Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh: Cùng Chồng Cũ Nuôi Con Thành Tài

Chương 146:

Chương trước Chương sau

Bảy giờ sáng hôm sau, Lý Thâm và Thẩm Y Y thức dậy, còn ba đứa nhỏ quả nhiên vẫn còn say ngủ. Nhưng hai vợ chồng cũng kh định chạy chuyến xe tám giờ kia, vì vậy vô cùng nhàn nhã sửa soạn bữa sáng.

Thời gian còn sớm, hai vợ chồng ung dung làm thêm m cái bánh bột rán, lại nấu một nồi cháo nóng hổi, sau đó mới gọi ba đứa nhỏ dậy.

Sau khi ăn sáng xong, cả nhà mới bắt đầu khởi hành, đúng chín giờ ba mươi phút thì đến bến xe buýt, sau đó mua vé lên xe.

Đại Bảo và Nhị Bảo ngồi ở hàng ghế đầu xe khách, Lý Thâm và Thẩm Y Y dẫn Tiểu Bảo ngồi ở phía sau hai đứa nhỏ.

Chiếc xe khách lúc này vẫn tương đối đơn sơ, cũ kỹ, nhưng cũng kh làm giảm sự ngạc nhiên của ba đứa nhỏ lần đầu tiên được xe khách.

Đã quá giữa trưa, hơn mười hai giờ , Lý Thâm khá quen thuộc địa hình của thị trấn, dẫn vợ và ba đứa nhỏ đến một nhà nghỉ ở trung tâm thị trấn, cầm thư giới thiệu thuê một phòng giường lớn, một đêm hai đồng bạc.

Lo lắng giường kh đủ lớn, Thẩm Y Y hỏi nhân viên quầy lễ tân: "Xin chào, muốn hỏi, chiếc giường đôi rộng rãi thế này ngủ đủ cho năm kh?”

ở quầy lễ tân năm nhà họ, nói: "Một nhà năm cùng ngủ lẽ sẽ hơi chật chội đ ạ!"

Thẩm Y Y: "Vậy thể thêm một giường hay kh?"

"," nhân viên quầy lễ tân nói, "Nhưng thêm tiền, thêm năm xu một đêm."

Thẩm Y Y dứt khoát bảo Lý Thâm đưa tiền, thêm một cái giường đơn.

Vào phòng, ba đứa nhỏ chạy tíu tít trong phòng. Bình thường Thẩm Y Y vốn kh say xe, nhưng mùi xe khách quả thực quá nồng, bây giờ cô chút choáng váng, vừa vào đến phòng liền nằm vật ra giường nghỉ ngơi.

Lý Thâm mang một cái khăn từ nhà ra, nhúng nước nóng làm ẩm, cẩn thận lau mặt cho vợ.

"Em kh đâu, nghỉ ngơi một lát là ổn thôi," Thẩm Y Y nói, "Buổi chiều lại chơi tiếp nhé."

"Được," Lý Thâm đáp lời, xem qua đồng hồ, "Muốn ăn món gì? mua về ngay."

"Gà hầm nấm ." Thẩm Y Y thuận tay giữ l Tiểu Bảo đang tinh nghịch, "Các con muốn ăn gì nào? Cha chuẩn bị mua đồ ăn đây!"

"Thịt kho tàu ạ!" Nhị Bảo phấn khích hô toáng lên, còn Tiểu Bảo thì ngơ ngác chẳng biết ăn gì, chỉ ngọng nghịu nói muốn ăn món giống hai. Riêng Đại Bảo thì muốn ăn gà hầm nấm giống mẹ.

Thẩm Y Y liền dặn dò Lý Thâm: "Món nào giống nhau gọi một phần thôi là được , còn lại thì liệu mà gọi thêm hai món nữa nhé."

"Được thôi," Lý Thâm cầm tiền ra cửa, chừng nửa giờ sau mới quay về.

Thịt kho tàu, gà hầm nấm, thịt xào măng thêm một đĩa rau x, cả nhà năm quây quần bên chiếc bàn nhỏ mà dùng bữa.

Ăn xong lại ngả lưng ngủ trưa, ngủ mãi đến ba giờ chiều, cả nhà mới thu dọn qua loa rủ nhau ra phố dạo chơi.

Đường phố rộng thênh thang, những dãy nhà được sắp xếp ngay ngắn, đâu đâu cũng th đạp xe đạp qua lại, thỉnh thoảng mới một hai chiếc ô tô chạy ngang. Quần áo của dân nơi phố thị cũng sặc sỡ hơn nhiều so với bà con ở n thôn.

Mọi thứ nơi thị trấn lớn đối với lũ trẻ lớn lên ở n thôn đều là một thế giới hoàn toàn mới lạ, khiến chúng cứ ngước mãi, hệt như Lưu bà bà lạc vào Đại Quan Viên.

Thẩm Y Y một tay dắt Tiểu Bảo, một tay dặn dò Đại Bảo và Nhị Bảo: "Các con nhớ theo sát cha mẹ đ nhé, nếu kh bọn buôn sẽ bắt mất, các con sẽ kh bao giờ gặp lại cha mẹ nữa đâu."

"Con kh sợ!" Nhị Bảo nắm chặt nắm đ.ấ.m nhỏ, vẻ mặt như thể ta đây là hùng dũng nhất thiên hạ, hô toáng lên: "Nếu bọn buôn dám đến bắt bọn con, đến một đứa con đánh một đứa, đến hai đứa con đánh cả hai, đánh cho bọn chúng thành đầu heo, xem chúng còn dám bắt bọn con nữa hay kh! Hừ!"

Vừa dứt lời, Nhị Bảo đã bị cha cốc cho một cái rõ đau vào đầu. bé kêu toáng lên, ngửa đầu trợn mắt cha: "Cha, cha lại đánh con!"

"Kh đánh con, làm con biết đang nằm mơ giữa ban ngày?" Lý Thâm cười lạnh, "Theo sát cha cho cẩn thận!"

Nhị Bảo: "..." Bĩu môi, tức giận kh thôi.

Điểm dừng chân đầu tiên là cửa hàng bách hóa. Vừa bước vào, họ đã tìm ngay đến quầy kính mắt. Ai ngờ, ở đó đã nhiều đang xếp hàng chờ đợi, hỏi ra mới biết còn bốc số thứ tự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-cung-chong-cu-nuoi-con-th-tai/chuong-146.html.]

Lý Thâm bèn đến khu vực lan can sắt để bốc số. Còn hơn chục nữa mới đến lượt , thế là cả nhà quyết định dạo qu cửa hàng bách hóa một vòng.

Cửa hàng bách hóa thật rộng lớn, bày bán đủ loại hàng hóa. Cả nhà năm tìm đến quầy đồ dùng học tập trước tiên, để Đại Bảo và Nhị Bảo tự ý chọn lựa.

Đại Bảo chọn hai cây bút chì, một cái gọt bút chì, một cục tẩy, một hộp bút, ba quyển vở và năm quyển vở bài tập. Còn Nhị Bảo thì… chọn nhiều.

Mười cây bút chì, năm cái gọt bút chì, ba cục tẩy, hai hộp bút, cả năm cuốn sổ ghi chép và mười quyển vở bài tập. bé còn hào hứng chọn thêm m tờ gi bọc vở nữa.

Đại Bảo em trai mà kh chịu nổi, hỏi: "Em dùng hết được kh đ?"

"Được chứ!" Nhị Bảo dõng dạc đáp.

Thẩm Y Y: "..." Cô khẽ lắc đầu. Đúng là kẻ học giỏi chỉ cần hai cây bút, còn kẻ ham chơi lại thích sắm sửa đủ thứ.

Cuối cùng cô kh cho chúng mua nhiều đến thế. Cô quyết định l hai hộp bút chì, ba cây bút chì, năm cục tẩy và hai cái gọt bút chì. Vở học sinh và vở bài tập thì mua cả một lốc, gi bao vở cũng mua đủ, cùng với hai hộp đựng bút.

Còn về cặp sách, cặp sách thời chủ yếu là ba lô vải bạt nhỏ, nhiều màu sắc. Phổ biến nhất là màu x lính và vàng nhạt. Bề ngoài cặp sách cái in hình năm cánh, cái in chân dung lãnh đạo, và cũng những chiếc trơn, chẳng in gì cả.

Nhị Bảo liền chọn ngay một chiếc cặp vải x lục quân thêu hình vàng năm cánh, đeo lên vai, tr ra dáng một tiểu bộ đội thứ thiệt: "Mẹ ơi, đẹp kh ạ?"

"Đẹp chứ!" Thẩm Y Y chỉnh lại vạt áo cho thằng bé, khen ngợi: "Nhị Bảo của mẹ đúng là đẹp trai nhất nhà!"

"He he!" Nhị Bảo cười tủm tỉm, nếu cái đuôi chắc nó đã ve vẩy tận trời , đắc ý liếc Đại Bảo.

trai ... thì cứ lờ như kh th.

Đại Bảo cũng chọn một chiếc cặp màu x quân phục nhưng in hình Bác Hồ, đại thể là để phân biệt với chiếc của Nhị Bảo.

Tiểu Bảo th hai trai đều cặp mới, liền làu bàu quấn l bố mẹ đòi: "Mẹ ơi, con cũng muốn túi túi ~"

"Em còn bé tí, chưa học thì cần cặp làm gì hả?" Nhị Bảo hỏi lại.

"Đựng kẹo ạ!" Tiểu Bảo nghiêm túc đáp, ngước đôi mắt tròn xoe mẹ.

Thẩm Y Y l một chiếc cặp nhỏ màu vàng nhạt cho thằng bé, nhưng nó nhất định kh chịu, cứ khăng khăng muốn cặp màu x quân đội như hai .

Nhưng cô bán hàng bảo, màu x lục quân kh cỡ nhỏ cho trẻ con.

Lý Thâm liền l chiếc cặp của Nhị Bảo, quay đeo lên vai Tiểu Bảo. Chiếc cặp gần như lê dưới đất: "Con tự xem, con thể mang được kh? Nếu con th mang được, bố sẽ mua cho con. Nhưng nếu mua về mà con kh mang được, bố sẽ đánh đòn đ nhé!"

"..." Tiểu Bảo lập tức dúi chiếc cặp vào tay Nhị Bảo, sau đó quay sang chiếc cặp nhỏ màu vàng nhạt trong tay mẹ, vội vàng giục mẹ đeo lên cho .

Thẩm Y Y đeo cặp lên cho thằng bé, nó liền cười hì hì, l lòng bố:

"Con l cái này ạ!"

Đan Đan

Thẩm Y Y phì cười trong bụng. Thằng út nhà cô đúng là biết xa tr rộng hơn cả hai trai nó!

Nhị Bảo bĩu môi, khinh khỉnh em.

Mua sắm đồ dùng học tập xong xuôi, m mẹ con và Lý Thâm cùng nhau dạo tới khu vực bán quần áo.

Thẩm Y Y dẫn ba đứa con ngắm quần áo mới. Đại Bảo chẳng m hứng thú, chỉ tùy tiện chọn một bộ – một chiếc quần âu đen cùng áo ph trắng, thêm chiếc áo khoác bò mỏng.

Nhị Bảo thì chọn chiếc quần kẻ ca-rô và áo sơ mi hoa lá cành...

Thẩm Y Y mà kh khỏi nhíu mày. Bởi vì màu sắc khá trầm tối, bộ đồ Nhị Bảo chọn chẳng những kh vẻ chói lóa, ngược lại còn tr... y như một cụ non vậy.

Nhưng thằng bé lại đắc ý, cứ đứng trước gương ướm thử bộ đồ cả buổi kh thôi.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...