Trọng Sinh: Cùng Chồng Cũ Nuôi Con Thành Tài
Chương 234:
Chờ đến khi nghe th tiếng động từ bên trong vọng ra, mãi đến tám giờ sáng, mẹ Lý ngay lập tức giơ tay gõ cộc cộc vào cánh cửa.
Nhị Bảo đang buồn tiểu, nghe tiếng gõ cửa thì vội vàng chạy ra mở.
Mẹ Lý vừa th thằng bé, liền đẩy nhẹ nó ra để ngó vào bên trong. Th bên trong vẫn còn yên tĩnh, bà liền hạ giọng hỏi: "Mẹ cháu đâu?"
"Mẹ cháu vẫn chưa dậy ạ," Nhị Bảo gãi đầu, ngáp một cái thật dài, giọng còn ngái ngủ đáp, "Bà nội, hôm nay bà lại sang sớm thế ạ?"
" còn chưa dậy chứ?" Mẹ Lý lẩm bẩm vẻ thất vọng, " ta đã dán kết quả lên hết , những dự thi đại học đều đã xem cả !"
"Kết quả đâu biết chạy đâu ạ, lúc nào xem mà chẳng được." Nhị Bảo lại mệt mỏi ngáp dài, "Bà nội, giờ vẫn còn sớm lắm, mẹ cháu dậy sớm thế này kh nổi đâu. Đến lúc mẹ cháu rời giường còn rửa mặt, ăn sáng, chắc cũng đến khoảng chín giờ rưỡi. Vậy thì đến hơn chín giờ rưỡi bà hãy qua nhà cháu nhé! Giờ mới tám giờ thôi ạ, cháu còn thể ngủ thêm một giấc nữa, bà nội cháu cứ vào trước ..." Thằng bé định nói là để nó ngủ tiếp.
Nào ngờ chưa dứt lời, Mẹ Lý đã túm chặt l nó, kéo thẳng vào phòng bếp, "Ngủ gì mà ngủ, kh được ngủ nữa! Mau làm bữa sáng , chờ đến khi mẹ cháu tỉnh dậy là thể ăn luôn!"
Nhị Bảo ngớ .
"Bà nội, mẹ cháu kh dậy sớm vậy đâu ạ."
Mẹ Lý kiên quyết: "Lỡ đâu dậy sớm thì ? đồ ăn sẵn nóng hổi thì tốt quá còn gì."
"Nhưng lỡ mẹ cháu kh dậy sớm, đồ ăn nguội mất thì ạ?"
"Cho vào nồi hâm lại là nóng ngay!" Mẹ Lý vẫn kh chịu nhường nhịn.
Nhị Bảo chỉ biết thở dài.
Thằng bé còn muốn quay về phòng tr thủ ngủ thêm một chút, "Bà nội, cháu kh muốn làm bữa sáng. Cha cháu đang ở nhà mà, bà gọi cha cháu dậy làm được kh ạ?"
"Cha cháu đang ngủ cùng mẹ cháu đ," Mẹ Lý buột miệng nói ra, lại th câu này vẻ chút hớ hênh, vội vàng chữa lời, "Cha cháu ngủ chung phòng với mẹ cháu, nếu gọi cha cháu dậy, lỡ làm ồn đến mẹ cháu thì bây giờ?"
Nhưng cháu cũng đang buồn ngủ đây...
Nhị Bảo cảm th vô cùng ấm ức, lủi thủi vào phòng bếp chuẩn bị bữa sáng.
Cũng may Mẹ Lý vẫn còn chút lương tâm, bà chủ động nhóm lửa giúp Nhị Bảo.
Nhà ở thời b giờ còn chưa cách âm tốt, Thẩm Y Y đang ngủ trong phòng, tự nhiên cũng nghe th tiếng động. Cô khẽ đẩy Lý Thâm, lười biếng nói: "Đại Bảo, Nhị Bảo dậy kh? hôm nay bọn nhỏ lại thức sớm thế nhỉ?"
Lý Thâm đã tỉnh dậy từ lúc Mẹ Lý gõ cửa, nhưng kh mở mắt. xoay ôm l vợ , đáp: "Là Nhị Bảo đang làm bữa sáng, mẹ lại tới."
"Mẹ lại tới?" Thẩm Y Y tỉnh táo hơn một chút, " vì chuyện kết quả thi kh?"
"Chắc là vậy ," Lý Thâm mở mắt, ngồi dậy, " dậy trước nhé, em cứ ngủ thêm một lát . làm xong bữa sáng sẽ gọi em dậy."
Thẩm Y Y cũng ngồi dậy, "Thôi bỏ , chúng ta xem kết quả xong về ngủ tiếp."
Cô đã tự tính được kết quả của nên kh sốt ruột, nhưng Mẹ Lý thì kh biết, chắc c giờ đang lo lắng lắm.
Hai liền rời giường.
Mẹ Lý th bọn họ đã dậy, mừng rỡ kh thôi, nói rằng bà đã đun nước nóng xong , bảo hai vợ chồng mau rửa mặt.
Chờ khi bọn họ rửa mặt, bà kích động vỗ cánh tay Nhị Bảo một cái, đắc ý nói, "Th chưa, mẹ cháu chẳng đã dậy sớm ? May mà bà kh để cháu vào ngủ vùi thêm."
Nhị Bảo: "..."
Bà nội, bà chắc là kh bà cố tình gây ra tiếng động lớn, để đánh thức mẹ cháu dậy sớm kh ạ?
Lời này Nhị Bảo kh dám nói ra, nó xoa xoa cánh tay, giọng ệu chút u oán: "Bà nội, bà đánh cháu hơi đau đ ạ!"
Vừa Mẹ Lý quá kích động, lúc vỗ tay kh kiểm soát được sức lực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-cung-chong-cu-nuoi-con-th-tai/chuong-234.html.]
Nếu là mọi khi, Mẹ Lý vừa nghe th thằng bé nói đau, lập tức sẽ dỗ dành nó.
Nhưng lần này...
"Ôi chao, cháu là thằng con trai, lại yếu ớt thế này?" Mẹ Lý phẩy tay, chẳng thèm để tâm, đoạn tiếp tục ngồi xổm xuống nhóm lửa. "Được , được , mau ra làm bữa sáng . Lát nữa mẹ cháu đánh răng rửa mặt xong là thể ăn được ngay."
Nhị Bảo bĩu môi: "... Bà nội ơi, giờ cháu đâu còn là cháu cưng của bà nữa. Mẹ cháu mới là cháu cưng của bà chứ."
"Kh , là con dâu ngoan mới đúng." Mẹ Lý vội vàng sửa lại lời bé.
Nhị Bảo ngớ : "Vấn đề kh là cháu kh còn là cháu cưng của bà nữa ? bà lại chẳng thèm cãi lại thế?"
Sau khi Lý Thâm và Thẩm Y Y thức giấc, Đại Bảo, Tiểu Bảo, Tiểu Bối cũng lục tục dậy theo.
Bữa sáng xong xuôi, mọi thứ đã dọn dẹp đâu vào đ, vừa đúng chín giờ là cả nhà thể lên đường.
Trên con đường tuyết đọng dày đặc, lại cũng đ đúc, th vậy họ quyết định bỏ xe đạp lại, sắm sửa bộ xuống huyện thành.
Mẹ Lý dắt tay Tiểu Bối trước, vừa ra khỏi ngõ đã th Lý với vẻ mặt mệt mỏi, kh biết mới từ đâu về, tóc mai đều ướt đẫm sương sớm.
"Lão già này!" Mẹ Lý gọi với theo . "Mới sáng sớm đã đâu từ sớm thế? giờ này mới về? Về nhà ngay , cơm sáng đã để trong nồi hấp cho , lẽ hơi nguội, tự xem hâm lại nhé. kh rảnh lo cho đâu, giờ xuống huyện xem kết quả thi với nhà thằng hai đây!"
"Đợi một chút!" Ông Lý rõ ràng là đường vội vã, giờ vẫn còn thở hổn hển. Khuôn mặt vốn dạn dày sương gió vì qu năm vất vả đồng áng, nay hiện rõ vẻ kích động, nhưng đôi mắt trũng sâu lại ánh lên vẻ sáng ngời lạ thường.
Ánh mắt dừng lại trên Thẩm Y Y và Đại Bảo, há hốc mồm lại ngậm vào, rõ ràng là đang kích động đến nỗi nói kh nên lời.
Thẩm Y Y và Lý Thâm liếc nhau, cái dáng vẻ kích động của Lý, cộng với quần áo lấm lem và vẻ mệt mỏi, lẽ là...
Đan Đan
"Cha, cha mới từ huyện về đ ạ?" Thẩm Y Y thăm dò hỏi.
"Ừ, ừ, ừ!" Ông Lý vội vàng gật đầu lia lịa.
"Sáng sớm xuống huyện làm gì? Trúng gió à?" Mẹ Lý xen vào, "Sớm biết vậy thì đã cho cùng ..."
Mẹ Lý bỗng nhiên bừng tỉnh, mặt mũi rạng rỡ hẳn lên, lập tức chộp l cánh tay Lý. "Lão già! xem kết quả kh? Ông tài ghê! đã th lạ vừa tỉnh giấc đã chẳng th đâu, ai dè còn sốt ruột hơn cả ! Ông mau nói , thằng hai nhà thi được bao nhiêu ểm? Cả kết quả của Đại Bảo nữa? Ôi chao, mau nói , làm sốt ruột muốn c.h.ế.t !"
"Đại Bảo thi được 382 ểm!" Ông Lý hớt hải nói, giọng khàn khàn vì phấn khích.
"382 ểm ư?!" Giọng Mẹ Lý chợt vút cao, bà vội vàng quay đầu về phía Thẩm Y Y, hỏi lại cho chắc: "Tổng ểm là 400 đúng kh hả con?"
"Dạ đúng ạ." Thẩm Y Y vẻ mặt vừa mừng rỡ vừa thấp thỏm của mẹ chồng, vừa buồn cười vừa đáp: "Kh sai đâu ạ."
"A chao!" Mẹ Lý ôm chầm l Đại Bảo đang đứng cạnh bên, kích động đến mức muốn nhảy dựng lên. "Đại Bảo cháu giỏi quá xá, cháu là niềm tự hào của bà nội!"
Đại Bảo bất ngờ bị Mẹ Lý ôm chặt, loạng choạng suýt ngã xuống đất. Sau khi đứng vững lại, bé chỉ biết lúng túng đứng yên.
Chờ đến lúc Mẹ Lý bu ra, Nhị Bảo lập tức lao tới ôm chầm l trai, vỗ bốp bốp vào vai Đại Bảo như lớn. "Kh hổ là trai của em! tuyệt lắm!"
Nghe lời này cứ như thể Đại Bảo đạt được thành tích cao là nhờ c Nhị Bảo làm em trai vậy.
Đại Bảo lạnh nhạt đẩy tay Nhị Bảo ra. Tiểu Bảo thì x đến, " cả, giỏi quá xá là giỏi!"
"Em cũng thể làm được như , học hành chăm chỉ." Đại Bảo trước mặt Tiểu Bảo, vẫn ra dáng một cả.
"Ừm, em nhất định sẽ làm được!" Tiểu Bảo nắm chặt tay, "Em muốn học tập theo cả, sau này cả chính là tấm gương để em noi theo!"
Sau đó đến lượt Tiểu Bối, cô bé bước hai cái chân ngắn, ngửa đầu nói, " cả, giỏi!"
Đại Bảo trực tiếp ôm cô bé lên, "Tiểu Bối cũng giỏi!"
Nhị Bảo: "..." trai phân biệt đối xử!
Chưa có bình luận nào cho chương này.