Trọng Sinh: Cùng Chồng Cũ Nuôi Con Thành Tài
Chương 433:
dẫn chương trình thao thao bất tuyệt khen ngợi một chuỗi dài, đúng lúc Tần Thiệu Hiên đã hết kiên nhẫn, cuối cùng cũng c bố thứ hạng: "Hạng năm: Hà Giai Mẫn... Hạng nhất: Thẩm Nhất Lạc!"
Tiểu Bối mang họ Thẩm giống Thẩm Y Y, cái tên Nhất Lạc mang ý nghĩa "một lòng kh đổi", đây là cách Lý Thâm ngầm tỏ tình với Thẩm Y Y.
"A a a, đúng là vậy! Con biết ngay mà!" Tần Thiệu Hiên kích động nhảy cẫng lên. Lẽ ra Thẩm Y Y mới là phấn khởi và vui vẻ nhất khi Tiểu Bối giành quán quân. "..." Nhưng mà, đó là con gái của cô cơ mà!
"Mẹ, con muốn th tin liên lạc và địa chỉ nhà của bạn , và cả trường bạn đang học nữa, con muốn chuyển đến đó!" Tần Thiệu Hiên lắc tay mẹ bé năn nỉ: "Mẹ tìm giúp con !"
Thẩm Y Y nghe vậy, lại bé thêm m lần, cái kiểu nói chuyện này... xem ra là một Tổng tài bá đạo trong truyền thuyết à?
Trần Hân Liễn bị con trai làm cho xấu hổ muốn độn thổ. Cô vội nói: "Con nghĩ con là ai chứ? Muốn cái gì được cái đó ? Thôi ngay con, đừng giở trò này với mẹ! Mẹ mày đây... Mẹ mất hết mặt mũi vì con !"
Sau đó, bà ta chối bay chối biến với Thẩm Y Y, giả vờ như kh quen bé: " kh hề quen biết thằng nhóc này!" Thẩm Y Y bật cười khúc khích, quả là cặp mẹ con thú vị, lúc nào cũng trái ngược nhau như vậy.
Tần Thiệu Hiên dường như đã quá quen với dáng vẻ này của mẹ, chẳng thèm để ý mà lầm bầm: "Dù mẹ kh thèm nhận thì con vẫn là con của mẹ thôi, mẹ kh vứt con được đâu." Đoạn, bé phát hiện ra Thẩm Y Y, đôi mắt lập tức sáng rực lên: "Chị ơi, chị đẹp quá! Cứ như nữ thần của em vậy."
"Nữ thần của em ?" Thẩm Y Y khẽ nhướng mày. Tần Thiệu Hiên nhắc đến nữ thần của là hệt như chiếc đồng hồ được lên dây t, thao thao bất tuyệt: "Chính là cô bé quán quân đó! Chị th thế nào, xinh kh? Em nói cho chị biết nhé, mắt của em chuẩn lắm đó!"
Thẩm Y Y cố nhịn cười, gật đầu xác nhận: "Đúng vậy, cực kỳ xinh đẹp!" Con gái cô cơ mà, lại kh xinh đẹp cho được chứ? Tần Thiệu Hiên lại ngỡ Thẩm Y Y đang khen ngợi gu thẩm mỹ của , đắc ý khoe: "Chị cứ chờ xem, em nhất định sẽ cưa đổ được bạn !"
"Cưa đổ á? Hai đứa vẫn còn là trẻ con mà." Tiểu Bối sau khi nhận thưởng đã vào cánh gà thay đồ, Thẩm Y Y rảnh rỗi sinh n nổi, cũng vui vẻ trò chuyện vài câu với bé. "Trẻ con gì chứ!" Tần Thiệu Hiên bĩu môi kh vui: "Em đã lớn , thể kiếm yêu được !"
Đúng là trưởng thành sớm thật, Thẩm Y Y thầm nghĩ, tiếp lời: "Cô bé kia tr còn nhỏ lắm, chắc c gia đình sẽ kh đồng ý cho con bé yêu đương sớm như vậy đâu." "Kh hết!" Tần Thiệu Hiên nói như thể chuyện đó là lẽ dĩ nhiên: "Em đẹp trai thế này, bố mẹ bạn chắc c sẽ thích em thôi."
"Vậy thì chúc em may mắn nha." Thẩm Y Y cười khà, thiện ý nhắc nhở: "Hi vọng lúc bị từ chối, em đừng quá buồn nhé!" "Em chắc c sẽ kh buồn đâu." Tần Thiệu Hiên nhếch môi, nghĩ bụng chị gái này đúng là chẳng biết ăn nói gì cả. Đoạn, như chợt nhớ ra ều gì, bé vội vàng nói: "À, em thể ra cổng đợi bạn ."
bé kéo tay mẹ ba chân bốn cẳng chạy biến. Thẩm Y Y cũng nh chóng theo sau. Vừa lúc đến cổng hậu trường, Tiểu Bối từ bên trong bước ra. Tần Thiệu Hiên liền lập tức reo lên: "Thẩm Nhất Lạc!"
Tần Thiệu Hiên hớn hở gọi tên Tiểu Bối, tự tin tạo dáng vẻ đẹp trai nhất để đợi cô bé. Ai ngờ vừa dứt lời, Thẩm Nhất Lạc đã chạy như bay thẳng về phía . Bản năng mách bảo, bé vội vàng giang hai tay ra.
"Mẹ ơi!" Tiểu Bối lách qua Tần Thiệu Hiên, lao thẳng vào lòng Thẩm Y Y đang đứng phía sau bé. Thẩm Y Y ôm l con gái, dịu dàng hỏi: "Mệt kh con?" Tiểu Bối lắc đầu nguầy nguậy, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm phấn khích: "Mẹ, con giành được quán quân !"
"Mẹ th hết ." Thẩm Y Y mỉm cười nói: "Đi nào, chúng ta ra nhà hàng ăn mừng!" "Dạ!" Tiểu Bối nắm c.h.ặ.t t.a.y mẹ, líu lo bước ra ngoài.
bóng lưng hai mẹ con, Tần Thiệu Hiên vẫn kh thể tin nổi, lắp bắp: "Chị gái đó... là mẹ của nữ thần con ?" Trần Hân Liễn cũng thoáng ngẩn , nhưng nh chóng l lại bình tĩnh, khinh bỉ liếc con trai , chế giễu: "Con trai, con toi ! Nữ thần của con, con hết đường theo đuổi đ."
"Vợ à, em về đ à?" Lý Thâm cũng vừa th Thẩm Y Y, liền nở nụ cười tươi roi rói, dang rộng hai tay sải bước về phía cô. đàn này... phía sau còn một đám cấp dưới đang theo sát kia, chẳng biết giữ thể diện hay khiêm tốn một chút gì cả!
Độ dày mặt của Lý Thâm quả thực là cảnh giới mà Thẩm Y Y theo m năm cũng chẳng thể nào đạt tới. Cô ềm nhiên đẩy tay ra, bình thản chào hỏi các cấp lãnh đạo đang phía sau.
Đám cấp dưới đương nhiên kh dám trêu chọc cặp sếp tổng này , thậm chí còn mừng húm vì sự xuất hiện của bà chủ. Kh th bà chủ vừa đến là sếp tổng đã rạng rỡ hẳn lên ? Sếp tổng mà vui vẻ thì đó là ềm lành cho tất cả bọn họ chứ còn gì nữa! Hiểu rõ tình thế, biết ều, cả đám nh chóng tản ra.
Hai thư ký của Lý Thâm cũng lặng lẽ trở về chỗ làm, kéo theo một thư ký khác vốn kh tham gia họp mà vẫn ở lại văn phòng.
Cô thư ký mới đến kh hiểu vì hai tiền bối này lại kéo , vội vã đáp: " chuyện cần báo cáo với sếp ạ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-cung-chong-cu-nuoi-con-th-tai/chuong-433.html.]
" muốn nghỉ việc thì để đồ ở lại à? Kh th sếp phu nhân đang ở đây ?"
Cô thư ký mới đứng hình một lúc, khó xử vô cùng, cuối cùng vẫn đành quay về bàn làm việc.
Lý Thâm ôm vai Thẩm Y Y bước vào văn phòng: "Vợ, mai em mới về cơ mà?"
"Em kiểm tra đột xuất chứ." Thẩm Y Y nhướng mày , nói đùa: "Về sớm xem lén lút hẹn hò đẹp nào kh… Ai?"
"A!"
Lý Thâm và Thẩm Y Y vừa mở cửa bước vào, đã th trong phòng một phụ nữ quay lưng lại, đang vội vã chỉnh sửa lại trang phục. Vừa th bọn họ tiến vào, vậy mà cô ta tự động hét toáng lên, sau đó lao thẳng về phía Lý Thâm: "Tổng giám đốc Lý!"
Chỉ nghe tiếng nói ngọt ngào, nũng nịu đó y hệt cách gọi tình nhân!
Đáng tiếc, tổng tài kh màng đến những thứ phong tình này, ôm Thẩm Y Y dịch chuyển , hỏi: "Cô là ai?"
"Tổng giám đốc Lý, em là Kinh Ngọc Lan, kh nhớ em ? Lần trước chúng ta trao đổi c việc thuận lợi mà." Kinh Ngọc Lan nói úp mở, đầy ẩn ý, liếc nh Thẩm Y Y một cái.
Thẩm Y Y nhướng mày Lý Thâm, khẽ cười, ý tứ sâu xa, thật là đang "giấu" đẹp kh?
Thái dương Lý Thâm giật thon thót, bản năng nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Y Y. Sợ cô hiểu lầm giận dỗi bỏ , nhưng hiện tại kh kịp giải thích, gầm lên: "Đinh Vu Gia!"
Đinh Vu Gia chính là cô thư ký mới đến kia, cuống quýt chạy tới: "Dạ sếp!"
"Cô ta ở đây là ?"
Kinh Ngọc Lan đã chỉnh trang xong quần áo, nhưng cô ta kh mặc thêm áo khoác nào. Giờ đây, bộ đồ trên vừa mát mẻ vừa phô diễn đường cong. Dù Đinh Vu Gia ngây thơ đến m cũng nhận ra ngay ý đồ của phụ nữ này. Biết đã gây ra họa lớn, cô run rẩy nói: "Cái này... Nhân viên lễ tân nói đây là Tổng giám đốc Kinh bên Thịnh Uẩn, c ty rượu vang, đã hẹn với ngài. Th ngài kh ở đây, lo trễ việc của ngài nên đã để cô … tự tiện lên đây !"
"Bởi vì kh ở đây nên cô đã để cô ta lên? Còn vào phòng làm việc của ?"
"Đúng… đúng."
Lý Thâm: "Vi Luân, Kiệt!"
Hai thư ký khác của Lý Thâm lập tức tiến vào. Một cưỡng chế kéo Kinh Ngọc Lan ra ngoài, một nói với Đinh Vu Gia: "Cô bị sa thải!"
Đinh Vu Gia mặt cắt kh còn giọt máu, Lý Thâm một cái, muốn cầu xin nhưng lại kh dám mở lời, cuối cùng cúi đầu ra. Lúc Kiệt ra còn tinh ý đóng cửa lại.
Đan Đan
"Vợ, kh bất cứ mối quan hệ nào với cô ta hết." Lý Thâm xoay thẳng vào Thẩm Y Y, nét mặt lộ rõ sự căng thẳng, nói: "Trước đó gặp qua cô ta một lần. Sản phẩm của họ muốn được phân phối độc quyền tại các chuỗi siêu thị của tập đoàn . đã tìm hiểu về sản phẩm của họ, cảm th quy trình sản xuất kh đảm bảo vệ sinh an toàn nên đã từ chối thẳng thừng. Ai ngờ cô ta lại mặt dày đến đây lần nữa, còn dùng thủ đoạn đê hèn như vậy..."
Thẩm Y Y ngẩng đầu , khẽ "hừ" một tiếng.
"Vợ." Lý Thâm siết nhẹ tay Thẩm Y Y: "Những gì nói đều là sự thật!"
"Em cũng kh nói là giả." Thẩm Y Y th càng cuống, cô kh giận nữa mà tạm bỏ qua.
Chưa có bình luận nào cho chương này.