Trọng Sinh: Cùng Chồng Cũ Nuôi Con Thành Tài
Chương 400:
"Ông xã dạy đ," Thẩm Y Y giải thích, kể với Hoàng Mai về chuyện dàn xe của Lý Thâm.
Hoàng Mai há hốc mồm kinh ngạc: "Vậy đây là cách hai kiếm tiền mua xe đ à?"
Thẩm Y Y chỉ mỉm cười, kh nói gì thêm.
"Đúng là quá đỉnh!" Hoàng Mai trầm trồ, liếc kh gian bên trong xe, tiếp lời: "Chồng là một n dân lái máy cày trong làng, cả đời luôn ao ước được lái ô tô. Nhưng ngày trước, xe cộ đều thuộc sở hữu nhà nước, muốn lái suất biên chế, nên chỉ thể từ xa mà thôi."
"Giờ đây, ô tô đã được tư nhân hóa . Nếu chồng mà biết tin này, chắc c sẽ mừng lắm, nhưng tiếc là giá đắt quá, chúng kh mua nổi!"
Thẩm Y Y quay đầu cô bạn, hơi bĩu môi: " là sinh viên Bắc Đại, lại học kinh tế. Kh lẽ kh chút tham vọng nào ? Dù kiếm vài chục nghìn đồng kh chuyện dễ, nhưng cũng đâu là bất khả thi!"
" nói nghe nhẹ nhàng thật đ," Hoàng Mai đáp, " bao nhiêu học kinh tế như vậy, m ai thể kiếm được bộn tiền như ? Đâu ai cũng đầu óc kinh do nhạy bén như ! Tớ thì càng kh . Tớ kh dám liều lĩnh như mù mò mẫm dưới ao bắt cá. Lỡ mà thua lỗ đến mức trắng tay, thì coi như cuộc đời tớ chấm dứt mất."
"Vậy thì nếu thật sự muốn, cứ về làm cùng tớ. Tớ đứng mũi chịu sào, trời sập thì gánh vác cũng là tớ. Như vậy thì còn gì sợ nữa đúng kh?" Thẩm Y Y khẽ cười: "Dù cửa hàng quần áo của tớ cũng đang cần một sinh viên tài năng xuất chúng như !"
"Kh được đâu, kh được đâu," Hoàng Mai vội xua tay, "Tớ kh chút hứng thú nào với lĩnh vực này cả, nên tớ sẽ kh đến làm phiền đâu! Nói cũng nói lại, tớ vẫn thích làm giáo viên hơn. Tớ chỉ nghĩ đến chuyện sau khi tốt nghiệp được phân về quê làm giáo viên là đủ vui . Còn chuyện xe hay kh, tất nhiên nếu mua được xe là tốt nhất, kh thì bọn tớ cũng kh quá mơ mộng hão huyền!"
"Ừm, nói ," Thẩm Y Y đồng tình, cô chỉ nói theo ý Hoàng Mai mà thôi. Mặc dù việc kinh do quần áo đang thiếu nhân sự, nhưng kh đến mức nhất thiết là Hoàng Mai. Mỗi một định hướng khác nhau, dĩ nhiên cô sẽ kh ép Hoàng Mai về làm việc với .
nh đã về tới nhà.
Sau khi Thẩm Y Y đỗ xe xong liền dẫn Hoàng Mai vào nhà. Đúng như dự đoán, cha Lý và mẹ Lý đang ngồi trong phòng khách trò chuyện rôm rả với những hàng xóm quen thuộc, gần như ngày nào cũng ghé qua nhà cô. Th cô dẫn bạn về, mẹ Lý hỏi: "Y Y, con về à? Đây là?"
"Đây là bạn con, tên Hoàng Mai," Thẩm Y Y giới thiệu Hoàng Mai với mẹ Lý.
Mẹ Lý vừa nghe liền niềm nở chào hỏi Hoàng Mai.
Bây giờ ở trong khu phố, Thẩm Y Y đã trở thành hình mẫu lý tưởng của mọi nhà. Ai cũng biết cô là vô cùng tài giỏi, cho nên họ tò mò về cô bạn mà cô mang về, nói: "Hóa ra là bạn của Y Y à? Vậy cháu cũng học Bắc Đại đúng kh?"
"Vâng ạ," Hoàng Mai chủ động trả lời.
Hàng xóm nghe vậy lập tức mời cô vào trong.
Hoàng Mai bước vào.
Thẩm Y Y cũng vào nói chuyện với mọi một lúc, sau đó đồng hồ hỏi mẹ Lý: "Mẹ, con nấu ăn đây, trong nhà còn thức ăn gì kh ạ?"
"Hình như kh còn gì nhiều? Đều ở trong bếp cả, kh thì con vào xem thử?" Mẹ Lý vừa nghe liền biết Thẩm Y Y muốn mời Hoàng Mai ở lại ăn cơm. Bà thay Thẩm Y Y vào bếp kiểm tra, "Chắc là kh đủ, để mẹ mua thêm đồ nhé!"
Thẩm Y Y vào phòng bếp xem thử, quả nhiên kh còn nhiều đồ ăn. Cô bèn nói: "Để con cho, con lái xe sẽ nh hơn. Hoàng Mai ăn xong còn về trường l hành lý bắt tàu hỏa về nhà nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-cung-chong-cu-nuoi-con-th-tai/chuong-400.html.]
"Còn tàu hỏa về nhà nữa ? Thôi con ," Mẹ Lý nghe vậy, cũng cảm th thời gian gấp rút, "Mẹ ở nhà nấu cơm trước, chuẩn bị sẵn nguyên liệu, đợi con mua rau về là thể nấu ngay."
"Vâng." Thẩm Y Y cầm chìa khóa xe ra ngoài. Khi ngang qua phòng khách, cô liếc vào và th Hoàng Mai đang trò chuyện khá vui vẻ với m bà hàng xóm.
Cô mỉm cười, bước ra ngoài mua thức ăn.
Nửa giờ sau, cô mua thức ăn về thì phát hiện trong phòng khách đã kh còn ai. Cô vào nhà hỏi Mẹ Lý mới biết Hoàng Mai bị hàng xóm dẫn về nhà kèm học cho con cái họ .
Thẩm Y Y: "..."
"...... Mặc dù trước đó con đã đưa sách bài tập để họ mang về cho m đứa nhỏ luyện, nhưng sách vở làm hiệu quả bằng việc kèm cặp trực tiếp? Vì con đã từ chối thẳng thừng, họ đâu dám mời lại con nữa, nên mới vớ l bạn con. Con à, bọn họ đâu dễ dàng để bạn con đâu! M bà già này cũng thật là, chỉ biết bắt nạt con bé Hoàng Mai tính cả nể, ngại từ chối," Mẹ Lý bĩu môi về m bà hàng xóm.
Bà nghĩ Thẩm Y Y đang lo lắng cho Hoàng Mai, nên an ủi: "Đợi nấu cơm xong mẹ tìm con bé, mẹ ở đây, xem bọn họ dám giữ chân Hoàng Mai nữa kh!"
Thẩm Y Y: "..." Khí thế của mẹ chồng cô quả thực ngày càng mạnh mẽ.
Đan Đan
"Chúng ta làm cơm xong hãy nói." Thẩm Y Y nói. Trong lòng cô nghĩ, chưa chắc Hoàng Mai đã bị hàng xóm lôi đâu. Vốn dĩ cô đã thích làm giáo viên, nghe m bà hàng xóm đó than thở con cái trong nhà học hành kh tốt, cái m.á.u nghề giáo lại nổi lên. Biết đâu chừng chính cô muốn xem cũng nên.
"Cũng được." Mẹ Lý đáp.
Sau khi làm cơm xong, Thẩm Y Y cùng Mẹ Lý tìm Hoàng Mai.
M bà hàng xóm vẫn kh biết buổi tối Hoàng Mai còn bắt tàu hỏa về nhà. nh chóng liền bu tha cô : "Cháu ăn cơm xong lại qua nhé?"
"Cái gì mà ăn cơm xong lại qua! Con bé còn về nhà, m đừng làm ta lỡ giờ chứ!" Mẹ Lý khó chịu nói.
" về nhà ?" M bà hàng xóm vẻ tiếc nuối khi nghe Mẹ Lý nói vậy, nhưng nh chóng sực tỉnh: "Vậy thì lần sau nhé, đợi khi nào cháu nghỉ đ xong, đến lúc đó Hoàng Mai cháu nhớ đến kèm cặp giúp m đứa nhỏ nhà bác nhé?"
Nói xong, bọn họ còn kh ngừng dùng chiêu tình cảm, than vãn việc học của lũ nhỏ này làm họ đau đầu đến mức nào...
Hoàng Mai mềm lòng đến mức rối cả lên, ngay lập tức đồng ý rằng sau kì nghỉ đ sẽ quay lại xem giúp họ.
Thẩm Y Y: "..."
Mẹ Lý: "..."
Những hàng xóm vui vẻ, liên tục dúi vào tay Hoàng Mai một đống đồ ăn.
Thẩm Y Y th dáng vẻ hớn hở của Hoàng Mai, liền biết cô thực sự muốn trở thành một giáo viên, thôi kh bận tâm đến cô nữa.
Sau khi ăn xong, thời gian cũng đã sát giờ. Thẩm Y Y lái xe đưa Hoàng Mai về trường l hành lý, sau đó đưa cô đến ga tàu hỏa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.