Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh: Cùng Chồng Cũ Nuôi Con Thành Tài

Chương 451:

Chương trước Chương sau

Tần Thiệu Hiên sắp tức sôi máu, hận kh thể cho cái tên lắm lời kia một trận. Nhưng hiển nhiên, bây giờ trọng tâm kh là chuyện đó. Trực giác mách bảo ta rằng tuyệt đối kh thể để cô bé đền đôi giày này.

Nếu để cô bé đền bù, e rằng cô sẽ càng căm ghét ta hơn nữa!

“Tớ kh cần đền, cũng chẳng cần xin lỗi đâu.” Tần Thiệu Hiên vội vàng nói, giọng ệu dần mềm mỏng hơn, "Chỉ cần nói cho tớ biết học lớp nào là được !”

ta đã kh còn so đo gì nữa, chắc hẳn cô bé sẽ kh giận nữa đâu, nhỉ?

Tiểu Bối lại nghĩ bụng, ta muốn dò la lớp của để sau này tính sổ ư? Nhưng cô chẳng hề sợ hãi, dù cũng biết lớp của ta mới trả giày được chứ: “Lớp 7A!”

“Tớ cũng học 7A!” Tần Thiệu Hiên hai mắt sáng rỡ, kh ngờ họ lại cùng một lớp!

Cùng lớp với cô ư? Tiểu Bối thầm nhủ, đúng là xui xẻo hết chỗ nói, lại còn cùng lớp với cái tên đáng ghét này nữa!

sẽ trả giày cho .” Tiểu Bối nói, vừa lau qua loa chiếc giày của Tần Thiệu Hiên, vừa ngấm ngầm ghi nhớ độ dài ước chừng.

“Đã bảo kh cần đền thì cứ thế nhé.” Tần Thiệu Hiên muốn gây ấn tượng với cô, nhiệt tình đề nghị: “Để tớ dựng xe giúp !”

tự làm được.” Tiểu Bối cảm th ta chẳng ý tốt gì, hay là đang muốn nhân cơ hội giở trò với chiếc xe đạp của ?

Tần Thiệu Hiên kh bỏ cuộc: “Vậy tớ dựng xe cùng , thật đ, chỗ đó lộn xộn lắm, khó mà tìm được chỗ trống.”

“Thật sự kh cần đâu.” Tiểu Bối dứt lời, trèo lên xe phóng ngay.

Tần Thiệu Hiên cứ thế lẽo đẽo theo sau.

Đám bạn còn lại của Tần Thiệu Hiên, đặc biệt là lũ bạn thân chuyên gây rắc rối: ???

Chúng nó mù cả à? tr Thiệu đại ca lại vui vẻ đến thế, còn bám riết l cái cô nàng gây rắc rối kia?

“Cô bạn kia xinh thật đ!” Một đứa thốt lên, "Chẳng lẽ Thiệu đại ca đã bị cô hớp hồn ?”

Một câu nói khiến cả lũ chợt bừng tỉnh!

M năm nay, kh khí xã hội cởi mở hơn nhiều, cộng thêm sự phát triển rực rỡ của ngành ện ảnh Hong Kong, kh ít những câu chuyện tình yêu kinh ển, buồn man mác đã trở nên thịnh hành.

Đặc biệt là những đứa trẻ xuất thân từ các khu tập thể, vốn chẳng thiếu tiền bạc hay tài nguyên như bọn họ, lại càng dư dả thời gian và tiền để chi cho các hoạt động văn nghệ. Dù chỉ mới mười ba, mười bốn tuổi, nhưng mầm non tình cảm đã bắt đầu chớm nở trong lòng mỗi đứa.

Tụi nó chưa từng th Thiệu đại ca như vậy bao giờ, chẳng lẽ thật sự đã rơi vào lưới tình ?

Nghĩ đến đó, cả đám đều đồng loạt hướng ánh mắt về phía tên thiếu niên vừa bu lời trêu chọc Tiểu Bối, ánh tràn đầy sự th cảm.

Nếu quả thật là thế, chẳng tên đó thê thảm ?

thiếu niên kia cũng toát mồ hôi lạnh, lo lắng kh biết sau này Thiệu đại ca thật sự "xử đẹp" kh nữa?

Tiểu Bối và Tần Thiệu Hiên cuối cùng cũng đến được bãi giữ xe, một lượt chỉ th chật kín chỗ, chẳng còn chỗ nào trống.

Bên trong, một bạn nam vừa mới dịch một chỗ trống, định đẩy xe của vào.

Tần Thiệu Hiên lập tức g giọng ra hiệu. bạn kia quay đầu lại, th Tần Thiệu Hiên, liếc sang chiếc xe đạp của Tiểu Bối, hiểu ý ngay lập tức, nở một nụ cười niềm nở: “Thiệu đại ca, chỗ này xin nhường cho ạ.”

“À, vậy cảm ơn nhé.” Tần Thiệu Hiên giả vờ ngại ngùng nói lời cảm ơn, đoạn quay sang cười với Tiểu Bối: “ để xe ở đây này.”

Tiểu Bối thầm gán cho Tần Thiệu Hiên cái mác "kẻ ỷ mạnh h.i.ế.p yếu", lạnh lùng đáp gọn lỏn một tiếng "kh cần", tự tìm chỗ dựng xe.

Tần Thiệu Hiên cứng họng: “...”

Tần Thiệu Hiên chưa từng bị phớt lờ đến thế, kh khỏi chút tức giận. Nữ thần đúng là chẳng chút tình nào!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-cung-chong-cu-nuoi-con-th-tai/chuong-451.html.]

Dù trong lòng nghĩ vậy, nhưng thì vẫn ngoan ngoãn lẽo đẽo dịch chỗ dựng xe cho cô.

Xe vừa được dựng xong xuôi, tiếng chu vào lớp đã vang lên. Tiểu Bối vốn là một học sinh gương mẫu tuân thủ kỷ luật, cô vội vã ôm cặp sách chạy thẳng vào lớp học.

Tần Thiệu Hiên đang dựng xe, mồ hôi nhễ nhại trên trán, ngơ ngác đứng : ???

thiếu niên xưa nay chưa từng quan tâm đến việc muộn học, giờ lại cuống quýt đuổi theo bóng lưng mảnh mai của cô. Khi ta thở hổn hển xuất hiện ở cửa lớp, giáo viên chủ nhiệm cũng kh khỏi kinh ngạc.

Tuy chưa từng dạy Tần Thiệu Hiên, nhưng cô giáo chủ nhiệm biết rõ nhóc này từng học tiểu học ngay tại ngôi trường này, và tiếng tăm về cái sự "bướng bỉnh khó trị" của ta thì khỏi nói. Vậy mà một vị thiếu gia được cưng chiều như vậy lại thể vì tiếng chu vào lớp mà chạy đến mồ hôi nhễ nhại ư?

Dù kh e ngại Tần Thiệu Hiên, nhưng là ngày đầu khai giảng, huống hồ bên cạnh ta còn một cô bé tr ngoan ngoãn xinh xắn, nên cô chủ nhiệm cũng kh muốn làm căng. Hỏi vài câu, sau khi biết họ chậm trễ vì tìm chỗ đậu xe, cô liền phất tay bảo cả hai vào tìm chỗ ngồi.

Lần này, Tần Thiệu Hiên nh nhẹn hơn hẳn Tiểu Bối. sải bước thẳng tới vị trí cạnh cửa sổ cuối cùng trong lớp học – đó chính là "lãnh địa" mà đám bạn thân đã đặc biệt giữ chỗ cho !

Ngồi xuống xong, lập tức vỗ vỗ vào ghế trống bên cạnh, ra hiệu cho Tiểu Bối đến ngồi.

Tiểu Bối… Cô bé th bạn học cùng lớp thời tiểu học, một bạn nam khác, cũng đang vỗ vào chỗ ngồi của ra hiệu cho cô bé tới, nên kh nghĩ ngợi gì nhiều mà liền ngồi xuống.

Bạn cùng bàn cười tươi nói: “Tớ th tên trên d sách , còn tưởng là trùng tên, kh ngờ thật sự là ! Kh đã thi đậu trường cấp hai trọng ểm ?”

“Ba mẹ tớ kh muốn tớ chịu áp lực học tập lớn như vậy, nên sắp xếp tớ tới đây.” Tiểu Bối mỉm cười giải thích.

Hai họ trò chuyện vô cùng rôm rả, khiến Tần Thiệu Hiên ở phía cuối lớp cứ thế cứng đơ mặt. Đám bạn thân ở bàn trên, vừa quay đầu định bắt chuyện với , đã bị ánh mắt u ám của dọa cho cụp mắt quay .

Tần Thiệu Hiên liếc xéo cặp đôi nam nữ đang nói chuyện hào hứng ở phía trước, suýt nữa thì nghiến nát cả răng. Chỉ là, cái "tính lỳ lợm" của ta thừa.

Sau khi hết tiết, ta lại lẽo đẽo tìm Tiểu Bối, qu rầy đòi đổi chỗ với bạn cùng bàn của cô bé, khiến ai n đều ngạc nhiên đến mức "rớt cằm".

Tiểu Bối chưa từng gặp ai dai dẳng và đáng ghét như vậy. Để mau chóng thoát khỏi ta, dù buổi trưa vốn kh định về nhà, cô bé vẫn chẳng ngại nắng gắt mà vội vã trở về.

Nói rõ mọi chuyện với mẹ, được mẹ đồng ý, cô bé liền đến "kho báu" của mẹ l một đôi giày y hệt đôi của Tần Thiệu Hiên, mang tới trường trả cho ta.

Tần Thiệu Hiên trừng mắt đôi giày trong tay cô bé – thứ giống hệt đôi đang dưới chân – và tức giận nói: “Kh tớ đã bảo kh cần đền ?”

làm bẩn giày của , thì đền cho chứ.” Tiểu Bối mặc kệ, nhét đôi giày vào tay ta, sợ ta lại tiếp tục dây dưa nên vội vàng nói: “Hai chúng ta coi như hòa, kh ai nợ ai. đừng quấn l nữa!”

“Tớ, tớ quấn l á?” Tần Thiệu Hiên chưa từng bị ai làm mất mặt như vậy, tức đến nổi đom đóm mắt.

“Đúng vậy!” Tiểu Bối dứt khoát đáp lời quay lưng vội vã bỏ .

Tần Thiệu Hiên tức tối bóng lưng cô bé như quỷ đuổi sau, cơn giận nghẹn ứ trong lồng ngực.

Thiệu.” Một bạn thân dè dặt tiến lên, sắc mặt ta đang hằm hằm, liền phụ họa: “Con nhỏ này đúng là kh biết tốt xấu gì cả!”

Tần Thiệu Hiên đang muốn hộc m.á.u vì Tiểu Bối, bỗng chững lại. ta trừng mắt thằng bạn: “ nói ai kh biết tốt xấu?”

Thằng bạn giật , vội vàng tự trách: “Nói em! Nói em kh biết tốt xấu ạ!”

Tần Thiệu Hiên hừ một tiếng. Dù kh cho phép ai xúc phạm Tiểu Bối, nhưng ta thật sự đã bị cô bé chọc cho bộc phát hết cái tính thiếu gia. Cô bé ngó lơ ta thì ta cũng sẽ ngó lơ cô bé thôi!

Đan Đan

Nhưng sau đó, mỗi khi gặp Tiểu Bối trong trường, Tần Thiệu Hiên – kẻ đã tuyên bố sẽ ngó lơ – lại cố ý hừ nhẹ một tiếng. Khi ngang qua chỗ ngồi của cô bé, ta cũng "vô tình" va vào bàn một cái. Lúc lên lớp, ta chuyền gi cho bạn ngồi sau cô bé, lại cố tình vứt tờ gi xuống chân cô… nói chung, chỉ cần cơ hội, ta sẽ kh bỏ lỡ giây phút nào để thu hút sự chú ý của cô.

Những trò ngây ngô của lũ con trai kh hề khiến Tiểu Bối chút thiện cảm nào, trái lại còn khiến nhiều bạn nam khác cũng hùa theobởi đám thiếu niên cứ ngỡ, việc trêu chọc cô là cách tốt nhất để thu hút sự chú ý của cô bé.

Nhưng ều này lại gây ra một chuỗi phản ứng dây chuyền. Một số bạn nữ, th nhiều bạn nam cứ vây qu Tiểu Bối như thế, kh khỏi nảy sinh lòng ghen tị, tìm cách bắt nạt cô bé.

Đương nhiên, Tiểu Bối cũng kh loại yếu đuối dễ bị chèn ép. Cha mẹ cô bé luôn tin rằng con gái cần biết cách tự bảo vệ , nên ngay khi cô bé vào tiểu học, họ đã thuê thầy dạy võ tự vệ cho cô bé.

Dù kỹ năng của cô bé bây giờ chưa đạt đến độ tinh xảo, nhưng để đối phó với những trò vặt vãnh của bạn bè cùng trang lứa thì thừa sức.

Sau vài lần bị vố đau, những kẻ đó cũng khôn ra, kh còn dám đối đầu trực tiếp với Tiểu Bối nữa, mà chuyển sang giở trò sau lưng


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...