Trọng Sinh: Cùng Chồng Cũ Nuôi Con Thành Tài
Chương 424:
Vụ việc này đã gây ra một chấn động lớn trong cả khu phố, trở thành đề tài bàn tán rôm rả của mọi , thậm chí còn lan sang cả khu phố lân cận.
Gia đình Thẩm Y Y mới chuyển đến đây nên những hàng xóm mới đã nh chóng nắm bắt câu chuyện. Họ liên tục chạy sang buôn chuyện với cô, nhờ vậy mà Thẩm Y Y mới vỡ lẽ ra mọi chuyện.
Kh m quan tâm đến những lời đồn đại, Thẩm Y Y cảm th mối thù hằn của với Lâm Gia Đống và Giang Uyển Nhu cũng đã nguội lạnh. Chỉ cần họ kh còn kiếm chuyện với cô, sau này ai n đường n, nước s kh phạm nước giếng.
Cô còn bận rộn với c việc ở lớp dạy kèm, kh thời gian để quay về, nên nh chóng gạt bỏ chuyện này khỏi tâm trí.
Khi Giang Ái Linh và Giang Uyển Nhu đến nhà họ Lâm làm loạn, tất nhiên kh vì Lâm Gia Đống. Trước khi đến, họ đã lên kế hoạch nhằm mục đích hoặc là khiến nhà họ Lâm "long trời lở đất", hoặc là vòi vĩnh một khoản bồi thường kếch xù.
Kết quả hiện tại, dù hơi lệch với dự tính ban đầu của họ, nhưng nhà họ Lâm đã tan hoang đến mức chẳng còn gì để vòi vĩnh. Thà ở lại đây để giày vò nhau còn hơn là tay trắng ra về, chí ít thì cũng chỗ nương tựa, lo cơm nước.
M ngày qua, Giang Ái Linh và Giang Uyển Nhu tung hoành ngang dọc ở nhà họ Lâm, sống những ngày tháng cực kỳ hả hê.
Nhưng Giang Uyển Nhu thì được ở lại, còn Giang Ái Linh hiển nhiên quay về.
Trước khi trở về, cô ta chạy đến gặp cha Lý và mẹ Lý.
Cô ta đã ở đây vài ngày, cùng với Giang Uyển Nhu đã ít nhiều nắm được tình hình cuộc sống của cha mẹ Lý và Thẩm Y Y tại Bắc Kinh.
Mặc dù đã đoán trước được cuộc sống của họ hẳn sẽ kh quá tồi tệ, nhưng lại tốt đẹp hơn nhiều so với tưởng tượng của cả hai, trong lòng hai chị em kh khỏi dâng lên muôn vàn cảm xúc phức tạp.
Cho nên Giang Uyển Nhu khó mà hiểu nổi quyết định đến gặp cha Lý và mẹ Lý của Giang Ái Linh. "Chị, giờ đây họ đã giàu , nhưng họ chẳng muốn gặp chị đâu. Chị tìm họ, chẳng những kh kiếm chác được gì, mà nếu gặp Thẩm Y Y, khi còn bị chó của cô ta x ra cắn cho một trận... Chị cần gì tự hạ thấp đến vậy?"
"Em biết cái gì chứ?" Giang Ái Linh bĩu môi khinh khỉnh: "Hai họ kh muốn gặp chị, nhưng còn Lý Tam Hoành và Thiết Trụ thì ? Dù cũng là con trai và cháu trai ruột của họ mà, kh? Tình thân m.á.u mủ này làm thể nói bỏ là bỏ được chứ!"
Giang Uyển Nhu kh nói nên lời. Mặc dù cô ta cảm th chuyện này chẳng hề đơn giản như Giang Ái Linh vẫn nghĩ, nhưng cô ta biết chị gái là chỉ biết coi trọng lợi ích cá nhân, nếu chưa đụng tường, chắc c sẽ kh chịu quay đầu.
Quyết định kh thèm quan tâm đến cô ta nữa, Giang Uyển Nhu thẳng thừng từ chối lời đề nghị cùng.
Giang Ái Linh tự một . Dù biết nhà Thẩm Y Y đã chuyển nơi khác, nhưng cô ta vẫn nơm nớp lo sợ đụng mặt Thẩm Y Y, sợ Thẩm Y Y sẽ thực sự thả chó ra cắn . Cô ta cứ thầm khấn nguyện hôm nay Thẩm Y Y sẽ kh mặt ở nhà.
Quả nhiên, trời vẫn còn ưu ái cô ta, Thẩm Y Y quả thực kh mặt ở đó.
Giang Ái Linh trong lòng thầm th hả hê, ngó lơ vẻ mặt lạnh t của mẹ Lý. "Cha, mẹ, con đến Bắc Kinh m ngày , vì quá bận rộn nên chưa dịp ghé thăm cha mẹ. Ngày mai con về , nên con nhất định ghé thăm cha mẹ trước khi lên đường."
Mẹ Lý hiểu quá rõ Giang Ái Linh là thế nào. Bà chỉ hận kh thể tống cổ con dâu ra khỏi cửa ngay lập tức, nhưng hàng xóm xung qu, bà kh thể để mất mặt với xóm làng. Hơn nữa, những kh hiểu rõ chuyện lại thể nói bà là mẹ chồng độc ác. Dù bà vẫn sống ở đây, còn Giang Ái Linh thì xong chuyện là phủi tay luôn.
Mẹ Lý khẽ nhếch môi, cười nhạt như kh: "Bận rộn đến thế ? Con ở đây m ngày liền, lại ở sát vách thế này, mà con đợi đến tận lúc chuẩn bị về mới chịu sang thăm với nhà con à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-cung-chong-cu-nuoi-con-th-tai/chuong-424.html.]
Mẹ Lý vừa dứt lời, những hàng xóm nhiều chuyện ban đầu còn ngỡ con dâu Giang Ái Linh hiếu thảo chủ động đến thăm mẹ chồng, nhưng vẻ mặt lạnh lùng thường trực của mẹ Lý, họ liền th gì đó sai sai. Đúng , nếu con dâu thực sự hiếu thảo, đã ở đây nhiều ngày như vậy, dù bận rộn đến m cũng gần nhà, tiện đường ghé qua một chút kh dễ như trở bàn tay ?
Giang Ái Linh đơ , trong lòng thầm oán hận: "Kh do cha mẹ kh muốn gặp con ? Cớ gì con đến tận bây giờ mới ghé?"
Nhưng cô ta cũng kh đèn cạn dầu, chớp l thời cơ nói: "M hôm trước con bận việc chứ ! Hay là con ở lại đây thêm vài ngày với mẹ và cha nhé?"
"Thôi khỏi," mẹ Lý kh cho cô ta cơ hội đáp lời, "Mẹ xin ghi nhận tấm lòng 'hiếu thảo' của con. Con với em gái đã xa lâu như vậy, kh biết chồng con với m đứa nhỏ ở nhà thế nào . Mẹ kh dám làm lỡ thời gian quý báu của con, con cứ thu xếp về sớm một chút thì hơn."
Đây chẳng là đang trách cô ta mải chơi bời mà quên mất chồng con ở nhà ? Giang Ái Linh nghiến răng, miễn cưỡng ậm ừ một tiếng đồng ý.
Hàng xóm th Giang Ái Linh đến, cũng kh tiện nán lại làm phiền, lại đến giờ cơm nên ai n đều về nhà chuẩn bị bữa tối.
Mẹ Lý vào bếp nấu ăn, Giang Ái Linh cũng lăng xăng theo vào phụ giúp. Trong nhà tích trữ nhiều thịt, Giang Ái Linh th vậy thì mắt sáng như . Điều kiện gia đình giờ đã tốt hơn nhiều, nếu khách đến nhà, mẹ Lý luôn sẵn lòng chiêu đãi khách thịnh soạn với đủ món thịt cá, rượu ngon. Nhưng với Giang Ái Linh... mọi toan tính và tham lam của cô ta đều hiện rõ mồn một trên gương mặt.
Mẹ Lý dĩ nhiên kh chiều theo ý muốn của cô ta, kh hề động chạm đến dù chỉ một miếng thịt.
Đan Đan
Giang Ái Linh nóng ruột, kh kìm được mà hỏi: "Mẹ, mẹ kh nấu thịt ạ?"
"Kh nấu," mẹ Lý cắt ngang lời cô ta, "Mùi thịt nồng quá, m hôm nay ăn kh nổi, lúc nào cũng chỉ muốn nôn thốc nôn tháo. Ngửi th một chút mùi t liền kh chịu được, cho nên trong khoảng thời gian này nấu nướng cũng hạn chế dầu mỡ, gia vị tối đa!"
Giang Ái Linh: "..." Cô ta chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Vốn dĩ cô ta tới đây cũng kh chỉ để đánh chén một bữa, mà còn muốn cố ý lấp lửng than vãn về tình cảnh khó khăn, những chuyện éo le của gia đình. Nhưng mẹ Lý lại hoàn toàn ngó lơ. Cuối cùng, Giang Ái Linh đành ăn một bữa cơm đạm bạc, ít muối ít dầu, tay trắng ra về, chẳng đạt được gì, bước với vẻ mặt nặng trĩu oán hận.
Lớp dạy kèm của Thẩm Y Y và Hoàng Mai nh chóng khai giảng. Mặc dù Thẩm Y Y chỉ là cộng tác viên, nhưng cô chịu trách nhiệm biên soạn tài liệu, đồng thời nghiên cứu và định hướng tổng thể của lớp dạy kèm, kh trực tiếp tham gia giảng dạy. Hơn nữa, vì những tài liệu cô từng dùng để kèm riêng cho Đại Bảo và Nhị Bảo hoàn toàn thể áp dụng lại, nên cô cũng kh chịu quá nhiều áp lực hay gánh nặng.
Với ba vị trí ở Bách Nhất Khiêu, nhà máy thực phẩm số 1 và lớp dạy kèm, cô vẫn chu toàn mọi thứ một cách xuất sắc.
Tháng Tám dần khép lại, Nhị Bảo, một sinh viên mới, là đầu tiên nhập học đại học. Mặc dù Đại học Quốc phòng cách nhà kh quá xa nhưng cũng kh gần, cộng thêm việc trường nằm dưới sự quản lý của quân đội, nên Nhị Bảo ở nội trú.
Thẩm Y Y giúp Nhị Bảo thu dọn hành lý, khẽ liếc th con trai vui đến mức cười tít cả mắt, liền trêu chọc: "Vui vẻ thế hả? Cuối cùng cũng thực hiện được ước mơ à?"
"Tất nhiên !" Nhị Bảo tự hào nói, ôm chầm l cô thân thiết như em chí cốt, "Mẹ, mặc dù sau này con sẽ sống ở trường, nhưng mẹ kh lo lắng hay nhớ con đâu. Khi nào rảnh con sẽ về thăm mẹ..."
"Xéo!" Nhị Bảo bị một bàn tay từ phía sau túm l kéo ra. "Ai thèm nhớ mày! Cứ ở trường , kh chuyện gì thì đừng vác mặt về!"
Nhị Bảo trợn tròn mắt bố . Tuổi càng lớn, chiều cao của bé cũng tăng lên, dù vẫn thấp hơn bố một chút, nhưng giờ Lý Thâm chắc c kh thể hạ gục chỉ với một cú như ngày xưa nữa. Vì thế, lá gan của Nhị Bảo cũng ngày càng lớn, chẳng chút nể nang nói: "Bố kh nhớ con, nhưng mẹ con nhớ con mà, đúng kh mẹ?"
bé chắc c rằng mẹ sẽ đứng về phía , nhưng kh ngờ tới
Chưa có bình luận nào cho chương này.