh nên mới thích loại hám tiền đến lú lẫn, gan to bằng trời như em đ.”

nghe mà cảm th hơi ấm ức.

Lần đầu tiên th ta như vậy, cố nhịn cười, giọng ệu thành khẩn nhưng bình tĩnh nói: “Lục Đạc, được thích, bất ngờ.”

đón l ánh mắt đầy hy vọng của , kiên định nói: “Nhưng tạm thời kh thể chấp nhận tình cảm của . Trước khi chưa trở nên mạnh mẽ, chỉ hứng thú với việc kiếm tiền.”

Lần đầu tiên Lục Đạc bị từ chối, sắc mặt mặt ta hơi kh giữ nổi, giọng ệu phần hoảng loạn.

“Em muốn bao nhiêu tiền cũng thể cho em.”

cười ta: “Kh vấn đề tiền bạc, tình cảm kh là thứ thể mua bán. Cái muốn là sự tự tin do chính kiếm được, là quyền được lựa chọn cuộc sống của , những thứ này khác kh thể cho, chỉ tự giành l.”

ta sững sờ, như thể lần đầu tiên biết , vẻ mặt phức tạp.

“Hay là cũng đầu tư vào như Dịch Ôn Châu , sau này nhất định sẽ thi đậu đại học tốt nhất, kiếm được thật nhiều tiền.”

hào hứng "vẽ bánh", mơ mộng về cuộc sống sau này.

Lục Đạc nghe th tên Dịch Ôn Châu thì kh bình tĩnh nổi.

“Dịch Ôn Châu đầu tư vào em? ta cho em bao nhiêu tiền?”

“210 nghìn tệ.”

Lục Đạc khinh thường "chậc" một tiếng: “Thế mà em cũng dám nói ra số tiền nhỏ nhoi này, cho em thẳng 2 triệu.”

Nghe th số tiền khổng lồ như vậy, suýt nữa thì quỳ xuống lạy Lục Đạc ngay tại chỗ.

Quả nhiên Thần tài mãi mãi là Thần tài!

Th tham tiền như thường lệ, sự uất ức vì bị từ chối của Lục Đạc tan biến hết.

“Nhưng một ều kiện.” Khóe mắt ta ánh lên vẻ gian xảo.

dựng thẳng tai.

“Từ bây giờ, em kèm học.”

Cái này gì khó, lập tức đồng ý, đợi về sẽ lôi một bộ đề ra giảng cho ta!

vẫn rút cuốn sổ ghi chép dày cộp từ trong túi ra, cười híp mắt dâng cho Lục Đạc.

“Nào, Đạc, mời ấn dấu vân tay vào đây ạ!”

ta đang cười tít mắt, khóe môi cong lên thành một nụ cười.

Đường đời còn dài, thời gian dành cho ta vẫn còn nhiều.

ta muốn đợi đến khi đã kiếm đủ tiền, đột nhiên quay đầu lại và đầu tiên th chính là ta.


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...