Trọng Sinh 70: Quan Quân Mặt Lạnh Ngày Ngày Lén Giặt Chăn
Chương 43:
“Đúng vậy, cho nên cô định khi nào thì ?”
Thư Hồng Mai nào nghĩ tới Thư Ngọc Lan sẽ trước mặt Thẩm Diên Trọng trực tiếp thừa nhận ghét bỏ nàng.
Nàng theo bản năng về phía Thẩm Diên Trọng.
Kh ngờ Thẩm Diên Trọng căn bản kh nghe họ nói chuyện, đã quay lại tiếp tục sửa bếp lò.
Thư Hồng Mai c.ắ.n cắn môi, kh thể kh lộ ra một nụ cười giả tạo: “Tỷ tỷ, mẹ kh đã đưa tiền sinh hoạt phí cho chị ? Chị đã nhận tiền , còn thể đuổi em chứ?”
“Kh chính cô nói muốn ?”
“Em kh ý này…”
“Kh muốn thì đừng lải nhải, phiền kh!”
Thư Ngọc Lan nói xong, trực tiếp tới bên cạnh Thẩm Diên Trọng, hỏi bếp lò thế nào, Thẩm Diên Trọng, lúc trước một câu cũng kh đáp lại Thư Hồng Mai, lúc này lại kiên nhẫn giảng giải.
Thư Hồng Mai cảm th vô cùng nhục nhã, mắt đỏ hoe chạy ra ngoài.
Thư Hồng Mai trốn về phòng, vốn tưởng rằng Thư Ngọc Lan sẽ bận tâm thể diện, lát nữa cơm làm xong thế nào cũng sẽ gọi nàng một tiếng, đến lúc đó nàng sẽ ủy khuất mà khóc lớn, để Thẩm Diên Trọng phê bình Thư Ngọc Lan.
Nhưng nàng làm cũng kh ngờ, cơm quả thật nh đã làm xong, nhưng Thư Ngọc Lan và Thẩm Diên Trọng thế mà đều kh đến gọi nàng ăn cơm.
Cứ thế này kh được…
Thư Hồng Mai tức giận c.ắ.n móng tay.
Thẩm Diên Trọng đúng là một khúc gỗ, nàng đến gần còn khó, nàng nhất định nghĩ cách khác để tiếp cận !
Thư Ngọc Lan thì lại mừng rỡ vì Thư Hồng Mai kh ra ăn cơm.
Vẫn là câu nói đó, thích ăn thì ăn, thể để Thư Hồng Mai ở lại đã là nàng phá lệ khai ân, thế mà còn muốn giở trò, ở đây kh ai sẽ chiều nàng!
Thư Ngọc Lan là chị gái còn mặc kệ, Thẩm Diên Trọng tự nhiên càng sẽ kh quản Thư Hồng Mai.
Hai ăn cơm xong, Thẩm Diên Trọng thu dọn chén đũa vào nhà bếp, Thư Ngọc Lan thì tắm trước.
Chờ Thẩm Diên Trọng tắm xong trở lại phòng, Thư Ngọc Lan đã đang ôm một quyển y thư đọc.
Dưới ánh đèn vàng cam, làn da Thư Ngọc Lan hiện lên một vầng sáng gần như thánh khiết, sống mũi nhỏ n cao thẳng, giữa l mày mang theo vẻ ôn nhu, mái tóc đen nửa khô đều được gom sang bên n.g.ự.c trái, theo đường cong cơ thể phập phồng bu xuống.
Thẩm Diên Trọng gần như lập tức phản ứng.
Thư Ngọc Lan vốn đang đọc sách say sưa, nhưng sự hiện diện của ánh mắt Thẩm Diên Trọng thật sự quá mạnh.
L tơ sau lưng cô dựng đứng từng sợi, rõ ràng vừa đã đọc một đoạn văn hoàn chỉnh, đột nhiên l lại tinh thần thì lại hoàn toàn kh nhớ ra vừa th gì.
Thư Ngọc Lan thở ra một hơi, quay đầu về phía Thẩm Diên Trọng.
“ như thế làm gì?”
Thẩm Diên Trọng kh nh kh chậm tới: “ làm phiền em ?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thư Ngọc Lan trả lời thế nào đây?
Thẩm Diên Trọng chỉ cô, một câu cũng chưa nói, cô tổng kh thể nói là ánh mắt của Thẩm Diên Trọng làm phiền cô ?
“Kh …” Thư Ngọc Lan nói xong, mới ý thức được giọng nói của hoàn toàn căng thẳng, vừa âm th đặc biệt nhỏ bé yếu ớt.
Yết hầu Thẩm Diên Trọng khẽ nhúc nhích, giọng nói trầm thấp xuống: “Em căng thẳng ?”
“Kh a.” Thư Ngọc Lan g giọng, “Cọ” một cái ngồi dậy: “Thời gian kh còn sớm, ngủ .”
Thư Ngọc Lan vội vã về phía mép giường, chỉ là khi ngang qua Thẩm Diên Trọng, cổ tay nàng đột nhiên bị một bàn tay lớn nắm l.
Một luồng lực lớn từ hướng ngược lại ập đến, Thư Ngọc Lan bị kéo ngã về phía sau, giây tiếp theo, liền rơi vào một vòng ôm nóng bỏng, nụ hôn nồng cháy như che trời lấp đất đè ép xuống…
Sáng sớm hôm sau, Thư Ngọc Lan bị Thẩm Diên Trọng đ.á.n.h thức.
Thư Ngọc Lan ngáp một cái bò dậy, hôm qua nàng bị Thẩm Diên Trọng làm loạn nửa đêm, lúc này trên còn cảm th hơi bủn rủn.
Khi thay quần áo, Thư Ngọc Lan càng bị những vết bầm tím trên làm cho kinh hãi.
Vai, ngực, eo thậm chí đùi, tất cả đều là dấu vết Thẩm Diên Trọng để lại.
là ch.ó ?
Thư Ngọc Lan xấu hổ đến kh chịu được, vội vàng xoay muốn mặc quần áo, ánh mắt vô tình lướt qua tấm gương lớn, lúc này mới phát hiện sau lưng nàng cũng đầy những vết x tím, chỗ thắt lưng càng một vết ấn của hổ khẩu.
Nàng nhớ lại đêm qua, Thẩm Diên Trọng bóp eo nàng, rõ ràng nàng đã nói kh chịu nổi, Thẩm Diên Trọng còn bóp eo nàng kéo nàng trở lại…
Thư Ngọc Lan che mặt, nhắc nhở đừng nghĩ nữa, nh chóng mặc quần áo ra ngoài.
Thẩm Diên Trọng đã chuẩn bị xong bữa sáng, ngay cả độ ấm của thức ăn cũng vừa .
Thư Ngọc Lan ngồi vào bàn ăn, giận dỗi liếc Thẩm Diên Trọng một cái.
Cái liếc mắt đó vừa kiều diễm vừa quyến rũ, giống như mang theo một cái móc nhỏ, tay Thẩm Diên Trọng đang cầm đũa lập tức siết chặt.
Thư Hồng Mai lúc nào cũng chú ý Thẩm Diên Trọng, làm thể kh ra ánh mắt đưa tình giữa hai .
Nàng oán hận siết chặt lòng bàn tay, ngay cả móng tay đ.â.m vào lòng bàn tay cũng kh cảm th đau.
Nhất định nh chóng tiếp cận Thẩm Diên Trọng…
Thư Ngọc Lan ăn cơm xong liền làm, trên nàng còn hơi khó chịu, cho nên trên đường làm nàng muốn thêm năm phút nữa, ra cửa sớm hơn Thẩm Diên Trọng.
Thẩm Diên Trọng thu dọn đồ đạc xong, cũng định ra cửa, đúng lúc này, Thư Hồng Mai gọi lại.
“Tỷ phu, em m lời muốn nói với …”
Thư Ngọc Lan đến bệnh viện, lại bị m đồng nghiệp châm chọc kh nhẹ kh nặng vài câu, Thư Ngọc Lan căn bản kh thèm để ý, an tĩnh ngồi vào chỗ của đọc y thư, đến giờ thì tan tầm.
Diêu Phương cái “châu ngọc” ở phía trước, m lời châm chọc kh đau kh ngứa của đồng nghiệp khoa Trung y căn bản kh đáng kể, những ngày tháng đối với Thư Ngọc Lan mà nói, thậm chí coi như năm tháng tĩnh hảo.
Chẳng qua Thư Ngọc Lan tuy rằng trong c việc thuận lợi, nhưng ở nhà Thư Hồng Mai lại càng ên cuồng giở trò.
Chưa có bình luận nào cho chương này.