Trọng Sinh: Cùng Chồng Cũ Nuôi Con Thành Tài
Chương 157:
Tiểu Bảo sốt ruột , lắc đầu nguầy nguậy, nói với cha một cách cương quyết: "Con muốn em gái của con!"
Lý Thâm: "..."
Trần Cường phì cười thành tiếng, vốn tính hay hóng hớt, th chuyện càng lúc càng vui, bèn châm chọc: "Đúng đúng đúng, bảo cha con sinh cho con đó, cha con thể sinh được mà!"
Ánh mắt Lý Thâm lạnh như băng quét về phía chú .
Trần Cường lập tức ngậm chặt miệng, bế con gái quay trở về, vội vàng chuồn mất.
"Cha..." Tiểu Bảo vẫn chưa từ bỏ ý định, ngước cha .
"Kh em gái đâu." Lý Thâm nói: "Sinh em gái mẹ sẽ bị ảnh hưởng đến sức khỏe nhiều lắm, con nhất quyết muốn mẹ sinh ?"
"Tổn hại sức khỏe là cái gì ạ?" Tiểu Bảo ngơ ngác hỏi.
"Chính là sẽ đau, đau lắm con à." Lý Thâm nói.
"Đau như lúc con đấu vật hả cha?" Tiểu Bảo hỏi, đó là nỗi đau lớn nhất mà bé thể hình dung được.
"Sẽ đau gấp đôi, gấp ba lần như vậy đó." Lý Thâm nói.
Tiểu Bảo liền cuống quýt: "Con kh muốn mẹ sinh!"
Khuôn mặt Lý Thâm nở nụ cười đắc ý.
"Cha sinh em bé được kh? Cha kh sợ đau đâu." Tiểu Bảo tiến lên một bước, kéo tay cha , nói một cách vô cùng nghiêm túc.
Lý Thâm kh thể tin nổi.
"Phụt." Thẩm Y Y vừa lúc bước ra, nghe th câu thì bật cười thành tiếng, ôm bụng mà cười.
Lý Thâm tức giận: "Con chơi với Lang Nha !"
Tiểu Bảo bĩu môi, chạy ù chơi với Lang Nha ngay.
"Vợ, cười đủ chưa?" Lý Thâm bực bội sang vợ . Thẩm Y Y gật gật đầu, lại lắc đầu, vẫn cười đến kh ngừng được.
Đợi đến khi cô cuối cùng cũng cười đủ , Lý Thâm đã l thớt ra, hỏi: "Hôm nay ăn cá nhé?"
"Ừ." Thẩm Y Y rảnh rỗi kh việc gì làm, ngồi xổm bên cạnh Lý Thâm luyên thuyên trò chuyện, cô hỏi: " Thâm, thật sự kh muốn con gái, hay là sợ em tổn hại sức khỏe mới kh muốn thế?"
Lý Thâm đặt con cá xuống. Cá đã chết, nhưng nội tạng vẫn chưa được xử lý. vừa rạch bụng cá, vừa đáp: "Thật sự kh muốn!"
"Ọe ọe!"
Mùi t nồng nặc sộc tới, Thẩm Y Y theo bản năng nôn ọe một tiếng.
???
Lý Thâm ngay tức khắc ngẩng đầu về phía vợ . Thẩm Y Y đã đứng lên, lùi xa khỏi chỗ mùi cá, cuối cùng mới cảm th dễ chịu hơn một chút.
"Vợ." Lý Thâm vứt con cá sang một bên, về phía vợ .
vừa lại gần, Thẩm Y Y lại th buồn nôn: " khoan đừng tới đây vội, rửa tay trước , t quá mất!"
"À à." Lý Thâm vẻ hơi bối rối, vội vàng rửa sạch tay, còn dùng cả xà phòng, nhưng ánh mắt luôn dõi theo vợ .
Thẩm Y Y chú ý tới ánh mắt của , hạt giống nghi ngờ trong đáy lòng cô đã nảy mầm, lớn dần thành một bóng cây che khuất cả bầu trời.
Cả hai vợ chồng đều nghĩ đến một ều.
Lý Thâm nói vội: "Vợ, đã bao lâu em chưa tới kỳ kinh nguyệt?"
"Trễ một tháng thì ." Thẩm Y Y đáp. Cô đến tháng kh đau bụng, cho nên cũng kh chú ý lắm. Kh tính thì kh biết, hóa ra cô đã gần một tháng chưa th ngày đèn đỏ .
Hai nhau trân trân.
Lý Thâm quyết định thật nh, nói: "Vợ, chúng ta đến bệnh viện."
"Được!" Thẩm Y Y cũng khẽ gật đầu, cô lập tức vào thay quần áo.
Lý Thâm vốn kh muốn thay quần áo, nhưng nghĩ đến vừa khả năng sẽ dính mùi cá, lại vào thay một bộ đồ khác.
Sau đó, cầm theo một túi đồ dùng cần thiết đặt ở ghế sau của xe đạp.
Tiểu Bảo đang ở trong sân đùa giỡn với Lang Nha: "???"
bé chạy bịch bịch lại: "Cha?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-cung-chong-cu-nuoi-con-th-tai/chuong-157.html.]
"Đến đây, cha dẫn con qua chỗ bà nội." Lý Thâm nói.
"Tại đến chỗ bà nội?" Tiểu Bảo vừa vừa hỏi.
"Cha mẹ một chuyến đến thị trấn." Lý Thâm đáp.
"Kh thể dẫn con theo ?"
"Kh thể!" Lý Thâm nói một cách dứt khoát.
"Ò." Tiểu Bảo bĩu môi, ngoan ngoãn theo cha đến nhà sát bên.
Khi Lý Thâm trở về, Thẩm Y Y đã thay xong quần áo. Lý Thâm đẩy xe ra. Lúc vợ chuẩn bị lên xe thì mấp máy môi, khẽ nhủ: "Vợ, em cẩn thận một chút."
"Vâng!"
Hai ngồi xe đạp về phía thị trấn.
Đến bệnh viện thị trấn, l phiếu khám. Lúc trở ra, hai ngồi trên chiếc ghế dài ở hành lang bệnh viện.
"Vợ."
"Hả?"
"Em !"
"Ừ!"
Kh gian yên tĩnh trong giây lát, Lý Thâm bỗng nhiên đứng lên, ngồi xổm trước mặt Thẩm Y Y, cô: "Vợ!"
"Hả?" Thẩm Y Y .
"Em muốn sinh kh?" Lý Thâm hỏi.
" muốn kh?" Thẩm Y Y hỏi lại.
Lý Thâm tự trách , nắm c.h.ặ.t t.a.y cô: "Vợ, thực lòng xin lỗi, đều tại kh tốt, để cho em mang thai ."
Thẩm Y Y: "..." Tuy rằng lời này kh đúng lúc cho lắm, nhưng nghe lại buồn cười thế?
Cô cố nén khóe môi đang cong lên, bèn nói: "Việc này cũng kh trách , chúng ta đã cẩn thận phòng bị , con vẫn tới, vậy chứng tỏ con thật sự duyên phận với chúng ta."
Lúc trước Thẩm Y Y sử dụng thuốc tránh thai trong kh gian riêng của . Về sau, khi Lý Thâm nói kh muốn sinh nữa, đã đến bệnh viện mua "áo mưa". Sau đó vào đội vận chuyển.
Thẩm Y Y cũng kh biết đã l được thuốc tránh thai ở đâu bên Hương Cảng, nhưng sau đó cô đã kh uống thuốc nữa.
Vậy là, ai mà ngờ lại mang thai trong tình cảnh thế này chứ?
"Vậy em, muốn sinh kh?" Lý Thâm nhỏ nhẹ hỏi, như sợ làm cô phật ý.
Đan Đan
" ý gì?" Thẩm Y Y giận dỗi : "Em đã mang nặng đẻ đau, còn muốn bỏ ? biết sẩy thai sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe của phụ nữ kh?”
" muốn chứ!" Lý Thâm vội vàng phân trần: "Nhưng muốn lắng nghe ý em trước đã. Nếu em muốn sinh, ta sẽ sinh. Còn nếu em chưa sẵn lòng, ta cũng sẽ kh sinh. Dẫu thế nào nữa, nhất định sẽ chăm sóc em thật chu đáo, bảo vệ em vẹn toàn."
"Nhưng mà, hồi nãy ở nhà, còn bảo kh muốn mà." Thẩm Y Y kh quên nhắc lại chuyện cũ.
"..." Lý Thâm chưa từng trải qua cảnh bị cô vợ "bắt bẻ" nh đến vậy, hiếm khi cứng họng.
Làm thể kh muốn chứ? nằm mơ cũng mong một cô con gái nhỏ đáng yêu giống em, nhưng thực lòng kh muốn em mạo hiểm. Ai mà ngờ, mới đó mà con đã tìm đến ?
Chỉ đành chịu trận, đành hạ giọng nài nỉ: "Vợ ơi, đó là vì lo em sẽ gặp nguy hiểm mà thôi..."
Hừm, hừm!
Khóe môi Thẩm Y Y kh kìm được khẽ cong lên. Lý Thâm luôn đặt sức khỏe và suy nghĩ của cô lên hàng đầu, ều này quả thực đã chạm đến trái tim cô. Nếu kh đang ở nơi c cộng, lẽ cô đã nhào vào lòng , trao cho một nụ hôn thật sâu.
Thực ra chuyện nguy hiểm thì chẳng đáng lo m. Huống hồ, sau lần sinh nở trước, sức khỏe cô kh hề bị suy yếu mà thậm chí còn được bồi bổ đến trạng thái tốt nhất. Sinh thêm một đứa nữa đối với cô chẳng m hiểm nguy. Lúc trước kh muốn sinh là vì cô muốn dồn hết tâm sức cho Lý Thâm và ba đứa nhỏ. Thế nhưng, dần dà cô nhận ra, ba đứa nhỏ đều là những cá thể độc lập, đâu cần lúc nào cũng mẹ kè kè tr nom. Dù gì cũng là một nhà, đâu cần so đo tính toán chi li đến thế, chỉ cần chân tình đối đãi chân tình là đủ . Đặc biệt là khi Đại Bảo và Nhị Bảo đã đến tuổi học, thời gian rảnh rỗi của cô cũng thênh thang hơn nhiều. Hơn nữa, chúng nó cũng mong một đứa em gái, vậy thì cứ sinh thôi!
" cứ yên tâm , chẳng gì nguy hiểm đâu. th đ, em sinh ba đứa nhỏ đều dễ dàng như vậy mà, kh?" Thẩm Y Y dịu giọng trấn an Lý Thâm.
" !" Lý Thâm sực nhớ ra, quả đúng vậy, mỗi lần vợ mang thai sinh nở đều vô cùng suôn sẻ. Nghĩ vậy, nỗi lo lắng trong lòng cũng vơi phần nào.
Hai ra khỏi bệnh viện, Thẩm Y Y tinh nghịch trêu ghẹo : "Vậy ra, cũng thầm mong một cô con gái, kh?"
"Nếu là con gái thì tốt quá, mà kh cũng chẳng . Chỉ cần là con của em sinh ra, đều yêu thương hết mực!" Lý Thâm nói một cách chân tình.
Đã ba nhóc , đương nhiên mong thêm một cô con gái. Nhưng mà con trai hay con gái thì đâu do vợ định đoạt, kh thể gây thêm áp lực cho em được.
Thẩm Y Y khẽ cong môi cười.
Chưa có bình luận nào cho chương này.