Trọng Sinh: Cùng Chồng Cũ Nuôi Con Thành Tài
Chương 359:
Phụ nữ đa số đều để ý đến tuổi tác.
Bên cạnh Nhị Bảo nhiều khách hàng tầm hai mươi, ba mươi, thậm chí cả bốn mươi tuổi. Vừa nãy, họ đều nghe th Nhị Bảo cứ mở miệng là lại gọi cô gái hai mươi tám tuổi là "dì".
Những vị khách lớn tuổi hơn cô gái hai mươi tám kia sợ Nhị Bảo lại gọi là "bác gái", ai n đều né tránh ánh mắt của bé. Khi Nhị Bảo hỏi họ muốn mua bộ quần áo nào kh, họ cũng chỉ mỉm cười nói: "Để cô tự xem là được , cháu cứ làm việc của ."
Nhị Bảo, đã nhiều lần bị từ chối: "..." Năng lực hành động của những vị khách này cũng mạnh thật đ! Mà mẹ và mọi lại bận đến mức kh thời gian ăn cơm nhỉ?"
Vừa nghĩ vậy thì hai cô gái trẻ bước vào cửa, bé vội vàng tới: "Chào hai chị, hai muốn mua quần áo kh ạ?"
"Đúng vậy," một trong hai cô gái vừa trả lời vừa xung qu, cuối cùng cũng th Tiểu Bảo. Ngay lập tức, cô gái nở nụ cười tươi rói, nói với Tiểu Bảo: "Bọn chị đến đây tìm em! Em trai Yến Hi, bọn chị mang tiền đến đây, hai bộ quần áo mà bọn chị thử hôm qua còn kh?"
Tiểu Bảo nghe th gọi tên , qua, ngạc nhiên nói: "Hai chị đẹp đến ạ? Còn chứ còn chứ, em biết chắc hai chị sẽ quay lại nên cố ý giữ lại hai bộ đó cho các chị. Chờ em một chút, em cầm qua cho hai chị!"
Đan Đan
Chị?
Nhị Bảo kh nói chen vào được câu nào, liền nh chóng chú ý tới cách mà Tiểu Bảo xưng hô. bé cau mày, kh quen biết gì lại gọi ta là "chị", nghe quá kỳ cục, gọi như vậy sẽ khiến hai vị khách nữ này cảm th phản cảm ?
bé định nói gì đó để sửa chữa, lại th hai cô gái vô cùng vui mừng nói: "Em thật sự để lại cho bọn chị à? Phong cách đó được nhiều thích lắm, lúc bảo em giữ lại bọn chị cũng ngại ghê! Em trai Yến Hi, em tốt bụng quá ! Em kh sợ bọn chị kh quay lại nữa ?"
Việc khách ghé kh quay lại là chuyện thường tình. Chẳng hạn như hôm qua, cửa hàng của họ đón tiếp lên đến cả nghìn lượt khách, nhưng thực tế chỉ khoảng sáu bảy trăm thật sự vào xem. Trong số đó, số chốt đơn chỉ chiếm chừng một phần tư mà thôi, dù gì thì quần áo ở đây cũng kh hề rẻ.
Dù đang chương trình khuyến mãi khai trương "mua bộ thứ hai giảm 50%", nhưng ều đó đồng nghĩa với việc khách vẫn mua bộ đầu tiên với giá gốc. Thế nên, để sở hữu hai bộ quần áo, khách hàng chi ra khoản tiền tương đương một hoặc thậm chí hai tháng lương. Ngay cả những ều kiện ở thủ đô cũng kh ít đắn đo khi bỏ ra số tiền lớn như vậy.
Tuy nhiên, vì cảm th tò mò và thích thú với việc được thử đồ miễn phí, họ đều ghé vào cửa hàng. Khi rời , ai n đều l cớ quên ví, về nhà l tiền, biệt tăm luôn.
Mà Nhị Bảo lại lần nữa giật chú ý. Yến Hi ư? Lại là Yến Hi đó ?
Kh chắc lắm, nghe kỹ lại mới được!
" gì đâu ạ? Hai chị xem xem, bộ này vừa đẹp lại vừa tôn dáng, chất liệu thì khỏi chê!" Tiểu Bảo dựa theo trí nhớ đến móc treo l hai bộ quần áo mà hai cô gái muốn xuống.
M bộ quần áo này sáng nay mới được mang vào từ kho. Vì quá nhiều khách chỉ thử , bé vốn dĩ kh ý định giữ riêng cho hai cô gái này!
Nhưng ều đó cũng chẳng ngăn được bé nói những lời đường mật. "Chị đã nói quay lại thì chắc c sẽ quay lại mà, em nhất định sẽ giữ đồ lại cho chị!"
"Thật ?" Hai cô gái được bé dỗ ngọt thì phấn khởi ra mặt, lập tức cầm l bộ quần áo từ tay Tiểu Bảo.
"À tiện đây, chị ơi," Tiểu Bảo nhân cơ hội nói thêm, "Em nghĩ chiếc váy này cũng hợp với chị đó, chị muốn thử luôn kh ạ?"
Nhị Bảo trợn tròn mắt.
Ngay khi Nhị Bảo đang ngạc nhiên tột độ tự hỏi liệu chiêu này hiệu quả kh, hai cô gái đã lên tiếng: "Nhưng bọn chị kh thời gian thử đồ đâu, bọn chị còn vội về làm việc nữa!"
Nhị Bảo thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ, quả nhiên chiêu này kh thể đơn giản
"Thôi, em cứ gói lại cho bọn chị !" Một trong hai cô gái dứt khoát nói.
Chữ "giản" đang mắc kẹt trong cổ họng Nhị Bảo, kh tài nào thốt ra được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-cung-chong-cu-nuoi-con-th-tai/chuong-359.html.]
"Kh đúng ," Tiểu Bảo ngạc nhiên hỏi, "Hai chị kh thử ? Lỡ kh hợp thì ..."
"Bọn chị tin vào mắt thẩm mỹ của Yến Hi," hai cô gái khẳng định.
Nhị Bảo: "..." Kh biết những vị khách khác dễ tính như vậy kh đây.
Hai cô gái nh chóng th toán, cầm l quần áo vội vã rời .
Tiểu Bảo chốt được sáu bộ quần áo cùng lúc, vui mừng ra mặt, cố ý châm chọc trai: " hai, cũng đứng đây nãy giờ , thế chốt được m đơn ?"
"Cứ chờ xem," Nhị Bảo hừ một tiếng, "Chẳng qua là chưa tìm được khách hàng ưng ý mà thôi."
"Vì là hai của em, nên em sẽ truyền cho một chút bí quyết," Tiểu Bảo nhón chân, làm bộ làm tịch như từng trải vỗ vỗ bả vai . "Khi gặp những tầm tuổi bà nội, tốt nhất nên gọi là dì hay thím. Còn nếu là các cô, các dì, các thím, thì gọi là 'chị lớn'! Ngoài ra, cứ th ai thì gọi là 'chị' hết, đảm bảo..."
Nghe đến từ "chị" mà Tiểu Bảo cứ nhấn nhấn lại, Nhị Bảo lập tức sởn gai ốc. "Biến , biến , biến ! kh muốn gọi ta ngọt xớt như vậy đâu, quen biết gì nhau mà làm thế!"
Tiểu Bảo bị hai đẩy ra, đúng lúc khách gọi tới, bé liền hừ một tiếng chạy biến.
Nhị Bảo Tiểu Bảo lại bị khách vây kín, nhưng kh hề nản chí. Sau đó, tìm mục tiêu tiếp theo. Th một quý bà lớn tuổi bước vào, Nhị Bảo vội vàng chào hỏi. Ban đầu định gọi là "bà", nhưng lời của Tiểu Bảo vẫn văng vẳng bên tai, liền nh miệng hơn cả suy nghĩ, thốt ra một tiếng "Thím": "Thím muốn mua quần áo ạ?"
Quả nhiên... Các thím cũng kh thích kiểu "ngọt lịm" như m cô chị gái trẻ, nhưng dù thì cách gọi này vẫn thể chấp nhận được!
Vị khách nọ nghe xong, liếc Nhị Bảo một cái gật đầu: "Đúng vậy, cháu thể giới thiệu vài bộ được kh?"
"Tất nhiên là được !" Nhị Bảo mừng ra mặt, vội vàng chạy vào cùng vị khách, ngó nghiêng l ra một chiếc áo hoa văn rực rỡ. "Thím ơi, cháu th bộ này cực kỳ hợp với thím đó ạ!"
Vị khách chiếc áo, nói: "Thím muốn một bộ thoải mái một chút."
"Cái này thoải mái lắm chứ ạ," Nhị Bảo nh nhảu đáp, "Thím xem này, bộ này rộng thùng thình luôn."
Rộng rãi thì nghĩa là thoải mái ? Vị khách thầm nghĩ, nhưng bề ngoài vẫn giữ vẻ mặt ềm tĩnh. Dù thì chiếc áo này cũng thể coi là thoải mái, bà sắp xếp lại lời lẽ một chút: "Thím muốn một bộ thoải mái, nhưng mặc lên tr trẻ trung một chút. Cái áo hoa này tr hơi đứng tuổi !"
"Thím ơi, làm gì chuyện đó ạ!" Nhị Bảo lập tức vặn lại, vẻ mặt đầy kiên quyết, "Màu sắc bộ này trẻ trung rõ ràng. Nhiều diễn viên nổi tiếng bên Hương Giang còn thích mặc kiểu này khi dạo phố đó ạ, tr thời thượng biết bao nhiêu! Nếu kh mẹ cháu cứ bảo bây giờ còn đang học mà ăn mặc sành ệu quá là kh hay, thì cháu đã tự mua m chiếc áo sơ mi họa tiết này về thay phiên mặc !"
Vị khách: "..." Cái bé này bao nhiêu tuổi, bà bao nhiêu tuổi chứ? trẻ mặc đồ thời thượng thì là phong cách, nhưng ở tuổi bà mà mặc lên thì chẳng sẽ tr như già đang cố "cưa sừng làm nghé" ?
Nhị Bảo kh hề nhận ra sự khó xử của đối phương, miệng vẫn kh ngừng thao thao bất tuyệt về niềm yêu thích của dành cho áo sơ mi họa tiết. Mãi một lúc sau, mới phát hiện vị khách kia im lặng lạ thường. sang, ôi thôi – một khuôn mặt cứng đờ, kh cảm xúc!
Nhị Bảo: "..." lỡ lời gì ? Hay là do kh thích cách gọi là "thím"? Chẳng lẽ thật sự gọi là "chị" à? Khuôn mặt Nhị Bảo tái mét vì cố kìm nén, kh được, kh thể gọi như thế được!
Tiểu Bảo ở bên cạnh cũng chú ý đến tình hình bất ổn bên này, bé lập tức chạy tới, giọng ngọt ngào: "Thím ơi ~ Thím muốn mua quần áo kiểu gì, thím nói cho cháu nghe , để cháu chọn giúp thím nha? Cháu nói cho thím biết, gu thẩm mỹ của cháu kh tồi đâu đó!"
Khuôn mặt Tiểu Bảo kh quá nghiêm nghị như Nhị Bảo, bé còn nhỏ hơn, lại phần mũm mĩm hơn Nhị Bảo một chút, toát lên vẻ đáng yêu trẻ con. Cộng thêm nụ cười tươi rói, dễ dàng khiến ta cảm th dễ chịu. Cộng thêm việc vừa nhiều vây qu bé, vị khách càng thêm tin tưởng mà nhờ bé giúp chọn quần áo. Sắc mặt bà dần dịu lại, thuật lại nhu cầu của cho Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo tìm kiếm trên móc áo, l ra một chiếc áo cộc tay làm bằng vải l màu x lam thuần khiết, mang chút phong cách Á Đ th lịch, cùng với một chiếc quần đen ống rộng thoải mái. "Thím ơi, thím th bộ này thế nào ạ?"
Đôi mắt vị khách sáng bừng lên, "Bộ này đẹp quá, thím thích đúng kiểu phong cách này!"
Nhị Bảo: "..." Số tiền Tiểu Bảo kiếm được ngày hôm qua quả thực là số tiền xứng đáng bé nhận được!
Chưa có bình luận nào cho chương này.