Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh: Cùng Chồng Cũ Nuôi Con Thành Tài

Chương 27:

Chương trước Chương sau

Mẹ Lý cũng đứng lẫn trong đám đ, một tay ôm chặt Đại Bảo đang khóc nấc đòi mẹ, một tay vỗ về dỗ dành Nhị Bảo và Tiểu Bảo, hai đứa bé vừa vác củi về nhà đã nghe được tin dữ.

Giang Ái Linh th mẹ Lý kh làm việc, cô ta cũng thừa cơ hội này mà trốn việc, ngoài miệng còn cay nghiệt nói: "Ôi, chị hai Y Y lại xui xẻo như vậy, chỉ lên một ngọn núi mà cũng thể gặp heo rừng, cái thân mỏng m yếu ớt như chị làm chịu nổi những cú húc của heo rừng chứ?!"

Đại Bảo và Nhị Bảo nghe hiểu, nước mắt càng tuôn như suối. Tiểu Bảo chưa hiểu rõ sự nghiêm trọng của sự việc, th hai khóc, bé cũng khóc theo.

Mẹ Lý dỗ đứa này lại khóc đứa khác, càng thêm bực bội, oán hận trừng mắt Giang Ái Linh: "Cô kh nói thì kh ai bảo cô câm! Còn kh mau làm việc cho ?"

Giang Ái Linh tức tối quay về, lầm bầm rủa Thẩm Y Y c.h.ế.t dưới móng vuốt heo rừng cho .

Vương Yến, cái miệng nh nhảu, thích hóng chuyện, th còn chưa xuống núi, c việc của còn chưa làm xong đã theo Giang Ái Linh ra ruộng, vẫn kh quên d dài hỏi chuyện: "Bà Thiết Trụ, mẹ chồng của chị mà khó tính dữ vậy?"

"Trong lòng bà , cả cái nhà hai mới là cục vàng cục bạc, còn nhà chúng thì chẳng khác nào cọng cỏ rác, làm mà kh cay nghiệt với cho được?" Giang Ái Linh hừ một tiếng: "Chị xem cái cô Thẩm Y Y từ khi về làm dâu nhà họ Lý bao giờ đặt chân xuống ruộng đâu? chỉ nghỉ ngơi một lát đã bị bà mắng."

Vương Yến đánh hơi th chuyện hay để hóng hớt, liền thuận nước đẩy thuyền, tiếp lời: " cũng cảm th mẹ chồng đối với chị cũng hơi quá đáng, nhưng cái vụ 'nhà hai là cục vàng' là vậy?"

Giang Ái Linh coi như tìm được tri kỷ để giãi bày, bèn tuôn một tràng than vãn kể lể kh ngớt.

Bọn họ mới vừa chưa bao lâu, m như Trần Cường đã khiêng con heo rừng lớn xuống núi, phía sau là Lý Thâm đang cõng Thẩm Y Y. th heo rừng lớn như vậy, khiến kh ít kinh ngạc, há hốc miệng. Ai n đều xúm vào giúp đỡ kh ngớt tay chân.

Ba đứa Đại Bảo thì lại càng sốt ruột lo lắng cho mẹ, th mẹ thì ba đứa càng òa khóc nức nở.

Thẩm Y Y cảm th chút ngượng ngùng, bởi vì khi bọn trẻ bắt đầu khóc òa, ánh mắt của mọi , vốn đang dán chặt vào con heo rừng, liền đồng loạt chuyển sang cô. Ánh mắt ai n đều lộ vẻ khó tả, khiến Thẩm Y Y đang nằm sát rạt trên lưng Lý Thâm đỏ bừng mặt, chỉ muốn tụt xuống ngay lập tức.

Mẹ Lý vội vàng bước lên ngăn cản cô: "Y Y, con bị thương ở đâu kh? Ôi chao, con xuống làm gì chứ? Đừng xuống, cứ để Lý Thâm cõng con."

"Mẹ, con kh , chỉ là do quá sợ hãi nên chân tay hơi mềm nhũn thôi ạ." Thẩm Y Y cố gắng bịa ra một lời nói dối cho xuôi tai.

Mẹ Lý cũng chú ý đến ánh mắt dòm ngó của những xung qu, bà trừng mắt m phụ nữ đang xúm xít ba hoa kia: " cõng con là chồng của con , mắc mớ gì tới họ mà m cô bận tâm?"

bà lại vỗ vỗ cánh tay rắn chắc của Lý Thâm: "Cõng vợ con cho cẩn thận vào đ."

Lý Thâm vừa định "Dạ" một tiếng thì ba đứa nhỏ đã xuất hiện, trên hàng mi còn vương vất những giọt nước mắt, chúng nghiêm nghị dặn dò bố .

Đại Bảo: "Cha, cha cõng mẹ cho thật vững đó."

Nhị Bảo: "Cha, chờ con lớn con sẽ cõng mẹ, nhưng bây giờ con còn bé quá, cha giúp con cõng trước .”

Tiểu Bảo: "Cha, cõng mẹ."

Lý Thâm chỉ "Ừ" một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-cung-chong-cu-nuoi-con-th-tai/chuong-27.html.]

ước chừng cô gái trên lưng một cái, cõng cô càng thêm vững vàng.

chỉ sợ cô kh muốn, còn ánh mắt của khác thì nào bận tâm.

Thẩm Y Y: "..."

Đám phụ nữ: "..." Hôm nay họ đã thật sự được chứng kiến cô con dâu thứ hai nhà họ Lý được cưng chiều đến nhường nào.

Trước kia vẫn luôn nghe ta đồn đại rằng Lý Thâm yêu thương vợ hết mực, say mê chẳng rời, nhưng ai n đều cảm th khó tin. Bởi lẽ, gạt bỏ cái tiếng hung tợn trước kia của Lý Thâm sang một bên, ngay cả lúc này, trên vẫn toát ra một khí chất lạnh lùng, xa cách và khó gần. Bảo bà con tưởng tượng ra dáng vẻ ân cần, thâm tình của khi ở cạnh Thẩm Y Y thì quả thực phần làm khó trí tưởng tượng của họ . Nhưng hôm nay xem như đã được chứng kiến tận mắt, ừ, tuy rằng kh đến mức khúm núm nịnh nọt hay ân cần chiều chuộng, nhưng gạt bỏ vẻ ngoài thô ráp, cộc cằn của sang một bên, ta vẫn thể cảm nhận được sự cưng chiều, nâng niu và chở che mà dành cho cô.

Còn m đứa nhỏ nữa, kh nói vợ của Lý Thâm bỏ bê ba đứa con trai của cô ? Vậy mà m đứa nhỏ lại vừa quấn quýt vừa yêu thương cô đến thế chứ? Đúng , còn mẹ Lý – mẹ chồng với tiếng dữ đồn xa vậy mà cũng đối xử với cô tốt đến mức này, còn bảo con trai cõng con dâu bà trước mặt bao nhiêu . Chẳng lẽ bà kh lo việc này sẽ làm tổn hại đến thể diện của con trai bà, khiến nó chịu thiệt thòi hay ?

Mọi đều ngạc nhiên, Thẩm Y Y đâu bị thương tích gì, chỉ là bị hoảng sợ mà thôi, lại được chăm sóc kỹ lưỡng, cẩn trọng đến thế chứ? Trong thôn còn phụ nữ sinh con hôm trước, hôm sau đã ra đồng làm việc để kiếm c ểm, ta nào mong m yếu ớt đến thế này đâu.

Đặc biệt là những phụ nữ tuổi tác kh chênh lệch Thẩm Y Y nhiều, sau khi kết hôn con, liền liên tưởng đến cảnh nhà cửa ồn ào như cái chợ, gà bay chó chạy của chính nhà , cảm giác chênh lệch đó kh chỉ là một trời một vực.

Thẩm Y Y vốn định xuống khỏi lưng Lý Thâm, nghe vậy cũng kh nài nỉ thêm nữa. Ở thời đại này, quan hệ nam nữ vẫn nghiêm ngặt và kín đáo, nếu trai gái chưa lập gia đình mà thân mật như thế này trước mặt mọi thì nhất định sẽ bị ta chỉ trỏ, dèm pha, nghiêm trọng hơn còn thể sẽ…

Nhưng cô và Lý Thâm là vợ chồng, đã m mặt con , nhiều lắm là sẽ bị ta nói một câu "Kh biết xấu hổ".

Nhưng thế thì đã ? Cuộc đời này đâu sống cho khác xem.

Trưởng thôn Lý Sơn nghe tin, nh đã vội vàng chạy đến. th con lợn lòi to đến vậy, cũng giật . Ông trấn an Thẩm Y Y vài câu, khen cô gái dũng cảm, đánh được một con lợn rừng lớn như vậy.

Trưởng thôn Lý Sơn đã hơn bảy mươi tuổi, là cùng thế hệ với nội Lý Thâm, là nhân vật được kính trọng trong gia tộc họ Lý. Nhưng lão thân hình nhỏ gầy, sắc mặt vẻ kém khỏe.

Thẩm Y Y khẽ khàng nói với vẻ yếu ớt: "Trưởng thôn, bác quá lời , cháu chỉ là may mắn thôi. Con lợn lòi này tự đ.â.m đầu vào gốc cây mà ngất xỉu, cháu mới thoát nạn được. Chân tay cháu giờ vẫn còn bủn rủn, run rẩy cả đây. Nếu kh nhờ Thâm và Cường Tử kịp thời tìm th, đợi con lợn lòi tỉnh dậy thì cháu chẳng biết làm nữa."

Đan Đan

"Thưa trưởng thôn, con heo rừng này to lắm, m Cường Tử khiêng về chắc cũng vất vả lắm . Hay là nhờ m chú mổ thịt nó ra, bồi dưỡng cho m một bữa ra trò? Với lại, bà con trong thôn dạo này bận rộn thu hoạch vụ thu cũng cực nhọc cả, thịt heo rừng chia phần cho mọi thì ai n cũng phấn khởi, làm việc hăng hái hơn."

Trong lòng trưởng thôn cũng đã nghĩ tới ều này. Thời buổi này, những thứ bắt được trên núi như gà rừng, thỏ thì kh nói làm gì, nhưng với những con vật lớn như heo rừng thế này thì nhất định nộp cho hợp tác xã hoặc chính quyền. Dù vậy, Thẩm Y Y là c lớn nhất trong việc bắt được nó, nên để cô tự nguyện đề xuất vẫn là hay hơn cả.

"Được." Trưởng thôn gật đầu đồng ý, ánh mắt Thẩm Y Y thoáng hiện vài phần hài lòng. Ông vẫn luôn nghe đồn vợ thằng Lý Thâm là cô gái thành phố đỏng đảnh, kiêu kỳ, chẳng hiểu sự đời, còn lo cô sẽ gây ra chuyện gì dại dột.

Vậy mà giờ đây cô lại biết nghĩ đến khác thế này, đúng là làm bất ngờ.

Biết cô bị dọa, sang m đứa nhỏ đôi mắt vẫn còn hoe hoe đỏ, trầm ngâm lát, quay sang dặn dò Lý Thâm: “Thằng Thâm này, hôm nay cháu cứ nghỉ làm , về nhà mà ở bên vợ cho khuây khỏa. con bé bị phen này cũng sợ hãi lắm đó."

Lý Thâm gật đầu, trong lòng cũng thầm nghĩ đúng như vậy. lễ phép nói: "Dạ, cháu cảm ơn trưởng thôn."

Xong xuôi, trưởng thôn liền sắp xếp Trần Cường cùng vài th niên khỏe mạnh khác khiêng con heo rừng to tướng lên chợ xã, nhờ tìm thợ mổ lợn mới tìm đội trưởng sản xuất, tường thuật lại mọi chuyện.

Đội trưởng sản xuất sau đó cũng nh chóng phân c c việc. Ban đầu bà con còn hơi chưng hửng chút đỉnh, nhưng khi nghe nói đêm nay thịt heo rừng để ăn thì ai n đều hăng hái, làm việc nh hơn hẳn.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...