Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh 70: Quan Quân Mặt Lạnh Ngày Ngày Lén Giặt Chăn

Chương 37:

Chương trước Chương sau

“Kh , em dậy luôn đây, dù cũng tỉnh .”

Thư Ngọc Lan mặc quần áo xong, vừa mở cửa đã th Thư Hồng Mai mặt mày bực bội đứng c ngoài cửa.

Dưới mắt Thư Hồng Mai là hai quầng thâm to tướng, xem ra tối qua cả đêm kh ngủ.

Thư Ngọc Lan giả vờ kinh ngạc che miệng: “Hồng Mai, tối qua em kh ngủ được à? Em xem mặt em kìa, tr già cả chục tuổi! Vốn dĩ tr em đã già trước tuổi , lại kh ngủ nghỉ đàng hoàng, sau này cùng mẹ ra ngoài, ai mà phân biệt được ai là con ai là mẹ nữa?”

Thư Hồng Mai trừng đôi mắt vằn tia máu: “Thư Ngọc Lan! Chị đừng quá đáng!”

Nếu kh chiều hôm qua Thư Ngọc Lan nói với cô ta những lời đó, tối lại còn cùng Thẩm Diên Trọng… cô ta đến nỗi cả đêm kh ngủ được ?

Đúng là đồ tiện nhân, bản thân thì một đống chuyện rắc rối, còn quyến rũ Thẩm Diên Trọng làm cái chuyện đó! Kh biết xấu hổ!

Thư Ngọc Lan thản nhiên lắc đầu: “Ai, chẳng chị cũng vì tốt cho em thôi ? Kh biết ơn thì thôi.”

Ghen tị đến mức biến dạng cả , cô, đầu têu chuyện này, thật là tội lỗi, tội lỗi quá .

Thư Ngọc Lan thầm cười trong lòng, trực tiếp xoay bỏ , hoàn toàn kh cho Thư Hồng Mai cơ hội cãi lại.

Tức c.h.ế.t cô ta !

Thư Ngọc Lan thong thả đến bệnh viện làm việc, khi qua đại sảnh, cô bị một đám vây xem chặn đường.

“Ôi chao, đúng là tạo nghiệt mà, mới qua bao lâu đâu, cả gầy hơn hai mươi cân chứ?”

“Phụ nữ sinh con như qua quỷ môn quan, cô thế này, e là kh qua khỏi.”

“Đứa nhỏ của cô mới hơn một tháng thôi kh? Nhỏ thế đã kh mẹ, sau này biết làm ?”

Thư Ngọc Lan nghe mọi xung qu bàn tán, trong lòng d lên nghi ngờ, vội vàng chen lên phía trước.

Chỉ th một phụ nữ x xao vàng vọt bọc kín mít, đang hai mắt vô thần ngồi trên xe lăn, bên cạnh nàng một phụ nữ lớn tuổi mặt đầy nước mắt, đang quỳ trên mặt đất cầu xin Diêu Phương.

“Bác sĩ, cầu xin cô, nhất định cứu cứu con gái , nó mới 23 tuổi a, đứa nhỏ kia sinh ra mới một tháng, nó nếu là xảy ra chuyện, cha nó, các con làm bây giờ a? Con kh thể nhỏ như vậy liền kh mẹ a.”

Diêu Phương đầy mặt kh kiên nhẫn:

“Bà cầu ích gì? thể kê t.h.u.ố.c đều kê , chính là kh cầm được máu, thể biện pháp gì? Bà cùng với ở chỗ này làm loạn, kh bằng nh chóng đem đưa bệnh viện lớn ở Kinh Thành, nói kh chừng nàng còn thể cứu chữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-70-quan-quan-mat-l-ngay-ngay-len-giat-chan/chuong-37.html.]

“Con gái hiện tại cái dạng này, làm được Kinh Thành a? Đi Kinh Thành muốn ngồi m ngày xe lửa, trên xe lại chật lại nóng, thân thể của nó làm chịu nổi?”

“Vậy bà liền nghĩ cách cho nó mua vé giường nằm, bà tìm khóc, lại thể biện pháp gì?”

“Bác sĩ, nếu thể mua được vé giường nằm, chính là k gia bại sản cũng giao cho con gái mua, nhưng vé giường nằm kia đâu dễ dàng mà giành được, chồng ở ga tàu hỏa c ba ngày, mỗi ngày uống nước sôi để nguội ăn bánh bột bắp, một bước cũng kh dám rời , nhưng cũng kh cướp được một tấm vé giường nằm. Cô là thể giúp đỡ, lại giúp đỡ xem .”

đều nói với bà , kh kh giúp đỡ, là kh biện pháp! Trình độ y tế ở đây của chúng chỉ vậy, tình huống con gái bà quá nghiêm trọng, chỉ bệnh viện lớn ở Kinh Thành mới khả năng chữa khỏi...”

thể làm xem ?” Thư Ngọc Lan thật sự kh được cảnh tượng này, chủ động ra, “ lẽ biện pháp.”

Diêu Phương cùng nhà bệnh nhân đồng thời qua.

nhà bệnh nhân chút do dự:

“Cô là...?”

Diêu Phương cười nhạo một tiếng, trào phúng nói:

“Chính cô? Đừng nói giỡn! Cô trước hai ngày mới bởi vì kê sai t.h.u.ố.c bị ều đến khoa Đ y, cô còn cho ta xem bệnh? Cô đừng ra ngoài hại là cám ơn trời đất !”

Thư Ngọc Lan cũng kh để ý tới Diêu Phương, mà là trực tiếp về phía bệnh nhân:

vừa ở trong đám nghe được qua một hai câu, cô là xuất huyết sau sinh, vẫn luôn kh cầm được kh? trước kia gặp được qua tình huống tương tự, cuối cùng dùng Đ y trị khỏi, cô nguyện ý làm xem ?”

“Thư Ngọc Lan, cô nh chóng cút cho !” Diêu Phương th Thư Ngọc Lan vậy mà kh phản ứng nàng, tức giận đến một bên lôi kéo Thư Ngọc Lan, một bên lớn tiếng kêu lên, “Đây là bệnh nhân của , kh chuyện của cô, cô nh chóng lăn trở về khoa Đ y!”

Thư Ngọc Lan phiền kh tg phiền, một tay đẩy Diêu Phương ra.

“Diêu Phương, phiền toái cô làm rõ ràng! Hiện tại là lúc nhân mạng quan thiên! Tình huống bệnh nhân nghiêm trọng, nếu kh nh chóng cầm máu, sẽ nhiễm trùng khoang bụng thậm chí khả năng mất mạng! Cô đã đối với tình huống bệnh nhân bó tay kh cách nào, thậm chí muốn đem các nàng từ bệnh viện đuổi ra , vì cái gì đưa ra thể cho nàng xem bệnh, cô một hai ngăn cản?”

là lo lắng cô hại !” Diêu Phương như cũ làm càn một cách tình, “Cô mới bởi vì kê sai t.h.u.ố.c bị phạt khoa Đ y, thuyết minh cô y thuật vốn là kh tốt! Huống chi cô mới học Đ y m ngày, liền nghĩ ra được trị liệu bệnh nhân mà Tây y đều trị kh được, cô này kh đùa giỡn với sinh mạng bệnh nhân ?”

“Ai nói cho cô học Đ y chỉ m ngày ? tuy rằng phía trước ở khoa Tây y c tác, nhưng Đ y cũng vẫn luôn ở học tập.”

“Vậy cô nhiều nhất cũng chính là cái tay mơ, vì muốn nổi bật liền l sinh mạng bệnh nhân ra đùa giỡn, cô căn bản kh xứng làm bác sĩ!”

“Kia nếu chẩn đoán chính xác ra tình huống bệnh nhân cô nói ?”

“Tuyệt đối kh khả năng, cô thiếu ở chỗ này nói mạnh mồm...”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...