Trọng Sinh: Cùng Chồng Cũ Nuôi Con Thành Tài
Chương 446:
Ánh mắt các vị lãnh đạo lập tức sáng rực: "Cách gì vậy?"
"Ngành c nghiệp trụ cột của huyện là n nghiệp, sản xuất ra nhiều lương thực. Lương thực hoàn toàn thể được chế biến thành các sản phẩm phụ, vậy tại kh phát triển ngành chế biến n sản chứ?" Thẩm Y Y nhẹ nhàng gợi ý: "Cách này vừa thể ều chỉnh cơ cấu lực lượng lao động trong huyện, vừa giúp n sản của bà con bán được giá, khi trong tay tiền, dĩ nhiên sức mua cũng sẽ tăng theo."
Ban đầu, mọi tràn đầy hy vọng lại khẽ thở dài. Một vị chủ nhiệm phòng ban lên tiếng: “Tổng giám đốc Thẩm, việc phát triển ngành chế biến n sản thực phẩm phụ trợ đương nhiên hoàn toàn ổn, nhưng chúng ta thiếu chuyên gia kỹ thuật… Được thôi, chi phí cao thể mời được giỏi, song ều quan trọng nhất là chúng ta thiếu hụt kênh phân phối. Kh đầu ra thì làm bán được hàng? Chẳng lẽ tự sản xuất tự mua ? Điều này chẳng mang lại lợi ích gì cho kinh tế địa phương cả.”
Thẩm Y Y như đang suy tư: “Nếu thể giải quyết được vấn đề kênh tiêu thụ thì ?”
Cô siêu thị đứng tên , thể giải quyết một phần kênh tiêu thụ. Ngoài ra, trong tay cô còn nắm giữ một lá bài chủ chốt – Nhà máy Thực phẩm số Một. Trên nền tảng hợp tác đôi bên cùng lợi, nếu Nhà máy Thực phẩm số Một sẵn lòng hợp tác cùng phát triển với huyện Phúc, thì nút thắt về kênh tiêu thụ của huyện Phúc sẽ được gỡ bỏ một cách dễ dàng!
“Thật ?” Lời vừa dứt, ánh mắt của tất cả mọi lại đổ dồn về phía cô.
“Cháu chỉ đưa ra giả thuyết, kh ều chắc c thể thực hiện được.” Thẩm Y Y nói rõ: “Muốn giải quyết chuyện này đòi hỏi mọi sự nhượng bộ, hơn nữa, cháu cũng ều kiện!”
“Chắc c sẽ sự nhượng bộ, ều này hoàn toàn thể thảo luận.” Hoàng Vệ Quốc hưng phấn nói: “Còn ều kiện của cô là gì?”
“Điều kiện của cháu là nếu thành c, xưởng chế biến n sản được xây dựng tại thôn Th Thủy của chúng cháu.” Thẩm Y Y cười tít mắt. Tuy bây giờ cô đang phát triển ở một huyện thành khác, nhưng với tư cách là con của thôn Th Thủy, cô đương nhiên cố gắng mang về phúc lợi tối đa cho quê hương trong khả năng cho phép.
Yêu cầu này của Thẩm Y Y kh hề quá đáng. Với ều kiện về mọi mặt của thôn Th Thủy đều khá lý tưởng cho việc xây dựng nhà máy.
“Được!” Huyện trưởng là một khoáng đạt, lập tức đồng ý!
Một vị lãnh đạo khác lại đưa ra thắc mắc: “Nhưng tuyến đường vào thôn Th Thủy…”
“Sửa!” Hoàng Vệ Quốc, quyền lực thứ hai trong huyện, cũng đập bàn, lập tức hào hứng nói với Thẩm Y Y: “Chỉ cần cô thể giải quyết vấn đề kênh tiêu thụ, xưởng chế biến n sản sẽ được xây ở thôn Th Thủy, và tuyến đường sẽ do chính quyền đầu tư sửa chữa!”
Dẫu thì thôn Th Thủy cũng kh cách huyện lỵ quá xa!
“Được!” Thẩm Y Y khẽ gật đầu hài lòng.
Bữa cơm này kéo dài khá lâu. Sau khi dùng bữa xong, Thẩm Y Y lại được mời tham quan thị trường địa phương. Dường như họ vẫn chưa từ bỏ ý định thuyết phục cô đầu tư vào huyện.
Thẩm Y Y cũng kh tỏ ra từ chối. Nếu sau này huyện Phúc thật sự phát triển, đầu tư là sự hợp tác đôi bên cùng lợi.
Tối đến, cô lại dùng bữa cùng các vị lãnh đạo, Thẩm Y Y mới về nhà.
Các vị lãnh đạo ngỏ ý muốn đưa cô về tận nhà.
“Thật sự kh cần làm phiền đâu ạ.” Thẩm Y Y nói: “Cháu đạp xe đạp về. Chiếc xe này là cháu mượn của bác trưởng thôn Th Thủy nhà cháu, cháu đạp về trả lại bác .”
“Cái này đơn giản thôi!” Vị lãnh đạo huyện xua tay: “ sẽ cho mang xe về giúp cô!”
Nếu còn chối từ nữa thì thật kh biết ều, Thẩm Y Y cũng đành chấp thuận.
Cha mẹ Lý đang ở nhà, cùng một vài lớn tuổi trong làng bàn bạc về ngày giỗ tổ cho Tiểu Bảo. Các bà, các cô trong thôn sau khi dùng bữa tối cũng kéo đến, khung cảnh vô cùng náo nhiệt. Khi th xe chạy tới, mọi đều tò mò ngoái đầu theo, kh khỏi ngạc nhiên khi th Thẩm Y Y cùng m vị lãnh đạo bước xuống.
Cả đám xôn xao: ????
Nếu họ kh lầm, đó chẳng là Huyện trưởng đ ?
Vừa đặt chân xuống xe, Thẩm Y Y đã tr th chú Hà Hải Vinh. Cô sợ chú lo lắng vì kh th xe đâu, dẫu thì chiếc xe đạp ở thời ểm này vẫn là một tài sản giá trị đối với nhiều gia đình, liền vội vàng nói: “Chú ơi, cháu sẽ trả lại xe đạp cho chú ngay thôi ạ.”
Chú Hà Hải Vinh th nhiều vị lãnh đạo cấp cao đưa Thẩm Y Y về tận nơi, chú cũng đơ ra. Trong vô thức, chú định nói cứ để đó cũng kh , nhưng chợt nhớ ra đó là chiếc xe đạp, tài sản quý giá của gia đình, lại vội vàng ngậm miệng lại: “Được, được , cứ từ từ cũng được cháu ạ!”
“Đừng lo, lão Hà, biết đó là báu vật của , chắc c sẽ trả lại mà!” Hoàng Vệ Quốc tiếp lời, cười hùa theo.
Hà Hải Vinh mỉm cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-cung-chong-cu-nuoi-con-th-tai/chuong-446.html.]
Huyện trưởng hỏi Thẩm Y Y: “Thẩm tổng, kh xe chắc cô lại bất tiện lắm nhỉ? Hay là cứ để cô dùng chiếc xe này?”
“Kh cần đâu ạ.” Thẩm Y Y cười nhẹ. “ xe đưa đón riêng, chỉ là hôm nay ra ngoài sớm quá, xe chưa kịp đến nên mới mượn tạm xe của bác trưởng thôn thôi.”
Huyện trưởng ngẫm nghĩ, th cũng . Nhà máy dệt là của cô, lẽ nào lại thiếu xe đưa đón? Vậy là thôi kh cố nài nữa.
Đợi sau khi họ rời , Thẩm Y Y vừa quay lại đã th mọi đang tròn mắt chằm chằm. Cô sờ lên mặt: “ thế ạ?”
“Y Y, đó... là Huyện trưởng thật ?” Hà Hải Vinh lắp bắp hỏi. Ông ta biết Huyện trưởng chứ, nhưng vẫn kh dám tin vào mắt .
Thẩm Y Y gật đầu: “Vâng!”
Hà Hải Vinh: “…”
Những khác cũng Thẩm Y Y với ánh mắt khó tin. Huyện trưởng đích thân đưa cô về, lại còn niềm nở, cung kính đến thế ư?
Điều khiến họ còn choáng váng hơn nữa là ngay hôm sau, kh chỉ huyện trưởng mà ngay cả Thị trưởng cũng đích thân ghé qua.
Cả thôn: ???
Cả thôn: !!!
Nhưng đó vẫn chưa là ều sốc nhất…
Đan Đan
Một tuần sau đó, ngày nào Thẩm Y Y cũng sớm về khuya. Mãi đến ngày Tiểu Bảo tế tổ, cô mới dành thời gian ở nhà.
Hôm đó, ngoài bà con trong thôn, còn kh ít lãnh đạo cấp huyện và thành phố cùng đến dự tiệc.
Ngồi cùng nhiều vị lãnh đạo lớn như vậy, các thôn dân ai n đều chút e dè, bất an. Thế nhưng tai của họ vẫn thính…
Họ thế mà lại nghe loáng thoáng vài vị lãnh đạo, sau vài chén rượu, buột miệng nói rằng sẽ xây nhà máy ngay tại thôn họ!!
Đây kh chỉ một nghe th, mà là nhiều thôn dân đều nghe th!
Lòng họ kích động khôn tả. Kh dám hỏi thẳng các vị lãnh đạo, mà Thẩm Y Y lại đang bị vây qu. Họ cũng kh dám vượt qua các vị lãnh đạo để đến tìm cô, chỉ thể đưa mắt về phía họ đầy mong đợi...
Trong đó bao gồm cha mẹ Lý!
Hai họ còn kích động hơn cả mọi , bởi vì họ nhớ lại lời Thẩm Y Y nói với Lương Quân trên xe hôm qua. Khi , Lương Quân đã hỏi cô ý định phát triển kinh tế huyện kh, nhưng cô đã kh trả lời thẳng thừng!
Lương Quân lẽ cho rằng cô kh cách nào, nhưng họ đã sống với Thẩm Y Y nhiều năm như vậy, đương nhiên hiểu cô rõ hơn Lương Quân nhiều.
Ngẫm lại, khi đó sau khi Thẩm Y Y hỏi về vấn đề lương thực, chắc cô đã những suy tính ban đầu. Chỉ là lúc đó chưa thể chắc c phương án này khả thi hay kh, nên mới kh tiết lộ, chỉ nói đùa cho qua chuyện với Lương Quân.
Các thôn dân ở đây kh hỏi được Thẩm Y Y trực tiếp, liền chạy đến thăm dò vợ chồng nhà Lý: “Các vị lãnh đạo nói sẽ xây nhà máy, chuyện này thật kh ạ? Vợ thằng hai nhà cô chú m hôm nay ngày nào cũng cùng các vị lãnh đạo, về nhà bật mí gì kh ạ?”
“Cái này bọn cũng kh rõ. Chuyện c việc thì nó chẳng bao giờ nói với bọn đâu.” Cha Lý vội vàng nói, sợ vợ lỡ lời.
Mẹ Lý dù đã kh thể che giấu nổi sự vui mừng, nhưng bà cũng biết chuyện này còn chưa đâu vào đâu, kh thể khẳng định quá sớm: “Đúng, đúng vậy, chuyện c việc thì chúng nó đều kh thích nói với bọn . nói thì bọn cũng chẳng hiểu đâu. Nhưng một ều mọi cứ yên tâm, Y Y nhà chúng là nặng tình, luôn nghĩ cho nhà nhất. Nếu thật sự chuyện này, chắc c con bé sẽ ưu tiên thôn !”
M thôn dân: !!!
Họ như được uống một liều thuốc an thần vậy!
Đặc biệt là Hà Hải Vinh, với tư cách trưởng thôn, nắm bắt th tin nh nhạy hơn nhiều so với dân bình thường. Hai ngày trước, đã nhận được tin tức ngoài luồng rằng huyện sẽ xây dựng một nhà máy chế biến thực phẩm. Hơn nữa, nhà máy lần này khác hẳn trước đây, kh do huyện tự sản xuất tự tiêu thụ, mà là hợp tác với một tập đoàn lớn từ thủ đô, với mục tiêu phân phối khắp cả nước, thậm chí vươn ra thị trường quốc tế!
Nhà máy sẽ được xây dựng ngay tại thôn của họ… Thôn sắp đổi đời !
Chưa có bình luận nào cho chương này.