Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh 70: Quan Quân Mặt Lạnh Ngày Ngày Lén Giặt Chăn

Chương 247: Ngô Chí Minh Trở Về

Chương trước Chương sau

Đến khi Thư Hồng Mai định tìm Thư Ngọc Lan gây phiền phức thì mới phát hiện hai đã rời từ lúc nào. Đáng c.h.ế.t! Nếu kh tại gã đàn kia, cô ta lẽ đã nhận được sự quan tâm của Thẩm Diên Trọng . Nghĩ đến thân hình cao lớn, rắn chắc của đàn , gò má cô ta kh tự chủ được mà ửng hồng.

***

Kỳ nghỉ kết thúc, Thư Ngọc Lan đến bệnh viện sớm hơn thường lệ, chẳng qua lại gặp Ngô Chí Minh ngay cổng lớn. Thư Ngọc Lan liếc mắt một cái đã nhận ra sự ác ý trong ánh mắt . Xem ra thời gian bị giáo huấn trong Cục C an chẳng làm thay đổi được bao nhiêu.

“Ngô Chí Minh, kh ngờ ra ngoài nh vậy. cứ tưởng kẻ mưu hại mẹ ruột như ở lại đồn c an lâu hơn chút nữa chứ.”

Cô nói to, khiến những qua lại đều ngoái . Chuyện của Ngô Chí Minh đã sớm đồn khắp bệnh viện, dù lúc đó kh tận mắt chứng kiến thì mọi cũng biết đại khái sự tình. Bị Thư Ngọc Lan khơi lại chuyện cũ, lập tức nhận ra .

“May mà kh đứa con trai như vậy, nếu kh sớm muộn gì cũng bị nó chọc tức đến mức nằm quan tài sớm.”

“Bà cụ kia cũng thật đáng thương, tuổi cao sức yếu mà con dâu chẳng thèm chăm sóc, lại còn tìm đủ mọi cách để hại c.h.ế.t bà .”

“Cả nhà này đúng là hư hỏng từ trong xương tủy, kh hiểu Cục C an lại thả bọn họ ra nữa.”

Nghe những lời chỉ trỏ xung qu, Ngô Chí Minh kh thể chịu đựng thêm được nữa, hậm hực quay vào phòng bệnh. Thư Ngọc Lan nhướng mày, trực tiếp trở về văn phòng của . Đến trưa, khi từ nhà ăn trở về, cô lại nghe th tiếng cãi vã từ phía khu nội trú.

“Cô thân thể khỏe mạnh, ăn nhiều thịt thế làm gì? Một ngày chỉ một bữa thế này, cô còn kh để cho mẹ chồng đau ốm này ăn thêm một chút!”

“Nhưng con cũng đang mang thai, m ngày trước còn suýt bị mẹ làm cho sảy thai, con cũng cần dinh dưỡng mà.”

Thức ăn trong bệnh viện mỗi ngày đều khá tốt. Bình thường chỉ Thư Hồng Mai và bà cụ, bà ta kh đ.á.n.h thì cũng mắng cô ta. Nhưng hôm nay thì khác, Ngô Chí Minh đã về. Chỉ là đàn này từ khi rời Cục C an về đến nay vẫn im hơi lặng tiếng, dù th vợ bị bắt nạt cũng chẳng thèm đoái hoài.

“Bệnh viện cấm làm ồn.”

Thư Ngọc Lan gõ cửa phòng bệnh. Giây phút th cô xuất hiện, gương mặt Thư Hồng Mai trở nên dữ tợn. Hít một hơi thật sâu, cô ta cố nặn ra một nụ cười: “Mẹ nói đúng, bệnh nên ăn nhiều một chút, phần thức ăn này con nhường cho mẹ hết.”

Nói đoạn, cô ta đẩy bát cơm đến trước mặt bà ta. Nhưng mẹ Ngô lại soi mói đống đồ ăn trên bàn, chán ghét đẩy ra.

“Đừng giở trò với . Đột nhiên tốt bụng thế này, ai biết cô hạ độc bên trong kh. Vạn nhất ăn vào mà c.h.ế.t, cô đền nổi kh?”

“Mẹ!”

Thư Hồng Mai rưng rưng nước mắt bà ta, c.ắ.n môi kh nói thêm lời nào, lẳng lặng thu dọn đống hỗn độn trên bàn. Ngô Chí Minh đứng bên cạnh kh nổi nữa, tiến lên nắm l tay cô ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-70-quan-quan-mat-l-ngay-ngay-len-giat-chan/chuong-247-ngo-chi-minh-tro-ve.html.]

“Mẹ, mẹ quậy đủ chưa? Hồng Mai m.a.n.g t.h.a.i còn ở đây hầu hạ mẹ, đã vất vả lắm , mẹ còn gì kh hài lòng nữa?”

Trước khi đến phòng bệnh, đã gọi ện hỏi bác sĩ. Sức khỏe của mẹ đã hồi phục gần như hoàn toàn, chỉ là bà ta cứ chần chừ kh chịu làm thủ tục xuất viện. Th con trai đứng cùng chiến tuyến với Thư Hồng Mai, mẹ Ngô tức đến mức suýt ngất xỉu. Thật là giỏi, vợ là quên luôn bà già này.

Mặc kệ mẹ Ngô khóc lóc om sòm, Ngô Chí Minh kh thèm để ý nữa, ngay chiều hôm đó đã làm thủ tục xuất viện cho bà ta. Lần này Thư Ngọc Lan kh ngăn cản, vì mẹ Ngô thực sự đã bình phục. Nghe nói khi rời bệnh viện, mẹ Ngô lại cãi nhau với Thư Hồng Mai một trận lôi đình, vì bà ta cho rằng mọi chuyện xảy ra đều do Thư Hồng Mai bày ra để hại bà ta. Cuối cùng, Ngô Chí Minh đứng ra giải thích rõ ràng, chuyện mới tạm lắng xuống.

Trải qua chuyện này, những ngày tháng sau này của Thư Hồng Mai ở nhà họ Ngô e là sẽ chẳng dễ dàng gì.

Ngày hôm sau, Thư Ngọc Lan tr thủ ghé qua Cục C an.

“Chào đồng chí, vụ án Lâm Tú buôn bán trẻ em ều tra đến đâu ? Đã tìm th chứng cứ chưa?”

“Vẫn chưa. Tư liệu chúng thu thập được ít, dù chuyện cũng đã qua quá nhiều năm, chứng cứ nếu thì giờ cũng đã thất lạc.”

Hơn nữa m ngày nay, dù họ thẩm vấn thế nào, Lâm Tú vẫn ngậm miệng kh khai bất cứ th tin hữu ích nào. Kh chứng cứ, khó để định tội.

Thư Ngọc Lan thất vọng cúi đầu: “Vậy các ều tra được năm đó những gia đình nào bị mất con kh? thể cho xin phương thức liên lạc được kh?”

Ít nhất cô muốn tự tìm kiếm cha mẹ ruột. Lần này, phía c an kh từ chối, họ l từ túi hồ sơ ra kết quả ều tra từ bệnh viện lần trước.

“Qua xác minh kỹ lưỡng, năm đó vài gia đình bị mất con. Vì kh biết chính xác ngày sinh của cô nên chúng chỉ thể loại trừ sơ bộ một vài trường hợp.”

“Phương thức liên lạc của những nhà còn lại đều ở đây.”

Thư Ngọc Lan gật đầu, tờ gi trên tay, quyết định khi nào thời gian sẽ đích thân đến từng nhà tìm hiểu. Biết đâu cô sẽ tìm lại được thân của .

“Cảm ơn các đồng chí.”

Từ đầu đến cuối, cô kh hề hỏi thăm tình hình của Lâm Tú , và phía c an cũng kh nhắc tới.

Vừa về đến nhà, cô đã th Mạc lão đứng đợi ở cửa. Thư Ngọc Lan ều chỉnh lại cảm xúc, bước tới: “Mạc lão, hôm nay ngài lại thời gian đến tìm cháu? chuyện gì quan trọng ?” Ngày thường, trừ khi chuyện khẩn cấp, Mạc lão sẽ kh đến qu rầy c việc của cô.

“Nghe nói hôm nay cháu đến Cục C an, ? Bên phía cha mẹ ruột tin tức gì chưa?”

Thư Ngọc Lan gật đầu. Th cô như vậy, Mạc lão kh hỏi thêm gì nữa, chỉ l từ trong túi ra một tờ thư mời.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...