Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh: Cùng Chồng Cũ Nuôi Con Thành Tài

Chương 428:

Chương trước Chương sau

"Bố, mẹ, Lý Thâm, Y Y." Ngô Tiểu Mạn ra ngoài l kiện hàng bước vào, trên tay cô là một bưu phẩm khá cồng kềnh.

Mẹ Thẩm th vậy thì ngạc nhiên hỏi: "Đây là Vũ Hoành gửi về ?"

"Kh ạ." Ngô Tiểu Mạn đáp: "Là mẹ con gửi đến..."

"À." Nụ cười trên mặt mẹ Thẩm khẽ tắt , bà nhẹ gật đầu, cũng kh mảy may hỏi bên trong gì.

Ngô Tiểu Mạn vẫn giữ vẻ mặt bình thản, mở kiện hàng ra và nói: "Mẹ con gửi chút thịt bò khô, còn m gói thịt dê tẩm ướp đặc biệt. Y Y, chốc nữa các em về thì mang chút ít về nếm thử nhé."

"Kh cần đâu ạ." Thẩm Y Y lắc đầu: "Cứ để dành cho Thành Thành ăn, thằng bé đang tuổi ăn tuổi lớn mà."

"Cần chứ!" Ngô Tiểu Mạn vẫn kiên quyết: "Thành Thành ăn kh hết đâu. Mẹ chị thường xuyên gửi tới mà, hơn nữa m loại thịt dê bò này ngon tuyệt. Đặc biệt là thịt bò, mẹ chị đã lặn lội tìm đến tận những chăn nuôi để mua được loại bò vàng chất lượng cao, ngon hơn hẳn hàng chợ ở thủ đô nhiều. Em cứ mang về cho m đứa nhỏ và cả Tiểu Bối nữa nhé."

Thôi được , Thẩm Y Y cũng kh từ chối thêm nữa: "Vậy em sẽ mang một ít về dùng thử... À đúng , chị dâu này, bạn của Thâm xách về m hộp sữa bột từ Hương Giang, chốc nữa em sẽ đưa chị hai hộp nhé.”

Ngô Tiểu Mạn: "Kh cần đâu..."

"Cần chứ!" Thẩm Y Y cũng kh chịu nhường: " lớn, trẻ con đều thể uống được mà. Bố mẹ ơi, lát nữa con cũng biếu bố mẹ hai hộp luôn ạ."

nói thêm với bố Thẩm, mẹ Thẩm.

Bố Thẩm, mẹ Thẩm sau khi đã chứng kiến năng lực làm ăn, kiếm tiền của cả con rể lẫn con gái, hiểu rằng những món quà hiếu thảo này sẽ kh làm khó đôi vợ chồng trẻ, nên về sau kh còn từ chối lòng hiếu kính của con cái nữa, gật đầu nói: "Được."

Ngô Tiểu Mạn do dự một lát, cuối cùng cũng kh từ chối, đành đặt gói sữa xuống và cầm phong thư về phòng. Trong phòng, cô mở thư ra. Mẹ cô viết vòng vo, thực chất là dò hỏi xem bố mẹ chồng ý kiến gì về kế hoạch của cô và Thẩm Vũ Hoành sau khi tốt nghiệp.

Trước đây, để thuyết phục mẹ quay về Tân Cương, cô đã hứa rằng sau khi tốt nghiệp cũng sẽ trở về đó cùng bà. Mẹ cô muốn nắm chắc rằng nếu cô quay về, Thẩm Vũ Hoành sẽ kh đời nào bỏ mặc hai mẹ con cô ở lại Bắc Kinh một . Bà ta định dùng ều này để gây áp lực, buộc bố mẹ Thẩm và cả cô "nhượng bộ", "cúi đầu" theo ý . Giờ đây, khi chỉ còn vài tháng nữa là tốt nghiệp, mẹ cô càng quyết liệt muốn biết thái độ của bố mẹ Thẩm. Bà thường xuyên gửi thư và đồ đạc về, cốt là để khẳng định sự hiện diện và gây sức ép. Nhưng mẹ cô làm biết được, bố mẹ chồng cô chẳng hề ý định giữ chân hai vợ chồng ở lại Bắc Kinh, ngay cả Thẩm Vũ Hoành cũng đã chủ động bàn bạc với cô, rằng liệu nên từ chối lệnh ều chuyển về thủ đô để cùng cô an cư lạc nghiệp ở Tân Cương hay kh. Rõ ràng là bố mẹ Thẩm đã nói chuyện trước với và cả ba đã đạt được một sự đồng thuận.

Mối quan hệ giữa gia đình họ Thẩm và họ Ngô vẫn luôn khó hòa giải. Khi Ngô Tiểu Mạn nhắc đến việc mẹ gửi thịt bò khô tới, nụ cười trên môi mẹ chồng đã tắt hẳn. khi Thẩm Y Y kiên quyết muốn cô nhận sữa bột, Ngô Tiểu Mạn cũng kh là kh nhận ra ẩn ý đằng sau đó.

Đối với Ngô Tiểu Mạn, việc ở lại Bắc Kinh sẽ mở ra nhiều cơ hội phát triển hơn cho cả cô và Thẩm Vũ Hoành, nhưng Tân Cương lại là nơi cô lớn lên, cha mẹ ở đó. Vì thế, cô kh quá bận tâm chuyện ở lại thủ đô hay trở về quê nhà. Nếu việc quay về Tân Cương thể xoa dịu những mâu thuẫn gia đình và rút ngắn khoảng cách giữa hai bên cha mẹ, cô sẽ sẵn lòng. Vậy là cô viết thư trả lời mẹ , khéo léo phớt lờ những lời ám chỉ sâu xa trong thư bà, chỉ nói rằng trường học đang dựa vào hộ khẩu để sắp xếp hướng sau tốt nghiệp, và cô sẽ sớm được về Tân Cương đoàn tụ cùng gia đình.

Sau khi gửi bức thư đó, Ngô Tiểu Mạn thể hình dung ra cảnh mẹ cô sẽ nổi trận lôi đình khi nhận được. Cô thở dài ngao ngán, chỉ mong mẹ cô thể bỏ qua mọi chuyện. Kh thể kh nói, Ngô Tiểu Mạn hiểu rõ mẹ .

Hai năm trước, cha Ngô được thăng chức phó chỉ huy đoàn, quân đội đã cấp cho một căn nhà nhỏ riêng biệt, rộng rãi và thoáng đãng. Nhưng từ ngày Ngô Tiểu Mạn lên thủ đô học đại học, căn nhà chỉ còn lại hai vợ chồng, trở nên trống trải và vắng vẻ hẳn.

Đan Đan

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-cung-chong-cu-nuoi-con-th-tai/chuong-428.html.]

Đêm đó, ngay cả đèn bên ngoài cũng kh bật, khung cảnh tối mịt. Cha Ngô dò dẫm vào cửa, trong nhà cũng chẳng bật đèn trần, chỉ phòng ngủ sáng lờ mờ ánh đèn bàn nhỏ.

Mẹ Ngô ngồi nghiêm chỉnh bên bàn đọc sách, th cha Ngô trở về liền liếc mắt qua : " về muộn vậy!"

"Họp hành cả ngày!" Cha Ngô mệt mỏi bu xuống ghế sofa.

"Chẳng biết bận bịu suốt ngày vì cái gì." Mẹ Ngô lầu bầu: "Làm nhiều như vậy, rốt cuộc cũng chẳng đâu vào đâu. Khen thưởng chẳng , thăng chức cũng chẳng ... Ông chỉ biết cam phận làm hiền lành mãi thế!"

Cha Ngô thực sự kh tài năng nổi bật. Những cùng khóa, cùng thời với , hầu hết đều đã leo lên cao hơn hai, ba bậc, chỉ vẫn dậm chân tại chức phó đoàn này. Cộng thêm tuổi tác hiện giờ, lẽ đã chạm đến giới hạn .

"Kh thì kh ." Cha Ngô mệt mỏi nói, nhận vấn đề thoáng: "Tư chất của vốn dĩ bình thường, thể đến vị trí này, đã mãn nguyện , kh cầu mong gì hơn nữa."

Mẹ Ngô quả thực tiếc cho kh thể hóa rồng. Bà vốn là kiêu hãnh, đương nhiên cũng yêu cầu cao với chồng. Bà bảo: "Ông kh thể phấn đấu hơn ? Cố gắng thêm một chút, lại vượt lên nữa chứ... Ông kh phấn đấu thế này, con rể của sắp vượt mặt đ, kh th xấu hổ !"

"Xấu hổ cái gì?" Cha Ngô cười hớn hở: "Điều đó chứng tỏ con gái mắt chọn chồng, tìm được một đàn bản lĩnh. cũng được thơm lây!"

"Ông!" Mẹ Ngô sắp sửa nổi đóa: "Mặt thì được nở đó, nhưng nghĩ đến thể diện của con gái còn kh?"

Cha Ngô nghe vậy, khuôn mặt hơi nghiêm lại: " ý gì? Chẳng lẽ nhà họ Thẩm lại vì kh bản lĩnh mà bạc đãi Tiểu Mạn ?"

"Tự !" Mẹ Ngô đập mạnh m tờ thư lên bàn, kêu "bộp" một tiếng.

Cha Ngô khó hiểu, tiến đến cầm thư lên, đọc lướt qua ba hàng đã hết. Ông kh th Ngô Tiểu Mạn nói nhà họ Thẩm kh cho cô chuyển hộ khẩu, l làm lạ mà hỏi: "Sau khi Tiểu Mạn tốt nghiệp muốn trở về? Kh con bé nói muốn ở lại thủ đô ?"

"Nhà họ Thẩm kh chịu giúp nó chuyển hộ khẩu lên thủ đô, thì làm nó ở lại được chứ!" Mẹ Ngô cắn răng, càng nghĩ đến lúc đọc thư càng tức. "Về Tân Cương cái nỗi gì! Nếu đã về Tân Cương, tại con bé cố gắng thi đại học chạy đến tận thủ đô xa xôi làm gì chứ!"

"Cái này liên quan gì đến nhà họ Thẩm?" Cha Ngô nói: "Vũ Hoành được ều về thủ đô, đương nhiên hộ khẩu của hai đứa sẽ được chuyển kèm."

"Thẩm Vũ Hoành sẽ kh về nữa đâu!" Mẹ Ngô tức giận gào lên. Sau khi Thẩm Vũ Hoành được thăng chức, đã bị ều đến một do trại khác. Sáng nay, bà đã mang thư đến tìm , Thẩm Vũ Hoành nói đã bàn bạc với Tiểu Mạn và quyết định sẽ kh trở về. Bà ta kh tin, gọi ện cho lãnh đạo của Thẩm Vũ Hoành mới vỡ lẽ, thật sự đã từ chối lệnh ều động.

"Tại thằng bé kh về nữa?" Cha Ngô vẫn chưa hiểu ra, định tìm Thẩm Vũ Hoành ngay lập tức: "Đôi vợ chồng trẻ này thật sự quá đáng, chuyện lớn như vậy mà kh bàn bạc với chúng ta đã tự tiện quyết định. tìm Thẩm Vũ Hoành ngay!"

"Ông... đừng ." Mẹ Ngô nghe vậy thì sốt ruột đến mức bật dậy: "Chuyện này kh liên quan gì đến hai đứa nhỏ!"

"Kh được, tìm thằng bé." Cha Ngô dừng lại, quay đầu bà, nhận ra ều gì đó bất thường, nheo mắt lại: "Tại lại kh liên quan đến chúng nó? Bà nói xem, bà đang giấu giếm chuyện gì kh?"

"... làm gì chuyện gì giấu giếm chứ?" Mẹ Ngô căng thẳng đến mức nói năng lắp bắp.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...