Trọng Sinh: Cùng Chồng Cũ Nuôi Con Thành Tài
Chương 285:
Lúc Tiểu Bối về thủ đô mới hai tuổi, đương nhiên kh còn nhớ gì về thôn Th Thủy nữa, chỉ là m trai của cô bé dọn đồ, cô bé cũng lon ton chạy theo thu dọn.
Lần này quay về kh dẫn theo Lang Nha, sau khi dọn đồ xong, Thẩm Y Y liền bảo bốn đứa con đưa Lang Nha tới nhà họ Thẩm gửi.
Còn Thẩm Y Y thì theo Lý Thâm tới bưu cục để gọi ện thoại cho Chu Phong Thu.
Đã hẹn sẵn thời gian, đúng giờ đó, ện thoại gọi , bên kia liền nghe máy: “ Thâm đó ư?”
“Là đây.” Lý Thâm nói: “Cha thế nào ?”
“Chỉ bị trật chân thôi, còn đầu thì bác sĩ nói kh vấn đề gì nghiêm trọng.” Chu Phong Thu nói: “Cha cũng nói kh cả, nhưng em th ánh mắt vẻ lơ mơ, lúc khám bác sĩ, em phía sau họ, phát hiện bước chân của cụ hơi lảo đảo. Em hỏi thì còn chối, hỏi bác sĩ thì bác sĩ nói bình thường, qua hai ngày nữa sẽ hồi phục, bảo chúng ta kh cần lo lắng!”
Lý Thâm và Thẩm Y Y đồng loạt nhíu mày, hai vợ chồng trao nhau ánh đầy lo âu.
Thẩm Y Y nói: “Lão Chu này, đụng trúng đầu thể nặng hoặc nhẹ, tuy bác sĩ nói kh , nhưng tốt nhất vẫn nên đến bệnh viện thành phố khám thử một lần cho chắc.”
“Đến bệnh viện thành phố ư?”
“Đúng vậy, chụp phim xem ! Mặc kệ hay kh, như thế cũng an tâm hơn nhiều.” Thẩm Y Y kiên quyết nói.
Chu Phong Thu suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn nghe theo lời Thẩm Y Y: “Được, cha đã lớn tuổi , khám xét một chuyến cũng tốt. Chỉ là đoán chắc sẽ chẳng chịu đâu, vừa nãy lúc ở bệnh viện huyện, vẫn khăng khăng nói kh , đòi về nhà cho bằng được!”
Bây giờ nhiều già đều ngại đến bệnh viện. Một là mê tín, cảm th đến bệnh viện kh may mắn; hai là sợ tốn kém. Nhưng xa tr rộng như cha Lý chắc kh đến nỗi mê tín, đại khái là sợ tốn tiền!
“Vậy cứ nói với cha, em với Thâm kh yên tâm. Nếu kh chịu , hai đứa em quay về cũng đích thân đưa khám một chuyến.” Thẩm Y Y nói.
Chu Phong Thu nghe vậy, ánh mắt sáng bừng: “Ý này hay quá chị dâu, vậy nói với cha ngay đây, thôi nhé, chào chị!”
“Ế? Đợi đã…” Thẩm Y Y còn muốn nói gì đó, nhưng Chu Phong Thu đã ngắt máy cái xoạch . Quay số định gọi lại, bên kia đã báo Phong Thu .
Thẩm Y Y: “...” Cô luôn cảm th vừa nãy cô nói cha Lý kh , họ quay về cũng đưa cha Lý bệnh viện, Chu Phong Thu lại nghe thành nếu cha Lý kh , họ sẽ về dẫn ta bệnh viện.
Cô và Thâm đưa mắt nhau, Lý Thâm chỉ còn biết lắc đầu cười khổ, vừa bất lực vừa th buồn cười: “Được vợ, mặc kệ ta , chúng ta cứ quay về trước tính!”
Được, Thẩm Y Y kh còn cố chấp vấn đề này nữa.
Lý Thâm sau khi về nhà còn ghé xưởng phế liệu sắp xếp c việc. Thẩm Y Y đến nhà ga mua vé, mua vé chuyến trưa ngày mai.
Bên phía Chu Phong Thu.
Quả nhiên cha Lý kh chịu , khăng khăng đủ ều: “Cha thật sự kh , đầu chỉ đụng nhẹ một cái thôi, còn bao lương thực lót ở bên dưới mà, kh cần đến bệnh viện tốn kém vô ích!”
“Cha à, hay là cha tự gọi ện thoại nói với Thâm và chị dâu bọn họ?” Chu Phong Thu lập tức lôi Lý Thâm và Thẩm Y Y ra làm lá c: “Họ đã nói , mặc kệ hay kh cũng đến bệnh viện kiểm tra một chút. Nếu kh, họ sẽ quay về đích thân đưa cha đ!”
Cha Lý: “...” Há hốc mồm. Cả đời này, chưa từng bị ai uy h.i.ế.p bằng cách này!
“Đi , mau lên.” Kh biết mẹ Lý vào từ khi nào, bà trừng mắt cha Lý, thế mà lại đứng về phía Lý Thâm và Thẩm Y Y: “Để con trai con dâu cách xa nghìn dặm lo lắng cho , cũng kh biết xấu hổ à!”
Cha Lý: ??? Đây còn là bà vợ coi tiền như mạng đó của kh vậy?
Cuối cùng cha Lý vẫn theo Chu Phong Thu đến bệnh viện thành phố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-cung-chong-cu-nuoi-con-th-tai/chuong-285.html.]
Mẹ Lý kh cùng, bởi vì hai đứa con trai song sinh của Lý Đại Nha còn nhỏ, Chu Phong Thu vắng nhà, một Lý Đại Nha kh một tay quán xuyến nổi, cho nên mẹ Lý đến nhà họ Chu phụ chăm sóc hai đứa cháu.
Lý Đại Bân cũng kh , Hà Chiêu Đệ đã mang thai , bây giờ đã hơn tám tháng, thể trở dạ bất cứ lúc nào, Lý Đại Bân cũng kh yên tâm để cô ở nhà một .
Chu Phong Thu th ta do dự, quả quyết bảo ta về, tự dẫn cha Lý lên chuyến xe khách cuối cùng. Bởi vì chân của cha Lý sưng kh được, cho nên ngồi xe lăn.
Đến thành phố trời đã tối mịt, bác sĩ đã sớm tan làm , cho nên hai đành tìm một quán trọ nghỉ lại một đêm. Tối đó cha Lý cũng kh dị thường gì, chỉ là sáng hôm sau thức dậy, nét mặt hơi tái nhợt.
Chu Phong Thu kh dám chần chừ thêm nữa, vội vàng đưa cha Lý tới bệnh viện. Chụp phim, kết quả cho th cha Lý bị chấn thương sọ não nhẹ, cần nhập viện theo dõi hai ngày. Thế là tối đó, cha Lý cùng Chu Phong Thu nhập viện.
Chiều ngày thứ tư, bác sĩ tới kiểm tra nói kh , bảo cha Lý tĩnh dưỡng cho tốt, kê đơn thuốc an thần cho phép họ về nhà.
Chu Phong Thu liền dẫn cha Lý về. Mẹ Lý biết cha Lý kh , lúc này mới trút được gánh lo.
Về tới huyện đã muộn, tối đó hai cũng kh về làng, mà nghỉ lại nhà Chu Phong Thu.
Sáng hôm thứ Năm, Chu Phong Thu giúp đưa bố mẹ Lý trở về làng.
Chuyện bố Lý lên bệnh viện thành phố, và tối đó kh về, bà con đã nghe Lý Đại Bân loan tin từ chiều.
Ai n chẳng rõ đầu đuôi, cứ tưởng bố Lý gặp chuyện chẳng lành, thành thử suốt hai hôm nay trong thôn xôn xao đồn đoán đủ thứ, thậm chí kẻ còn báng bổ rằng đã bệnh nặng thập tử nhất sinh.
Th bố Lý về, bà con lập tức xúm lại vây qu: “Bác Lý ơi, bác kh ạ?”
Bố Lý ngồi trên chiếc xe lăn, mặt tươi rói cười nói: “Kh đâu các vị, chỉ là chấn thương sọ não nhẹ thôi!”
“Chấn thương sọ não ư?” Dân làng đưa mắt nhau, ai bệnh tật gì cũng chỉ qu quẩn ở thôn nhờ thầy lang chữa trị, nào m ai hiểu được “chấn thương sọ não” là cái bệnh gì.
Nhưng th bố Lý đã bình an trở về, thì bụng bảo dạ chắc là kh .
Bà con suýt xoa, mừng rỡ nói: “Kh là tốt ! Trước đây nghe nói đưa bác lên tận bệnh viện huyện, chúng ai n đều sợ hết hồn, còn bảo đồng chí đại đội trưởng nói chuyện với gia đình thằng hai nhà bác đ.”
Từ chỗ Chu Phong Thu, bố mẹ Lý đã nắm rõ mọi chuyện. Họ chẳng trách bà con xóm giềng lo chuyện bao đồng, dẫu thì cũng những thực tâm quan tâm đến họ.
Tuy nhiên, cũng những kẻ bụng dạ chẳng tốt lành gì…
Đan Đan
Ánh mắt mẹ Lý lướt qua bác gái Giang đang đứng nép phía sau đám đ, bà mỉm cười, cố ý nói to rành rọt: “Cảm ơn mọi đã quan tâm! Gia đình thằng hai nhà chúng biết bố nó bị thương, ai n đều sợ x mắt!
Rõ ràng thầy thuốc ở huyện đã bảo kh , thế mà đám nhỏ cứ lo cuống cuồng! Vội vàng gọi ện thoại cho vợ của thằng hai, bảo đưa bố lên bệnh viện thành phố chụp chiếu. Bố nó kh chịu , còn dọa sẽ về tận nơi đưa bằng được. Thế là đưa bố nó , nhập viện hai ngày ròng rã, cũng chẳng bệnh tật gì nghiêm trọng!
Các xem mà xem, đám nhỏ này thật là hết thuốc chữa! Phí hoài bao nhiêu tiền bạc là cùng!”
Rõ ràng là lời trách móc, nhưng lại khiến ta nghe ra cái vẻ khấp khởi khoe khoang.
Hôm chia lương thực, ai n đều mặt đ đủ, giờ đây trong lòng ai cũng tỏ như gương, ngầm đưa mắt bác gái Giang.
Chẳng trước đây bác gái Giang cứ châm chọc vợ chồng Thẩm Y Y bọn họ vô ơn bạc nghĩa ? Giờ thì rõ ràng đã bị vả mặt chứ gì?
Bác gái Giang chẳng hề né tránh hay nín nhịn, thậm chí còn cười khẩy một tiếng: “ , hai vợ chồng thằng hai nhà các bà thật là hiếu thảo gớm! Vừa gọi vợ của thằng hai đến đưa bệnh viện, vừa dọa sẽ về tận nơi đón! Nhưng đến cuối cùng thì lại chẳng th mặt mũi thằng nào về, mọi c sức vất vả đều đổ lên đầu vợ của thằng hai, còn tiếng thơm thì lại để cho nó hưởng! Đúng là cái kiểu “hiếu” c.h.ế.t mà!”
“Này bà!” Mẹ Lý tức đến tái mét cả mặt mày, định nói thêm gì đó.
Bỗng nhiên bên tai bà văng vẳng tiếng kêu la loáng thoáng, từ xa vọng lại gần dần, từ nhỏ dần thành lớn…
Chưa có bình luận nào cho chương này.