Trọng Nam Khinh Nữ? Chị Cả Thập Niên Dẫn Đàn Em Gái Phản Công Làm Giàu
Chương 159: Kỳ Thi Giữa Kỳ Và Lời Hứa Của Hiệu Trưởng
Điền Thiều vẫn luôn nghi ngờ kẻ chủ mưu khiến Ngụy Thải Hà và mua chuộc hai tên côn đồ nhà máy dệt, hơn hai tháng quan sát phát hiện điều gì bất thường. đây cô nghĩ đối phương quá bình tĩnh, bây giờ cảm thấy, lẽ do đó ở nhà máy nên mới yên bình như .
Nghĩ đến đây, Điền Thiều trầm giọng : “Chị Hiểu Nhu, cảm ơn chị, em sẽ chú ý.”
“Cô và cô cùng một phòng ban, sẽ cản đường cô , ngày thường tránh một chút .”
Điền Thiều gật đầu : “Em sẽ.”
Chuông tan làm vang, Điền Thiều liền tìm Lý Ái Hoa cùng tan làm. xa khỏi nhà máy, Điền Thiều hỏi cô một nữa: “Chị Ái Hoa, chị thật sự từng xung đột với Từ Lệ Na ?”
Lý Ái Hoa lắc đầu : “ , nếu thật sự đắc tội với cô chị còn cho em . Hôm nay em , hỏi chuyện nữa.”
Điền Thiều “ồ” một tiếng: “ gì, chỉ tiện miệng hỏi thôi. , chị học ở lớp học buổi tối cũng gần một tháng , thế nào?”
Bạn thể thích: Đêm Tân Hôn Ngửa Bài Với Biểu Ca, Suýt Thì Thận Hư Mà Chết - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Nhắc đến chuyện , mặt Lý Ái Hoa lập tức méo xệch, thật sự khó, cô cố gắng hết sức mới theo kịp tiến độ.
Cuối tuần, Điền Thiều nhờ gửi lời về nhà, chuẩn cho kỳ thi giữa kỳ nên về.
Lý Quế Hoa lo lắng bất an, hỏi: “ ơi, con bé đó vẫn còn giận chuyện vải vóc chứ?”
Điền Đại Lâm cảm thấy bà chỉ suy nghĩ lung tung, : “Bà Đại Nha nó sắp thi giữa kỳ, ôn bài ! Hiệu trưởng đó yêu cầu cao như , Đại Nha chắc chắn dốc lực .”
Tiểu học và trung học cơ sở chỉ cần đạt , bây giờ thì mỗi môn đều tám mươi lăm điểm, chắc chắn khó hơn.
Lý Quế Hoa vẫn chút hoang mang.
Điền Đại Lâm vẻ mặt bà, đột nhiên hỏi: “Nham Sinh lấy vải , tiền và lương thực khi nào mới đưa đến?”
Nhắc đến chuyện , Lý Quế Hoa chút khó xử: “Vợ cưới Nham Sinh đòi tám mươi tám đồng tiền thách cưới, hai đang nợ nần nhiều, hy vọng cuối năm đội chia tiền lương thực mới đưa.”
“Bà đồng ý ?”
Lý Quế Hoa gật đầu.
Điền Đại Lâm cũng tức giận, vẻ mặt bình tĩnh : “ , nếu khi đội chia tiền lương thực mà họ vẫn đưa, phép cho họ bước cửa nhà nữa. đến, cũng đ.á.n.h ngoài.”
Nếu mặt, đến lúc đó họ hàng sẽ chỉ trích con gái, Đại Nha vì bênh vực bà, ông thể để con gái thất vọng.
Lý Quế Hoa mấp máy môi, một lúc mới : “ ơi, đến mức đó .”
Điền Đại Lâm nghiêm mặt : “Quế Hoa, nếu bà sự đồng ý mà cho hai Lý mượn tiền, tiền trong nhà sẽ giữ, đồ đạc thì để Nhị Nha và Tam Nha giữ.”
cho bà quản tiền bạc, chẳng khác nào lấy mạng Lý Quế Hoa: “Điền Đại Lâm, ông ý gì? gả cho ông bao nhiêu năm nay, ngày nào sung sướng ? ông thể đối xử với như .”
Điền Đại Lâm cũng tức giận, : “Nếu nhà cả cần tiền, đừng mượn, cho cũng hai lời. hai Lý thì , một miếng vải vụn cũng cho.”
Hôm đó giúp bà khuyên Đại Nha bán vải cho họ, cũng nghĩ Lý Quế Hoa những năm nay dễ dàng, cộng thêm thế hệ đều vô tội. ngờ nhà đó mặt dày như , lấy đồ còn tìm cớ đưa tiền. Vẫn con gái thấu, nhà đó căn bản cần qua nữa, cắt đứt sớm càng .
Lý Quế Hoa liền xìu xuống: “ ơi, nể mặt sư thì cũng nể mặt Phật, nể mặt cũng thể đoạn tuyệt tình !”
Điền Đại Lâm hỏi một câu: “ con gái , em trai và cháu trai bà ?”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/trong-nam-khinh-nu-chi-ca-thap-nien-dan-dan-em-gai-phan-cong-lam-giau/chuong-159-ky-thi-giua-ky-va-loi-hua-cua-hieu-truong.html.]
Lý Quế Hoa nghĩ ngợi liền : “Đương nhiên con gái .”
Điền Đại Lâm : “Bà con gái , đừng làm trái ý con gái nữa. Nếu thật sự đợi đến khi làm con gái thất vọng, nó về nữa, đến lúc đó bà hối hận cũng muộn .”
Vợ gả cho ông những năm nay sống khổ, ông cũng khi cuộc sống lên hồ đồ để xa cách con gái.
Lý Quế Hoa mặt mày ủ rũ ghế.
Đến ngày mười lăm phát lương, Triệu Hiểu Nhu đưa hết phiếu cho Điền Thiều.
Điền Thiều thấy nửa cân phiếu thịt, hỏi: “ chị đưa cả phiếu thịt cho em? Chị ăn, cha và em trai chị còn ăn chứ!”
Trong mắt Triệu Hiểu Nhu lóe lên tia âm u, lạnh lùng : “Họ ăn , liên quan gì đến ?”
Từ lời thể quan hệ Triệu Hiểu Nhu với gia đình tệ. thấy cô đầu nữa, Điền Thiều đành nuốt hết sự tò mò bụng.
Kỳ thi giữa kỳ cấp ba diễn thứ tư và thứ năm, Điền Thiều vì đặc biệt xin nghỉ hai ngày. Nguyên lúc thi tiểu học và trung học cơ sở đều thi ở văn phòng hiệu trưởng, thi cùng với học sinh.
Điền Thiều thi ở lớp hai, cô trở thành tâm điểm. Đối mặt với sự chú ý , cô cũng đổi sắc mặt, cầm giấy bút chỗ trống cuối cùng.
Bên cạnh một nam sinh đầu đinh, mặt nhiều mụn trứng cá, ghé đầu qua hỏi: “Chào Điền Thiều, tớ tên Đoạn Thụy. hiệu trưởng Ôn yêu cầu mỗi môn đạt tám mươi lăm điểm trở lên mới cấp bằng nghiệp, thật ?”
Điền Thiều gương mặt non nớt , cảm thấy tuổi trẻ thật : “ thật.”
“ lừa , lớp tớ môn toán kiểm tra tháng điểm cao nhất cũng chỉ tám mươi mốt điểm, các môn khác cũng môn nào quá chín mươi điểm.”
Vì Điền Thiều đang làm, đó rõ sẽ tham gia kiểm tra tháng, chỉ tham gia hai kỳ thi giữa kỳ và cuối kỳ. Mà Điền Thiều cũng quan tâm đến thành tích lớp mười, cô : “Lừa , đợi thi xong mới .”
Gợi ý siêu phẩm: Chú Út đang nhiều độc giả săn đón.
lúc , giáo viên ôm đề thi , Đoạn Thụy cũng rụt đầu . Lúc phát đề, vị giáo viên kiểm tra thẻ công tác Điền Thiều mới phát đề cho cô. , cô : “Cố gắng thi .”
Điền Thiều gật đầu: “Cảm ơn cô giáo, em sẽ.”
Nhận đề thi văn, Điền Thiều theo thói quen lướt qua các câu hỏi . Xem một lượt thấy khó, ngay cả bài văn cũng khá dễ, cô điền tên và báo danh bắt đầu làm bài.
xong bài văn thấy còn hai mươi phút mới nộp bài, cô kiểm tra một nữa. kiểm tra hiệu quả tồi, phát hiện hai câu làm sửa .
Buổi sáng thi hai môn, thi văn xong nghỉ mười phút đến toán. Điền Thiều nộp bài xong liền ngoài, trong phòng quá đông cảm thấy ngột ngạt.
Đoạn Thụy theo , hỏi: “Điền Thiều, tớ thấy đề khó, thấy ?”
Điền Thiều uống hai ngụm nước, gật đầu: “Cũng , tớ làm xong hết .”
Đoạn Thụy cảm thấy cô cũng khá dễ gần, hề vẻ kiêu ngạo làm: “ chắc chắn thi tám mươi lăm điểm ?”
“Cái đợi kết quả mới .”
Đoạn Thụy hỏi Điền Thiều nhiều câu hỏi, tiếc câu trả lời nhận “ừm”, “” thì cũng “ lẽ”, “ thể”, hỏi đến mức chút chán nản.
Điền Thiều thật sự cảm thấy gặp một lắm lời, nếu đầu gặp mặt hai quen, thể nhiều chuyện để như . May mà mười phút trôi qua nhanh, giáo viên cầm đề thi .
Toán môn sở trường Điền Thiều, cô làm xong kiểm tra hai nộp bài, lúc còn gần nửa tiếng nữa mới hết giờ.
Đoạn Thụy mấy bài toán lớn cuối cùng mà ngẩn , thấy cô nộp bài liền ngây : “Cũng quá giỏi !”
Chưa có bình luận nào cho chương này.