Trọng Sinh 70: Quan Quân Mặt Lạnh Ngày Ngày Lén Giặt Chăn
Chương 132:
Thư Ngọc Lan kh muốn vì chuyện của mà ảnh hưởng đến tiến trình ều trị của bệnh nhân, cô nhíu mày suy nghĩ nên hóa giải cục diện trước mắt như thế nào.
Ngay lúc cô đang do dự, một bóng rắn rỏi bước nh đến.
“Cứ làm theo lời bác sĩ Thư nói, đổi một phần thuốc, băng bó cho của .”
Nghe th giọng nói quen thuộc, trái tim Thư Ngọc Lan lập tức nhẹ nhõm.
Cô vừa quay đầu lại, quả nhiên th Thẩm Diên Trọng bước đến, trên mặc bộ quân phục rằn ri màu vàng thu đ, một chiếc thắt lưng phác họa vòng eo thon chắc, ẩn chứa sức bùng nổ đầy hormone khiến ta kh thể bỏ qua.
Sắc mặt Phó viện trưởng vốn dĩ đặc biệt kh tốt, ánh mắt quét đến huân chương trên vai Thẩm Diên Trọng
Hai vạch hai !
Đó chính là quan quân cấp bậc do trưởng!
Dù một số quan hệ ở Ủy ban Cách mạng, cũng kh thể trêu chọc như vậy.
Lời thô tục đến bên miệng Phó viện trưởng xoay một vòng, khi mở miệng lại, ngữ khí đã dịu dàng đến kỳ cục:
“Vị trưởng quan này, ngài thể kh rõ lắm tình hình bệnh viện chúng , nữ bác sĩ này vừa đến bệnh viện chưa được m năm, cái gì cũng kh hiểu, làm ầm ĩ như vậy là muốn nổi bật, ngài kh cần tin lời cô ta.”
Thẩm Diên Trọng mặt mày lạnh lùng:
“Đã bác sĩ đưa ra t.h.u.ố.c vấn đề, với tư cách phụ trách bệnh viện, làm là trước tiên đảm bảo an toàn cho bệnh nhân, đồng thời bảo quản t.h.u.ố.c vấn đề lại, sau khi xong việc thể tiến hành xác minh xử lý, chứ kh ở đây lãng phí thời gian vô nghĩa.”
Nụ cười trên mặt Phó viện trưởng hơi cứng đờ, nhưng lại kh tiện phát tác với Thẩm Diên Trọng, chỉ thể hung hăng trừng mắt Thư Ngọc Lan một cái, ngay sau đó quát vào bác sĩ phòng dược:
“Kh nghe th vị trưởng quan này nói gì ? Còn kh mau đổi t.h.u.ố.c ?”
“Vâng.” Bác sĩ phòng d.ư.ợ.c giật , vội vàng đổi một phần cốt toái bổ t.h.u.ố.c bột mới cho Thư Ngọc Lan, còn phần t.h.u.ố.c cũ thì ta tự cất .
Thư Ngọc Lan vội vàng xử lý vết thương cho bệnh nhân, cũng kh dây dưa chuyện t.h.u.ố.c bột nữa, kiểm tra một chút cốt toái bổ mới kh vấn đề, liền vội vàng trở lại phòng bệnh.
Cũng may Thư Ngọc Lan trước khi rời đã châm cứu hai châm cho bệnh nhân, tuy rằng lãng phí một chút thời gian, nhưng cũng kh xuất hiện tình trạng mất máu.
Thư Ngọc Lan rải đều cốt toái bổ lên vết thương, lại cẩn thận băng bó, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.
“Vất vả .” Thẩm Diên Trọng dáng vẻ này của Thư Ngọc Lan, trong mắt toát ra vẻ đau lòng.
“Em kh .” Thư Ngọc Lan lau mồ hôi, tò mò hỏi, “ lại đến đây?”
“ chiến sĩ đến báo cáo tình hình bên bệnh viện, đoán em hẳn là gặp phiền phức.”
Thư Ngọc Lan thở dài:
“Em chỉ muốn làm việc tốt, truyền thừa Trung y xuống……”
“Kh , em cứ yên tâm làm việc là được, chuyện này sẽ xử lý.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-70-quan-quan-mat-l-ngay-ngay-len-giat-chan/chuong-132.html.]
Thư Ngọc Lan hít hít mũi, cố gắng nở nụ cười tươi tắn:
“Ừm, em kh , mau về làm việc .” Chỉ là nụ cười của cô thế nào cũng vẻ hơi mệt mỏi.
Thẩm Diên Trọng đau lòng, nhưng cũng kh thể tùy tiện bỏ dở c việc của , chỉ thể kiềm chế ôm Thư Ngọc Lan một cái, chỉnh lại mũ quay rời .
Thư Ngọc Lan bóng lưng Thẩm Diên Trọng, đáy lòng chợt dâng lên một cảm giác mất mát và mờ mịt.
Bây giờ bọn họ đã bắt đầu động tay vào t.h.u.ố.c men của cô, trải qua chuyện hôm nay, Phó viện trưởng chỉ biết làm trầm trọng thêm, sau này kh chừng còn bao nhiêu thủ đoạn đang chờ cô.
Cô chỉ muốn học tập Trung y thật tốt, cứu chữa nhiều bệnh nhân hơn, khó đến vậy ?
Khi Thư Ngọc Lan trở lại khoa Trung y, cũng kh còn tâm trạng đọc sách học tập, luôn cảm th những chữ đó dường như chỉ lướt qua trước mắt cô, rõ ràng từng chữ đều đã , nhưng sau cùng trong đầu lại trống rỗng.
Cô kh học vào được bất cứ thứ gì.
Mạc lão vừa khám bệnh cho lữ trưởng xong trở về, th chính là dáng vẻ này của Thư Ngọc Lan.
Thư Ngọc Lan luôn luôn đặc biệt tích cực cởi mở, đối với việc học Trung y càng thể nói là ham học hỏi như khát, chưa bao giờ xuất hiện thần sắc hoảng hốt mê mang như vậy.
Mạc lão lập tức ý thức được ều kh ổn.
Ông quay ra ngoài, nh đã nghe được chuyện xảy ra buổi sáng.
Nghe những khác miêu tả, sắc mặt Mạc lão nh chóng trầm xuống.
Khoảng thời gian trước Phó viện trưởng vẫn luôn gây khó dễ cho Thư Ngọc Lan, Mạc lão đã giúp đỡ chặn lại nhiều lần, vốn tưởng rằng chẳng qua là chút xích mích nhỏ, cũng kh ảnh hưởng đến toàn cục.
Dù hoàn cảnh chung hiện tại kh tốt, đến bệnh viện nào cũng kh tránh khỏi đấu đá nội bộ, cũng kh biện pháp tốt hơn để bảo vệ hoàn toàn Thư Ngọc Lan.
Nhưng bây giờ…… Những này ra tay kh khỏi chút quá dài!
Mạc lão mặt trầm xuống trở về khoa Trung y, gõ gõ bàn của Thư Ngọc Lan:
“Thư nha đầu, con ra đây với ta.”
Thư Ngọc Lan l lại tinh thần, chậm rãi thở ra một hơi, theo Mạc lão ra ngoài.
Mạc lão đưa Thư Ngọc Lan đến một khu vườn yên tĩnh.
“Hôm nay chịu ủy khuất ?” Mạc lão hỏi.
Thư Ngọc Lan hít hít mũi:
“Con kh hiểu tại bọn họ cứ như vậy? Con chỉ muốn làm việc tốt, trong giờ làm việc, mọi hợp tác với nhau, làm tốt c việc. Tan tầm thì chuyên tâm vào cuộc sống của , mọi đều vui vẻ hạnh phúc kh tốt ?”
“Con kh d.ụ.c vọng, kh nghĩa là khác cũng kh , đến đâu cũng sẽ loại này.”
“Con biết, nhưng con vẫn kh nghĩ ra.”
“Ai, chuyện hôm nay ầm ĩ đến mức này, sau này sợ chỉ biết làm trầm trọng thêm.” Mạc lão dừng một chút, tiếp tục nói, “Bệnh viện một kế hoạch chi viện, trước đây ta th con và chồng tình cảm tốt, ở bệnh viện quân khu phát triển lâu dài, tiền đồ cũng sẽ kh quá tệ, cho nên cũng kh nói chuyện này cho con……”
Chưa có bình luận nào cho chương này.