Trọng Sinh 70: Quan Quân Mặt Lạnh Ngày Ngày Lén Giặt Chăn
Chương 34: Sự quan tâm thầm lặng
Đúng lúc này, Thư Ngọc Lan trở , tay trái lộ ra, trên cổ tay một vệt bầm tím đặc biệt rõ ràng. Đó là vết tích chiều nay bị Ngô Chí Minh nắm chặt cổ tay mà thành.
Trong mắt Thẩm Diên Trọng hiện lên một tia đau lòng. nhẹ nhàng bước chân đến ngăn kéo l ra lọ dầu xoa bóp, làm ấm trong lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa bóp cổ tay cho Thư Ngọc Lan.
Thư Ngọc Lan tỉnh dậy sau một giấc ngủ ngon, vốn tưởng rằng cổ tay sẽ hơi đau, nhưng khi vươn vai lại phát hiện cổ tay kh hề đau nhức. Cô nâng tay lên , cổ tay tuy vẫn còn chút hồng tím, nhưng vết bầm rõ ràng đã tan nhiều. Thư Ngọc Lan nhạy bén nhận ra ều bất thường, cúi xuống ngửi, quả nhiên ngửi th mùi dầu xoa bóp thoang thoảng.
Là Thẩm Diên Trọng đã giúp cô xoa bóp sau khi cô ngủ say. Trong lòng cô tức khắc dâng lên một cảm giác ấm áp.
Thư Ngọc Lan chạy ra ngoài, tìm th Thẩm Diên Trọng trong phòng bếp, cô trực tiếp ôm l mặt , nhón chân đặt một nụ hôn lên môi .
Tai Thẩm Diên Trọng đỏ ửng lên thể th rõ bằng mắt thường, cố ý trầm giọng trách mắng: “Sáng sớm, em làm cái gì vậy?”
Thư Ngọc Lan giơ cổ tay lên: “Cảm ơn nha, đã giúp em bôi thuốc. Nếu kh hôm nay em cầm nắm đồ vật chắc c sẽ đau.”
Ngoài cửa, Thư Hồng Mai th cảnh tượng như vậy, trong lòng lại thầm mắng Thư Ngọc Lan một trận thậm tệ.
*“Đồ kh biết xấu hổ! Đồ hồ ly tinh! Mới sáng sớm đã quyến rũ đàn !”*
Trong lòng Thư Hồng Mai, Thẩm Diên Trọng đã hoàn toàn là đàn của cô ta, hành vi của Thư Ngọc Lan chính là đang quyến rũ đàn của cô ta. Cô ta càng cảm th việc đuổi Thư Ngọc Lan là chuyện cấp bách.
Thư Ngọc Lan tâm tình cực tốt, vui vẻ hớn hở làm. Đáng tiếc vừa đến bệnh viện liền đụng đáng ghét, tâm trạng tốt “bộp” một tiếng tan biến mất tăm.
Diêu Phương kho tay đứng c ở cửa, chặn đường Thư Ngọc Lan: “Nha, đây kh bác sĩ Thư kê sai t.h.u.ố.c ? Vậy mà còn mặt mũi đến đây làm việc. Đúng là mặt dày vô địch thiên hạ!”
Thư Ngọc Lan ngữ khí lạnh nhạt: “Chó khôn kh cản đường.”
“Cô!” Diêu Phương lập tức đứng thẳng , “Cô sợ là còn kh biết ? đã là bác sĩ chủ trị , sau này hai chúng ta sẽ là một trên trời, một dưới đất, cô đối với tốt nhất là nên tôn trọng một chút.”
“Cô sáng sớm ngăn ở cửa chính là vì muốn nói với cái này ?” Thư Ngọc Lan cạn lời, “Cô là kh nhà bạn bè, nên đặc biệt thiếu một câu chúc mừng từ đồng nghiệp như ? À, vậy xin chúc mừng nhé, bác sĩ Diêu ~”
Diêu Phương vốn là muốn khoe khoang việc thăng chức, tiện thể chế nhạo đối phương, kết quả khoe khoang kh xong, chế nhạo cũng kh được, còn bị Thư Ngọc Lan mỉa mai cho tức đến kh nói nên lời, cả khuôn mặt nghẹn đỏ bừng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Cô, Thư Ngọc Lan! Cô...”
“Cô cô cô cái gì ~ cô thể uốn lưỡi cho thẳng nói kh? Cái dạng này thì làm giải thích bệnh tình cho bệnh nhân được? Bác sĩ Diêu ~”
Thư Ngọc Lan nói móc xong, trực tiếp một tay đẩy Diêu Phương ra, vào bệnh viện.
Cô trước đó đã cảm th, lúc gây rối ở bệnh viện hôm qua, bệnh nhân kia nói ra một tràng thuật ngữ rõ ràng là bác sĩ đứng sau chỉ ểm. Trải qua màn làm loạn của Diêu Phương sáng nay, cô càng thêm tin tưởng Diêu Phương chính là giật dây phía sau, mục đích đơn giản chính là cái suất thăng chức này.
Vậy tạm thời cứ để Diêu Phương đắc ý một thời gian. Cô muốn xem, chờ cô tìm đủ chứng cứ, Diêu Phương còn thể cười nổi kh!
Thư Ngọc Lan đến khoa Đ y làm việc đúng giờ. Hôm nay khoa Đ y vẫn vắng vẻ như hôm qua. Vài ba bác sĩ ở đây thì uống trà đọc báo, thì ngủ gật, cả khoa chìm trong bầu kh khí ăn kh ngồi .
Đợi mãi gần một buổi sáng mới một bệnh nhân đến, tìm đúng bác sĩ Vương, thâm niên nhất trong phòng. Bác sĩ Vương luyến tiếc đặt tờ báo xuống, hỏi qua loa bệnh nhân vài câu phất phất tay nói:
“Bệnh của cô kh vấn đề lớn gì, sang khoa Tây y kê ít thuốc, hai ba ngày là khỏi. Việc gì uống t.h.u.ố.c Đ y, vừa tốn thời gian c sức lại lâu khỏi.”
“Bác sĩ Vương, bệnh của đã khám Tây y hai lần, mỗi lần kê t.h.u.ố.c uống hai ba ngày thì khỏi thật, nhưng kh lâu sau lại đau lại. nghe nói Tây y chỉ trị ngọn, chỉ Đ y mới trị tận gốc, cho nên mới đến đây khám xem .”
“Cô nghe tin đồn nhảm ở đâu vậy? Đều là giả cả, Tây y trị được đến đâu thì Đ y cũng chỉ trị được đến đó thôi.”
“Thôi vậy.” Bệnh nhân thở dài, rời khỏi khoa Đ y.
Bác sĩ Vương cầm l tờ báo, nh lại ung dung tự tại ngân nga khúc hát nhỏ đọc tiếp.
Chứng kiến màn này, Thư Ngọc Lan trong lòng cảm thán, thất vọng lắc đầu. Ngay cả khoa Đ y của bệnh viện quân khu còn giữ cái thái độ này, cũng chẳng trách Đ y ngày càng suy tàn.
Thư Ngọc Lan ngồi đọc sách y cả ngày, mãi cho đến giờ tan tầm mới thu dọn đồ đạc chuẩn bị về. Các bác sĩ khác trong phòng đã về từ sớm, thậm chí còn tan tầm trước hơn một tiếng đồng hồ.
Trước khi , ánh mắt Thư Ngọc Lan lướt qua tờ gi trắng trên bàn, đột nhiên nghĩ ra ều gì đó, liền cầm l bỏ vào trong túi. Cô kh định về nhà ngay mà tính tìm tên côn đồ gây rối ở bệnh viện để hỏi rõ tình hình. Ngô Chí Minh nói mới đến vùng này, Thư Ngọc Lan suy đoán hẳn là vẫn còn ở nhà khách, cho nên thẳng hướng đó.
Kh ngờ mới đến nửa đường, cô đã th tên côn đồ đang xách một cái túi lớn đồ đạc.
“Đồng chí, còn nhớ kh?” Thư Ngọc Lan mỉm cười hỏi, “ là hôm trước tới bệnh viện nói kê sai thuốc, đột nhiên nhớ tới m vấn đề muốn hỏi một chút.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.