Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh: Cùng Chồng Cũ Nuôi Con Thành Tài

Chương 166:

Chương trước Chương sau

Thẩm Y Y: "..." Chà, cái mặt của đồng chí Lý nhà hình như lại dày thêm một bậc ... Mà kỳ thực cũng chẳng mặt dày ra, chỉ là vì biết yêu là , nên mới tự tin đến thế mà thôi.

" kh?" Lý Thâm kh kìm được mà hỏi lại cô để xác nhận.

"Đúng vậy!" Thẩm Y Y trả lời kh chút do dự, chẳng muốn để chút nghi ngờ nào vương vấn trong lòng .

"Cái gì đúng?" Lý Thâm hỏi, chỉ muốn cô nói ra cái ều mà mong mỏi.

Thẩm Y Y ra cố ý nói vậy, liền né bàn tay , che khóe môi lại nói, "Đúng thì chính là đúng thôi."

Lý Thâm vừa đuổi theo cô, vừa dụ dỗ nói: "Đúng cái gì cơ? Em nói rõ ràng ra xem nào."

Thẩm Y Y giả vờ kh hiểu, "Rõ ràng cái gì ạ?"

Lý Thâm th khóe môi cô cong cong, biết cô đang cố tình trêu , ngữ khí mang theo chút oán trách nũng nịu, "Vợ ơi~"

Thẩm Y Y suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng, vừa vặn đến cửa, cô khẽ đẩy , "Mau xem ba đứa nhỏ đá chăn ra kh!"

Lý Thâm liền mở cửa phòng chính, bên trong phòng tối om, Lý Thâm cầm chiếc đèn pin, một tay vẫn ôm chặt vòng eo vợ, "Chú ý đường mà đ."

Hai cùng bước vào phòng chính, quả nhiên thì th thằng Nhị Bảo đã đá văng chiếc chăn ra, nằm ngủ xiêu vẹo, còn gác một chân lên thằng Tiểu Bảo đang nằm ngủ giữa.

Tư thế ngủ của Tiểu Bảo cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, ban đầu vốn ngủ dọc, thế mà chẳng hiểu giờ lại thành ngủ ngang choán hết cả chỗ.

Chỉ Đại Bảo là thành thật nhất, thằng bé nằm ở ngoài cùng bên , cứ như thể đang tự tách biệt với hai đứa em trai, mỗi một thế giới.

So với Đại Bảo, Lý Thâm và Thẩm Y Y thật sự chẳng biết nói với kiểu ngủ của hai đứa nhỏ kia.

Lý Thâm cầm đèn pin cho vợ, khẽ nắn tay ều chỉnh tư thế ngủ cho Nhị Bảo và Tiểu Bảo, đắp lại chăn cẩn thận cho hai đứa.

Thẩm Y Y dặn dò: "Nhẹ tay một chút, đừng đánh thức bọn nhỏ dậy!"

"Giống hệt m con heo con, làm gì mà dễ tỉnh đến vậy được." Lý Thâm kh kìm được làu bàu.

Thẩm Y Y đánh yêu một cái, che chở cho các con: "Bọn nhỏ mà là heo con, vậy là cái gì? Một con heo lớn ư? À kh, heo lớn thì kh thể dùng từ 'con' ."

Lý Thâm: "..."

Hai ra ngoài, Lý Thâm khẽ nói: "Vợ ơi, là đàn của em!"

" tất nhiên là đàn của em , " Thẩm Y Y đáp.

Lý Thâm: "Vậy lại cảm th em đối xử với ba đứa nhỏ tốt hơn cả đối với thế?"

???

Thẩm Y Y kh thể tin được : " còn ghen với cả ba đứa nhỏ?"

Lý Thâm: "..." Vợ đang cười nhạo ? Thôi được , dù gì bọn nhỏ cũng là con trai của , lại còn bé, nhường vợ cho chúng một chút cũng chẳng .

"Kh đâu, " Lý Thâm lập tức phủ nhận, nh chóng đổi đề tài: "Vợ à, em vẫn chưa nói câu kia một cách liền mạch."

"Câu nào cơ?"

Lý Thâm xem ra đã thấu, vợ cố tình làm vậy.

Nhưng làm bây giờ, chỉ muốn vợ nói ra bốn chữ kia thôi, đằng nào cũng đã lỡ lời , chi bằng làm tới luôn: "Em thích !"

"Em yêu !"

Gần như ngay khi Lý Thâm vừa dứt lời, Thẩm Y Y đã nói tiếp. Lúc này hai vợ chồng vừa vặn vào đến cửa, Lý Thâm đang đóng cửa.

Khi ba chữ lọt vào tai, ngón tay khẽ run lên. quay đầu lại, trong đêm tối vẫn thể cảm nhận được ánh sáng rạng rỡ trong mắt : "Vợ..."

Thẩm Y Y bị cảm xúc của lây nhiễm, khóe môi cong lên mỉm cười, khẽ đẩy : " ôm em lên trước đã. cao quá, cao đến nỗi em kh thể với tới."

Lý Thâm ôm cô lên. Thẩm Y Y ghé sát vào tai thì thầm: "Em nói em yêu , Lý Thâm!"

Lý Thâm chợt th lòng rộn ràng như pháo hoa nở bung giữa đêm đen, vô cùng rực rỡ. Bao nhiêu năm chờ đợi dường như chỉ vì khoảnh khắc diệu kỳ này.

Lý Thâm kích động đến nỗi kh thể kiềm lòng, ôm vợ lên giường.

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-cung-chong-cu-nuoi-con-th-tai/chuong-166.html.]

Ngày hôm sau, Lý Thâm dậy khá sớm. Vợ vẫn đang ngủ ngon trên cánh tay , cúi đầu hôn cô một cái thật khẽ.

Nghiêng tai nghe một chút, hai thằng nhóc vốn nên rời giường học kia vẫn còn chưa dậy.

Lý Thâm liền đứng dậy, đến phòng bên cạnh, quả nhiên bọn nhỏ vẫn đang ngủ say.

Bây giờ thời tiết đang dần trở lạnh hơn, bọn nhỏ cũng chẳng muốn thức dậy.

"Đại Bảo, Nhị Bảo, " Lý Thâm đánh thức bọn nhỏ.

"Cha?" Nhị Bảo mở đôi mắt còn mơ màng ngái ngủ, th mặt cha thì thầm một tiếng, lại quay đầu ôm chăn ngủ tiếp.

Đại Bảo ngược lại tỉnh táo hơn, thằng bé ngồi dậy, vẻ mặt vẫn còn buồn ngủ.

"Rời giường học thôi." Lý Thâm ném áo khoác của bọn nhỏ lên giường, phân phó Đại Bảo: "Đánh thức Nhị Bảo dậy , đừng đánh thức Tiểu Bảo."

"Vâng ạ, " Đại Bảo uể oải đáp, vẫn kh nhúc nhích, như đang ngơ ngẩn sau giấc ngủ.

Lý Thâm mặc kệ bé, ra ngoài phòng bếp l m quả trứng gà bỏ vào nồi luộc, đặt một nồi hấp lên trên, cho m cái bánh bao và dưa muối vào, thêm nước sạch vào nồi.

vớt trứng chín ra, cùng với dưa muối và bánh bao, sau đó bưng đến nhà chính. Lại cầm ấm đun nước đổ nước sôi vào, l hai cái bát, rót hai chén sữa lúa mạch.

Sau khi làm xong tất cả, Đại Bảo và Nhị Bảo cũng đã mặc xong quần áo, rửa mặt mũi sạch sẽ.

Nhị Bảo đã hoàn toàn tỉnh giấc, chạy nhảy tung tăng đến: "Cha ơi, cha làm món gì thơm thế ạ?"

"Trứng luộc chứ gì," Lý Thâm nói, chợt nhớ ra ều gì đó, liền nghiêm giọng dặn dò: "Con ăn cho hết lòng đỏ đ, mà nếu con còn đưa cho bà nội nữa thì cha sẽ cho con một trận đòn!"

Nhị Bảo vốn kh thích ăn lòng đỏ trứng luộc, mỗi lần ăn lại th nghẹn ứ nơi cổ họng. Nhưng thời buổi này, lương thực đâu thể lãng phí, bé định đưa cho cả ăn, nào ngờ lớn lại chê bai kh thèm.

Bất đắc dĩ, thằng bé đành nghĩ cách khác, và thế là một ý hay chợt nảy ra – bà nội của .

Đối với bà nội, trứng gà chính là một món quý hiếm. Hơn nữa, bà thương Nhị Bảo lắm, cũng chẳng nỡ từ chối bé.

Thế là mỗi lần ăn trứng luộc, Nhị Bảo lại lén lút để dành phần lòng đỏ, mang sang nhà hàng xóm đưa cho bà nội. Thằng bé còn mạnh miệng nói là muốn bà ăn để bồi bổ thân thể.

Đan Đan

Chuyện này khiến mẹ Lý cảm động đến rơi nước mắt, cứ ngỡ thằng cháu bé tí đã biết hiếu thảo, biết nghĩ đến bà.

Nhị Bảo cứ tự đắc rằng giấu kỹ lắm, ai ngờ một lần nọ, mẹ Lý trò chuyện phiếm với hai vợ chồng Lý Thâm và Thẩm Y Y, lỡ buột miệng nhắc đến chuyện này.

Nhị Bảo co rúm lại, lấp bấp phân bua: "Đ là con muốn hiếu thảo với bà mà!"

Lý Thâm thừa biết m cái lời vòng vo của thằng bé, chỉ tay vào m quả trứng gà trong tủ: "Trong kia cha chuẩn bị cho con hai chục quả trứng sống, đủ để con mang về hiếu thảo với bà nội của con. Nhưng nếu con mà bỏ lòng đỏ, cha sẽ cho con một trận đòn đ."

"..." Đúng là cha hổ!

Nhị Bảo lẩm bẩm hậm hực đáp: "Con biết ."

"Cha?" Đại Bảo đeo cặp sách tới.

"Vào ăn sáng ," Lý Thâm nói, dặn dò hai đứa: "Nhớ tự rửa bát của mới học đ."

"Vâng ạ," Đại Bảo ngoan ngoãn đáp.

Lý Thâm liền trở về phòng, định lên giường tiếp tục ôm vợ ngủ thêm một lát.

Thẩm Y Y đã tỉnh giấc, th bước vào, nhớ tới chuyện tối qua mà cả mặt đỏ bừng.

Lý Thâm vừa liền biết cô đang nghĩ gì, lên giường ôm cô vào lòng, trêu chọc: "Vợ ơi, em sắp sửa là mẹ của bốn đứa trẻ , mà còn ngượng ngùng đến thế ư?"

Khuôn mặt của Thẩm Y Y càng trở nên đỏ hơn, cô đánh nhẹ vào : " cho rằng ai cũng mặt mo như chắc? Rõ ràng lúc em mới về đây, còn kín đáo lắm mà."

"Vợ, đừng nghịch nữa!" Giọng Lý Thâm bỗng trở nên khàn đặc.

Thẩm Y Y lập tức kh dám động đậy. Tối hôm qua cô là được thỏa mãn, còn thì vẫn đang nhịn nhục. Cô sợ nổi hứng thú tính.

Lý Thâm chợt bật cười thành tiếng.

Thẩm Y Y: "..." lại chọc ghẹo cô!

Hai vợ chồng đùa giỡn một lát, Lý Thâm đành rời giường.

Thẩm Y Y cùng ra ngoài. Hai ăn sáng xong, Lý Thâm liền làm.

Sau khi rời kh bao lâu, Thẩm Y Y nghe th tiếng ồn ào từ ngoài cửa thì ra Lâm Gia Đống đã bị bắt!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...