Trọng Sinh: Cùng Chồng Cũ Nuôi Con Thành Tài
Chương 267:
Ngô Tiểu Mạn th ánh mắt ấm ức của mẹ , sốt ruột, nàng dịu giọng dỗ dành: "Mẹ, về sau mẹ cũng giữ mãi thái độ này nhé! nhà họ Thẩm đoàn kết, con đã là một nhà họ Thẩm , cho nên chúng ta cũng chung lòng chung dạ với họ mới được chứ... Mẹ xem m tháng nay, mẹ hòa nhã với bố mẹ chồng con , bọn họ cũng đối xử chân thành với mẹ hơn nhiều kh?"
"Đúng vậy."
Mẹ Ngô khẽ gật đầu.
M tháng này, bà ta đã tự nhận ra thái độ kiêu căng, hách dịch trước đó cư xử với nhà họ Thẩm là sai. Cho nên, bà đã cố gắng hạ xuống để hòa hợp với nhà họ Thẩm. Lúc vừa mới bắt đầu, nhà họ Thẩm vẫn còn để bụng chuyện bà ta từng gây khó dễ cho Thẩm Y Y, về sau lẽ th bà quả thực đã thay đổi, thái độ cư xử với bà ta cũng đã dần dịu . Dù thì m tháng nay, cả nhà chung sống cũng khá hòa thuận. Mặc dù chuyện liên quan đến Thẩm Y Y, bọn họ vẫn kh khỏi hoài nghi bà ta!
Cả nhà Thẩm Y Y ăn cơm tối ở nhà họ Thẩm, lại quây quần bên bà Thẩm một lúc lâu, mới ra về. Sau khi về đến nhà, tắm rửa xong xuôi thì lên giường ngủ.
Hôm sau, khi Lý Thâm vừa trở , Thẩm Y Y cũng đã bừng tỉnh.
Lý Thâm đang xỏ giày nên vẫn chưa hay cô đã thức giấc.
Cô khẽ duỗi mũi chân, chạm nhẹ vào ... chẳng đá mà như trêu ghẹo, ve vãn Lý Thâm.
Mũi chân vừa chạm tới Lý Thâm, ngay lập tức, bàn chân cô đã bị nắm gọn.
Lý Thâm quay đầu lại cô, hỏi khẽ: "Trêu chọc đ à?"
Thẩm Y Y híp đôi mắt còn mơ màng, mỉm cười tinh nghịch. Th nắm chân kh chặt, cô liền bạo dạn đạp nhẹ vào n.g.ự.c một cái.
Nàng mỹ nhân vừa tỉnh giấc đã trở nên lười biếng khó tả. Còn Lý Thâm, đang mân mê gót chân trắng nõn, nhỏ xinh của vợ, một vẻ trêu chọc đến mê .
Yết hầu Lý Thâm khẽ nhấp nhô. Khi bàn tay siết chặt hơn, Thẩm Y Y đột nhiên đổi ý, nũng nịu nói: " Thâm, chúng ta cùng mua đồ ăn sáng nhé?"
"Kh vội," Lý Thâm nói, kh cho phép cô đổi ý. Bàn chân cô đã bị ghì chặt lại, kh cựa quậy.
ghì chặt cô vào lồng ngực, giọng khàn khàn thì thầm: “Đợi thêm chút đã.”
“Kh được đâu.” Khi định hôn, cô vội thốt lên: “Em đói bụng .”
Thẩm Y Y chỉ muốn trêu Lý Thâm một chút. Cô định nhân lúc trời còn sớm ra ngoài mua bữa sáng, tiện thể quan sát tình hình các quầy hàng buôn bán, kh ngờ Lý Thâm lại chẳng hứng đùa giỡn lúc này.
Cô đã coi nhẹ việc buổi sáng chính là lúc nhu cầu sinh lý của đàn dồi dào nhất, huống hồ Lý Thâm lại tuổi trẻ khỏe mạnh cường tráng, tinh thần phơi phới, mà trước mặt Thẩm Y Y lại càng là kh kiềm chế được bản thân.
Thẩm Y Y đã chủ động trêu ghẹo, làm thể bu tha cô được? liền cúi xuống hôn cô.
Thẩm Y Y: “...” Đành chịu nhắm mắt lại.
Cô đã sai , kh nên đùa giỡn đàn này.
Lý Thâm cảm nhận được sự ảo não của cô, mỉm cười, còn định tiếp tục, bỗng nhiên chiếc bụng phẳng lì, trơn mịn của cô lại vang lên tiếng kêu réo ùng ục.
Lý Thâm dừng lại: “...”
Thẩm Y Y sửng sốt: “...”
Cả hai đều kh ngờ được!
Sau cùng thì, Lý Thâm vẫn kh nỡ để vợ chịu đói.
đành chịu khoác vội quần áo vào, l giúp cô bộ đồ từ trong buồng tủ. Khi quay đầu lại, th cô đang lén cười tủm tỉm.
Lý Thâm: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-cung-chong-cu-nuoi-con-th-tai/chuong-267.html.]
trầm giọng nói: “Nếu em kh muốn ăn sáng, vậy chúng ta quay lại chuyện ban nãy?”
Thẩm Y Y cuống quýt đáp: “Muốn lắm chứ ạ, em đói lả cả .”
Lý Thâm khẽ cười một tiếng, quay đầu ném quần áo cho cô, tiện tay còn xoa rối mái tóc của cô.
Đan Đan
Thẩm Y Y: “...” đàn này quả thực là càng ngày càng tính trẻ con.
Sau khi hai vợ chồng mặc quần áo xong, họ đến phòng Tiểu Bối và Tiểu Bảo thoáng qua, th chúng vẫn còn say giấc, bèn cùng nhau ra cửa.
Sáng sớm, thủ đô đã rộn ràng, những c nhân làm ai n chỉnh tề, đạp xe đạp hối hả đến nơi làm việc.
Thẩm Y Y và Lý Thâm tiện đường đến tiệm cơm quốc do, vừa vừa chú ý tình hình dọc hai bên đường.
Các quán rong ven đường vẫn , ều phần lớn đều tụ tập ở những nơi đ qua lại như trước cổng nhà máy, các đơn vị, hay gần tiệm cơm quốc do, còn những chỗ khuất tầm mắt, vắng vẻ thì ít th hơn. Hơn nữa, dụng cụ hành nghề cũng đều là loại gọn nhẹ, đồng thời lúc đóng gói cho khách hàng, bán còn đưa mắt bốn phía, để phòng khi đến kiểm tra thì còn kịp bỏ chạy. Khách hàng cũng nơm nớp lo sợ, vừa chờ bán đóng gói vừa qu, rõ ràng là cũng sợ bị ta bắt giữ.
“Những quán rong thế này, giá cả đồ ăn khá chăng,” Lý Thâm giải thích cho Thẩm Y Y, “lại kh cần phiếu đói.”
Thẩm Y Y gật đầu, cô cũng thể đoán ra được.
Mặc dù bây giờ chính sách đã cởi mở hơn nhiều, nhưng loại hình buôn bán này vẫn chưa được chính thức c nhận. Vậy nên, làm ăn theo kiểu này, tâm lý ta vẫn như mua bán ở chợ đen, lúc nào cũng sợ bị kiểm tra. Bất kể là bán hay mua, đều sẽ bị bắt giữ. Nếu giá cả kh ưu đãi một chút thì e rằng sẽ chẳng ai ghé mua đâu.
“ Thâm, chúng ta cũng sang đó xem thử một chút ,” Thẩm Y Y nói.
“Đợi đã, sang bên kia đã,” Lý Thâm về một hướng nào đó.
Thẩm Y Y thuận theo ánh mắt sang, lập tức th một hẻm nhỏ dẫn vào nhà máy cũng một quán rong. bán dáng nhỏ gầy, động tác nh nhẹn. Trước mặt chị ta là chiếc xe đẩy cũ nát, bên trên bày bán bánh bao, bánh quẩy, cùng với sữa đậu nành nóng hổi.
Chẳng biết là do sạp hàng của ta quá khuất nẻo hay mà, họ đã đứng đây một lát mà chẳng th bất cứ khách nào ghé lại.
So với những sạp hàng nhỏ khác thì sạp hàng này vắng vẻ.
Thẩm Y Y về phía Lý Thâm: “ quen này ?”
"Đó là Lưu Kiến Cương, quen ta từ một tháng trước." Lý Thâm kể lại: " ta từng vì tội làm ăn chui nhủi mà ngồi bóc lịch. Sau khi ra tù, nhà kh thể chấp nhận việc ta từng vướng vòng lao lý, sợ bị liên lụy, nên đã l hết số tiền ta kiếm được trước đó, còn đòi đuổi ta . ta kh chịu, bọn họ liền vác ghế đánh. Đúng lúc ngang qua, tiện tay giúp một phần, lúc đang xách một bình giữ nhiệt định mang vào khu tứ hợp viện, ai ngờ đã bị bọn họ đập vỡ tan tành. Sau đó, ta dùng toàn bộ số tiền còn sót lại trên mua một cái bình giữ nhiệt khác đền cho , bản thân thì lay lắt đói khát m ngày trời. Khi gặp lại, tr ta tiều tụy, đói đến mức kh còn ra hình nữa. đã cho ta một cái bánh bao, còn cho ta mượn ba mươi đồng."
Lý Thâm nói thêm: " kh hề lạ khi ta dùng ba mươi đồng đó để mưu sinh, nhưng quả thực kh ngờ ta lại bán bánh bao."
Thẩm Y Y kh nghĩ đằng sau lại câu chuyện như vậy, bèn kéo tay Lý Thâm, nói: "Đi nào, chúng ta nếm thử tài nấu nướng của ."
Lưu Kiến Cương từ xa đã th Lý Thâm, mừng rỡ vẫy tay gọi: " Thâm!"
"Đến nếm thử món của đây." Lý Thâm cười đáp.
" muốn ăn gì? Chừng nào em còn , cứ mặc sức mà ăn!" Lưu Kiến Cương hào sảng nói, đoạn chợt nhận ra Thẩm Y Y bên cạnh Lý Thâm, hơi khựng lại: "Đây... đây là chị dâu ạ?"
"Chào ." Thẩm Y Y cười chào hỏi ta.
"Thế mà lại đúng là chị dâu!" Lưu Kiến Cương bỗng chốc ngượng ngùng. Một Lý Thâm đến thì kh , đều là m đàn thô lỗ, chẳng cần câu nệ nhiều. Nhưng mang theo vợ đến thì lại khác . ta bên trái một lát, lại bên , nói: "Chỗ em kh gì tốt để chiêu đãi chị dâu cả..."
Thẩm Y Y nở nụ cười tươi tắn, những chiếc bánh bao trước mặt Lưu Kiến Cương, đáp: "Kh đâu, thế này đã là tốt ."
Cũng chỉ thể nói như vậy thôi.
Lưu Kiến Cương cầm gi dầu, thoăn thoắt chọn m cái bánh bao lớn, sau đó còn bưng ra hai chén sữa đậu nành và một cặp bánh quẩy cho họ, cười ngượng nói: " lẽ kh ngon lắm đâu ạ..."
Thẩm Y Y và Lý Thâm đều cho rằng ta chỉ khách sáo, chỉ là kh ngờ khi cắn miếng đầu tiên, hương vị... quả thực chẳng ra cả.
Chưa có bình luận nào cho chương này.